GIỮA THẾ GIAN NHƯNG KHÔNG THUỘC VỀ THẾ GIAN
“Vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em.” (Ga 15,19).
Cv 16,1-10; Ga15,18-21
Lm. John Trần
Trong hành trình theo Chúa, có bao giờ anh chị em cảm thấy mình trở nên “lạc lõng” hay thậm chí bị người đời chê cười vì sống lương thiện không? Có bao giờ việc giữ đạo, đi lễ, hay sống ngay thẳng khiến anh chị em chịu thiệt thòi trong công việc và các mối quan hệ xã hội?
Nếu câu trả lời là “có”, thì hôm nay lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng vang lên như một sự xác nhận và an ủi lớn lao: “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước.” (Ga 15,18). Lý do mà Chúa Giêsu đưa ra rất rõ ràng và cũng đầy thách đố: “Vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em.” (Ga 15,19).
“Thế gian” mà Chúa nói ở đây không phải là vũ trụ tốt đẹp Thiên Chúa dựng nên hay là nhân loại cách chung – mà: “Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của mình cho thế gian”, … nhưng “Thế gian” có ý là hệ thống những giá trị nghịch với Tin Mừng, là những người không chấp nhận Đức Giêsu và thù ghét Ngài. Đó là một lối sống coi tiền bạc trọng hơn đạo đức, dùng lọc lừa để thay thế chân thật, và lấy ích kỷ làm thước đo cho hạnh phúc.
Khi người Kitô hữu chọn sống yêu thương, bác ái và vị tha, họ trở thành một “dấu hỏi” lớn, thậm chí là một sự “cản trở” đối với những toan tính bất chính của thế gian. Như bông sen giữa bùn lầy, càng thanh khiết, nó càng làm cho bùn đen trở nên tương phản. Chính sự tương phản ấy làm thế gian khó chịu và nảy sinh sự thù ghét.
Trong bài đọc I, chúng ta thấy mẫu gương của Thánh Phaolô và Timôthê. Dù biết rằng đi đến đâu cũng có thể gặp bắt bớ, nhưng các ngài vẫn hăng say lên đường qua các miền Phrygia và Galatia. Các ngài nhạy bén với Thánh Thần đến mức sẵn sàng thay đổi lộ trình khi Chúa muốn, chỉ để Tin Mừng được loan báo (Cv 16,1-10).
Ngay từ buổi sơ khai, Giáo hội đã lớn mạnh trong bão táp. Những cuộc bắt bớ không dập tắt được ngọn lửa đức tin, mà chỉ làm cho nhựa sống của Tin Mừng lan rộng khắp bờ biển Địa Trung Hải. Các tông đồ đã khắc ghi lời Thầy: “Tôi tớ không lớn hơn chủ. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em.” (Ga 15,20). Các ngài coi những vết thương vì danh Đức Kitô là một vinh dự, là dấu chỉ xác thực rằng mình đã thực sự thuộc về Chúa.
Hôm nay, đứng trước lời Chúa, mỗi người chúng ta cần can đảm tự vấn lòng mình: Tôi có thực sự là một Kitô hữu đúng nghĩa? Nếu cuộc sống của chúng ta quá thuận chiều với những thói hư tật xấu của thế gian; nếu chúng ta cũng lọc lừa, cũng vô cảm, cũng bon chen bằng mọi giá… thì có lẽ thế gian không ghét chúng ta đâu, vì khi đó chúng ta đã “thuộc về nó” mất rồi.
Anh chị em thân mến, đừng buồn nản hay thất vọng khi gặp thua thiệt vì lẽ công chính. Trái lại, hãy vui mừng vì đó là bằng chứng cho thấy anh chị em đang mang danh Đức Kitô một cách sống động.
Ước gì giữa những xô bồ của cơm áo gạo tiền, chúng ta vẫn giữ được “mùi hương” của lòng nhân hậu, để dù sống “trong” thế gian, chúng ta vẫn không bao giờ “thuộc về” thế gian.
Xin Chúa cho chúng con luôn can đảm chọn Chúa, chọn sống thật và yêu thật, để niềm vui của Đấng Phục Sinh luôn hiển hiện trên khuôn mặt của chúng con. Amen