BUỒN VUI TRONG KIẾP NGƯỜI
“Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20).
Cv 18,9-18 ; Ga 16,20-23a
Lm. John Trần
Có một câu chuyện kể về một người khách hành hương thời Trung cổ đi ngang qua một công trường đầy nắng gió. Ông gặp ba người thợ đục đá đang vã mồ hôi nhọc nhằn. Khi được hỏi đang làm gì, người thứ nhất cằn nhằn thô lỗ vì quá mệt mỏi; người thứ hai thờ ơ đáp rằng anh ta chỉ làm quần quật từ sáng đến tối để kiếm miếng cơm manh áo. Nhưng đến người thứ ba, dù tấm thân gầy gò ướt đẫm mồ hôi, anh lại nở một nụ cười rạng rỡ, hãnh diện chỉ tay về phía thung lũng và nói: “Ông không thấy sao? Tôi đang góp công xây dựng một ngôi thánh đường cho Thiên Chúa!”
Cùng một công việc cực nhọc nhễ nhại mồ hôi, nhưng thái độ lại hoàn toàn khác biệt. Anh chị em thấy đó, chính ánh mắt đức tin và mục đích sống đã biến sự vất vả cay đắng thành niềm vinh dự lớn lao.
Đó cũng chính là sứ điệp sâu sắc mà Chúa Giêsu muốn gửi đến chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay. Đứng trước sự hoang mang của các môn đệ khi sắp phải bước vào cuộc Thương Khó, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20).
Để diễn tả chân lý này, Chúa đã dùng một hình ảnh vô cùng gần gũi: “Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn vì giờ của mình đã đến; nhưng khi sinh con rồi, thì không còn nhớ đến nỗi cực nhọc nữa, bởi chan chứa niềm vui vì một người đã sinh ra trong thế gian.” (Ga 16,21). Quả thực, chẳng có niềm vui đích thực nào lại không được cưu mang bằng sự hy sinh. Niềm vui Phục Sinh của Chúa Giêsu cũng phải đi qua con đường Thập Giá máu và nước mắt. Đối với chúng ta, có chết đi cho tội lỗi, có hy sinh hãm mình và kiên nhẫn vác thập giá hằng ngày, thì ta mới gặt hái được niềm vui cứu độ.
Giữa một thế giới đầy dẫy những âu lo, bệnh tật và gánh nặng cơm áo gạo tiền, người Kitô hữu rất dễ rơi vào thái độ cằn nhằn của người thợ đục đá thứ nhất, hay sự chán chường của người thợ thứ hai. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta hãy mang lấy ánh mắt của người thợ thứ ba. Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng (Evangelii Gaudium), ban hành ngày 24 tháng 11 năm 2013, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng:
“Bất cứ khi nào đời sống nội tâm của chúng ta bị cuốn vào những lợi ích và mối quan tâm riêng, thì sẽ không còn chỗ cho người khác, không còn chỗ cho người nghèo. Tiếng nói của Chúa không còn được nghe thấy, niềm vui thầm lặng của tình yêu Ngài không còn được cảm nhận, và khát vọng làm điều thiện phai nhạt. Đây cũng là một mối nguy hiểm rất thực tế đối với những người tin Chúa. Nhiều người trở thành nạn nhân của nó, và cuối cùng trở nên oán giận, tức giận và thờ ơ. Đó không phải là cách sống một cuộc đời có phẩm giá và trọn vẹn; đó không phải là ý muốn của Chúa dành cho chúng ta, cũng không phải là đời sống trong Thánh Linh có nguồn gốc từ trái tim của Chúa Kitô phục sinh
…Có những người Kitô hữu mà cuộc sống của họ dường như chỉ toàn là Mùa Chay mà không có Lễ Phục Sinh. Tất nhiên, tôi hiểu rằng niềm vui không phải lúc nào cũng được thể hiện giống nhau trong cuộc sống, đặc biệt là vào những lúc khó khăn. Niềm vui thích nghi và thay đổi, nhưng nó luôn trường tồn, ngay cả như một tia sáng le lói sinh ra từ niềm tin chắc chắn của mỗi người rằng, sau tất cả, chúng ta được yêu thương vô điều kiện. Tôi hiểu nỗi đau buồn của những người phải chịu đựng nhiều đau khổ, nhưng chậm rãi nhưng chắc chắn, tất cả chúng ta đều phải để niềm vui của đức tin dần dần hồi sinh như một niềm tin thầm lặng nhưng vững chắc, ngay cả giữa những đau khổ tột cùng…” (Evangelii Gaudium, số 2, 6))
Anh chị em thân mến, mỗi giọt mồ hôi anh chị em rơi xuống vì gia đình, mỗi giọt nước mắt âm thầm chịu đựng vì hạnh phúc của con cái, hay những hy sinh chống lại cám dỗ để sống công chính, tất cả đều là những viên đá quý giá đang xây dựng nên “ngôi thánh đường” vĩnh cửu trên Nước Trời.
Xin Chúa cho chúng ta xác tín vào tình yêu và sự quan phòng của Ngài. Để dù trong hoàn cảnh khổ đau nào, tâm hồn chúng ta vẫn bình an hy vọng, vì biết chắc chắn rằng, mọi giọt nước mắt hôm nay rồi sẽ đơm bông kết trái thành niềm vui viên mãn ngày mai. Amen.