Đừng sợ, chỉ cần tin thôi
“Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” (Mc 5,34).
2Sm18,9-10.14b.24-25a.30-19,3; (Dt 12,1-4); Mc 5,21-43
Lm.John Trần
Trong hành trình đức tin, có những khoảnh khắc chúng ta cảm thấy dường như mọi cánh cửa đều đóng sập lại. Đó là khi đối diện với bạo bệnh dai dẳng, hay kinh khủng hơn, là khi đứng trước ngưỡng cửa của cái chết. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay thắp lên trong chúng ta một ngọn lửa hy vọng rực rỡ qua hai phép lạ song hành: chữa lành người phụ nữ bị băng huyết và phục sinh con gái ông Giairô.
Trước hết, chúng ta chiêm ngắm đức tin của một vị trưởng hội đường. Ông Giairô có tất cả: địa vị, uy tín và sự kính trọng. Thế nhưng, trước sự hấp hối của đứa con gái nhỏ, mọi quyền thế trần gian đều trở nên vô dụng. Ông đã hạ mình, sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và khẩn khoản: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay trên nó, để nó được cứu thoát và được sống.” (Mc 5,23). Đây là một đức tin sáng suốt và can đảm. Ông nhận ra rằng chỉ có Đấng là nguồn sự sống mới có thể giật lại con ông từ tay tử thần.
Cũng vậy, một đức tin khác, âm thầm nhưng mãnh liệt, đã xuất hiện. Người đàn bà bị băng huyết suốt mười hai năm – mười hai năm của sự đau khổ thể xác, sự cạn kiệt tài chính và nỗi đau bị loại trừ khỏi cộng đoàn tôn giáo vì bị coi là “ô uế”. Bà không dám nói, chỉ dám nghĩ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” (Mc 5,28). Sự tiếp xúc đó không phải là một hành vi mê tín, mà là một sự chạm đến đức tin. Ngay lập tức, quyền năng từ Chúa Giêsu thấu suốt tâm hồn bà, Ngài khẳng định: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” (Mc 5,34).
Thưa anh chị em, thử thách đức tin lên đến đỉnh điểm khi tin dữ dội đến với ông Giairô: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” (Mc 5,35). Thế gian bảo chúng ta hãy bỏ cuộc khi hy vọng đã tắt. Nhưng Chúa Giêsu, với ánh mắt đầy quyền năng và yêu thương, đã nói một câu làm thay đổi mọi cục diện: “Đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” (Mc 5,36). Chúa không bảo chúng ta đừng buồn, Ngài bảo chúng ta đừng sợ. Nỗi sợ làm tê liệt tâm hồn, nhưng đức tin mở ra cánh cửa cho phép lạ. Chúa Giêsu đã nắm lấy tay em bé và truyền lệnh bằng tiếng mẹ đẻ đầy thân thương: “Talitha koum!”, nghĩa là: “Này con, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!” (Mc 5,41).
Lời mời gọi “chỗi dậy” ấy hôm nay cũng dành cho mỗi chúng ta. Có thể chúng ta đang mang những “chứng bệnh băng huyết” của tội lỗi làm hao mòn sức sống tâm linh, hoặc đang tuyệt vọng vì một dự định nào đó vừa “khai tử”. Đừng vội tìm đến những sự cúng bái, bói toán hay những giá trị ảo huyền của thế gian.
Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài huấn dụ tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 1 tháng 7 năm 2018, đã nhắc nhở chúng ta rằng: “Chúa Giêsu là Đấng đem lại sự sống, Đấng chiến thắng cái chết. Ngài bảo chúng ta: Đừng sợ! Lòng tin không phải là một công thức, nhưng là sự gặp gỡ với Chúa Giêsu, Đấng hằng sống.”
Lòng tin chính là nhịp cầu nối kết sự yếu đuối của con người với quyền năng vô biên của Thiên Chúa. Như Bài đọc I cho thấy nỗi đau của vua Đavít trước cái chết của con mình là Áp-sa-lôm: “Hỡi con tôi, Áp-sa-lôm! Áp-sa-lôm con tôi! Phải chi cha chết thay cho con!” (2Sm 19,1). Đavít chỉ có thể than khóc, nhưng Thiên Chúa, qua Chúa Giêsu, đã thực sự chết thay và sống lại để chúng ta được sống.
Ước mong mỗi khi gặp gian nan, chúng ta biết thưa với Chúa như người phụ nữ năm xưa: “Con chỉ cần chạm đến Ngài thôi.” Hãy để ánh sáng Tin Mừng xua tan bóng tối của sự sợ hãi, vì ngoài Chúa ra, chúng ta không có niềm hy vọng nào đích thực và vĩnh cửu.
Amen.