Thứ Ba – Tuần 4 – Mùa Phục Sinh

Thứ Ba - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

THUỘC VỀ ĐOÀN CHIÊN CỦA ĐẤNG PHỤC SINH

“Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong, và không ai cướp được chúng khỏi tay Tôi.” (Ga 10,28).

Cv 11,19-26; Ga 10,22-30

Lm. John Trần

Lời Chúa trong ngày Thứ Ba tuần IV Phục Sinh hôm nay cho chúng ta thấy: sự lan rộng của Tin Mừng đến dân ngoại và lời xác quyết mạnh mẽ của Chúa Giêsu về sự hiệp nhất giữa Ngài với những kẻ thuộc về Ngài.

Bài đọc I từ sách Công vụ Tông đồ thuật lại việc những tín hữu bị phân tán sau cuộc bách hại liên quan đến ông Têphanô. Thế nhưng, thay vì dập tắt đức tin, ngọn lửa bách hại lại vô tình thổi bùng Tin Mừng đi xa hơn, đến tận Phênixi, Sýp và Antiôkhia. Đặc biệt, tại Antiôkhia, lần đầu tiên các môn đệ được gọi là “Kitô hữu” (Cv 11,26).

Danh xưng này không chỉ là một cái tên để phân biệt, mà là một căn tính. Nó khẳng định rằng họ thuộc về Chúa Kitô, mang lấy lối sống và hơi thở của Đấng Phục Sinh. Như Barnaba đã khuyên nhủ các tín hữu mới: “Hãy bền lòng gắn bó cùng Chúa” (Cv 11,23).

Trong bài Tin Mừng, khi đứng dưới hành lang Salômôn, Chúa Giêsu một lần nữa đối diện với sự nghi ngờ của những người Do Thái. Ngài khẳng định: “Chiên của Tôi thì nghe tiếng Tôi; Tôi biết chúng và chúng theo Tôi.” (Ga 10,27). Căn tính của một con chiên thật không nằm ở môi miệng, mà ở khả năng lắng nghe và hành động đi theo tiếng gọi của chủ.

Điều an ủi nhất cho chúng ta chính là lời hứa bảo đảm của Ngài: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong, và không ai cướp được chúng khỏi tay Tôi.” (Ga 10,28). Đây là niềm hy vọng Kitô giáo đích thực. Giữa một thế giới đầy biến động, nơi mà sự sống mong manh và những giá trị đạo đức dễ bị lung lay, chúng ta được đặt trong bàn tay quyền năng của Thiên Chúa. Chúa Giêsu xác quyết sự hiệp nhất tuyệt đối: “Tôi và Chúa Cha là một.” (Ga 10,30). Sự an toàn của chúng ta không dựa trên sức riêng, nhưng dựa trên quyền năng của Đấng đã chiến thắng cái chết.

Là những “Kitô hữu” của thế kỷ 21, chúng ta được mời gọi rập khuôn cuộc đời mình theo mẫu gương của các tín hữu Antiôkhia năm xưa. “Gắn bó với Chúa” có nghĩa là không để bất cứ “kẻ trộm” nào – dù là sự lười biếng, tính ích kỷ hay những đam mê trần tục – cướp mất chúng ta khỏi vòng tay của Mục Tử Giêsu. Chúng ta chỉ thực sự an toàn và tìm được đồng cỏ xanh tươi khi chúng ta chấp nhận để Ngài làm chủ cuộc đời mình.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin cho chúng con luôn biết lắng nghe tiếng Chúa giữa những ồn ào của cuộc sống, để chúng con xứng đáng với danh hiệu Kitô hữu và mãi mãi thuộc về Chúa. Amen.