Thứ Năm  – Tuần V – Mùa Phục Sinh

Ở LẠI TRONG TÌNH YÊU CHÚA

“Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.” (Ga 15,9).

Cv 15,7-21; Ga 15,9-11

Lm. John Trần

Trong đoạn Tin Mừng ngắn ngủi hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy: “Ở lại”. Ngài nói: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.” (Ga 15,9). Nhưng làm thế nào để “ở lại”? Chúa chỉ cho chúng ta bí quyết: đó là sự vâng phục trong tình yêu.

Thế gian thường coi vâng phục là sự mất tự do, là sự lệ thuộc gò bó. Nhưng trong vương quốc của Thiên Chúa, vâng phục là đỉnh cao của tình yêu. Chúa Giêsu đã vâng phục Chúa Cha không phải vì bị ép buộc, mà vì Ngài yêu mến Chúa Cha tuyệt đối. Ngài mời gọi chúng ta: “Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người.” (Ga 15,10).

Giữ điều răn không phải là tích góp những con số về việc lành, mà là để trái tim mình đập cùng một nhịp với trái tim Chúa. Khi chúng ta yêu ai đó thật lòng, chúng ta luôn muốn làm hài lòng họ. Sự vâng phục của Kitô hữu chính là lời đáp trả ngọt ngào nhất dành cho tình yêu vô biên mà Thiên Chúa đã đổ xuống trên cuộc đời mình.

Bài đọc I hôm nay đưa chúng ta đến Công đồng Giê-ru-sa-lem (Cv 15,7-21). Đây là một minh chứng hùng hồn cho việc “vâng nghe” tiếng nói của Thánh Thần trong cộng đoàn. Đứng trước những tranh luận gay gắt về luật lệ cũ, Thánh Phêrô và Thánh Giacôbê đã khẳng định một chân lý: Thiên Chúa không phân biệt dân ngoại hay dân Do Thái, Ngài thanh luyện lòng họ bằng đức tin.

Các tông đồ đã không dùng quyền lực để áp đặt những gánh nặng không cần thiết lên vai anh em mình. Đó là sự vâng phục cao cả đối với kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Họ đã chọn con đường yêu mến và bao dung thay vì những hình thức luật lệ khô khan. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: trung thành với truyền thống không phải là bám lấy những hủ tục, mà là vâng nghe Thánh Thần để Tin Mừng luôn sống động và mở ra cho mọi người.

Niềm vui trọn vẹn chỉ có được khi chúng ta không còn sống cho riêng mình, nhưng sống trong sự kết hiệp mật thiết với Thầy Chí Thánh. Chúa Giêsu nói rõ: “Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.” (Ga 15,11).

Giữ điều răn của Chúa có thể làm chúng ta phải hy sinh cái tôi ích kỷ, phải chịu “cắt tỉa” những đam mê lệch lạc. Nhưng phần thưởng nhận lại thật vô giá: đó là sự cư ngụ của Thiên Chúa trong tâm hồn và một niềm vui không ai có thể tước đoạt.

Xin cho chúng ta luôn biết “ở lại” trong tình thương của Chúa bằng cách thực thi bác ái hằng ngày, để cuộc đời chúng ta trở thành một bài ca hy vọng, lan tỏa niềm vui Phục Sinh đến cho mọi người chúng ta gặp gỡ.

Amen.

Viết một bình luận