TỪ KẺ BẮT BỚ ĐẾN NGƯỜI ĐƯỢC CHINH PHỤC
“Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Cv 22,3-16 hoặc Cv 9,1-22
Lm. John Trần
Hôm nay, Giáo Hội không mừng ngày sinh nhật hay ngày tử đạo của một vị thánh, mà lại nhớ đến một “cú ngã”. Đó là cú ngã ngựa lịch sử trên đường Đamát của Saolô. Một cú ngã đau điếng, nhưng lại là khởi đầu cho một cuộc đứng dậy vĩ đại nhất trong lịch sử truyền giáo của Giáo Hội: Saolô trở thành Phaolô.
1. Từ “ngựa cao” của sự kiêu ngạo đến “mặt đất” của sự khiêm nhu
Thánh Bài đọc 1 (Sách Công vụ Tông đồ) thuật lại rằng Saolô đang “thở ra những lời đe dọa” (Cv 9,1). Ông hừng hực khí thế, tự tin mình nắm giữ chân lý, và coi những người theo Giêsu là lạc giáo cần phải tiêu diệt. Ông đang ngồi trên “lưng ngựa” của sự tự mãn và nhiệt thành sai lạc.
Nhưng rồi, một ánh sáng chói lòa ập đến. Saolô ngã xuống. Trong bóng tối của sự mù lòa thể lý ấy, đôi mắt đức tin của ông bừng sáng. Ông nghe thấy tiếng nói thay đổi đời mình: “Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?” (Cv 9,4).
Chúa Giêsu không nói “Sao ngươi bắt bớ các môn đệ của Ta”, mà là “bắt bớ Ta”. Ngay giây phút ấy, Phaolô nhận ra một chân lý thần học sâu sắc mà sau này ngài rao giảng suốt đời: Đức Kitô và Giáo Hội là một. Đụng đến người tín hữu nhỏ bé nhất là đụng đến chính con ngươi mắt Chúa.
2. Sự biến đổi sinh hoa trái
Thưa anh chị em, cú ngã ngựa lịch sử trên đường Đamát không biến Phaolô thành một người khác, nhưng biến đổi hướng đi của ngài. Từ một người nhiệt thành chống lại Chúa, ngài trở thành người nhiệt thành sống chết vì Chúa. Ngài đã thốt lên lời gan ruột: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Sự trở lại ấy không dừng lại ở cá nhân Phaolô. Nếu hạt lúa mì không chết đi, nó không thể sinh hoa trái. “Cái tôi” của Saolô đã chết, để rồi từ đó nảy sinh những hoa trái tuyệt vời cho Giáo Hội, mà tiêu biểu ít là hai người con tinh thần: Thánh Timôthê và Thánh Titô.
Một người trở lại, muôn người được nhờ. Một ngọn nến bừng cháy đã thắp lên ngàn ngọn nến khác.
3. Bài học cho chúng ta: Hãy để Chúa “đánh ngã”
Nhìn vào Phaolô, chúng ta thấy chính mình. Có thể chúng ta không bắt bớ đạo Chúa bằng gươm giáo, nhưng chúng ta có đang “thở ra mối đe dọa” với người thân bằng những lời chỉ trích chua cay? Chúng ta có đang ngồi trên “lưng ngựa” của sự kiêu ngạo, cho rằng mình đạo đức hơn người khác, và khinh chê những anh chị em lầm lỗi?
Hôm nay, Chúa cũng muốn chặn chúng ta lại giữa đường đời tấp nập, để hỏi: “Tại sao con làm tổn thương Ta nơi chồng, vợ, con cái, và những người xung quanh con?”
Chúng ta cần một “Đamát” cho riêng mình. Chúng ta cần can đảm “ngã xuống” khỏi những định kiến, những thói hư tật xấu, để Chúa nâng chúng ta dậy. Đừng sợ sự mù lòa tạm thời – nghĩa là đừng sợ từ bỏ những cái nhìn trần tục – nhưng biết khiêm tốn từ bỏ để Chúa mở mắt cho chúng ta nhìn thấy ánh sáng thật.
Kính thưa anh chị em, Sự trở lại không phải là sự kiện một lần, mà là hành trình mỗi ngày. Xin Thánh Phaolô cầu thay nguyện giúp, để mỗi khi chúng ta vấp ngã hay sai lỗi, chúng ta không nằm lì trong thất vọng, nhưng biết bám vào ân sủng Chúa để đứng dậy, trở thành khí cụ bình an như ngài.
Amen.