Thứ Tư  – Tuần V – Mùa Phục Sinh

KẾT HIỆP VỚI CHÚA VÀ THA NHÂN

Cv 15,1-6; Ga 15,1-8

Lm. John Trần

Hình ảnh cây Nho và cành Nho mà Chúa Giêsu dùng trong Tin Mừng hôm nay không chỉ là một ví dụ văn chương đẹp đẽ, mà là một mặc khải về bản chất sự sống của người Kitô hữu. Chúa đã khẳng định: “Thầy là cây Nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15,5).

1. Ở lại để sống, cắt tỉa để lớn

Cành Nho không thể tự mình có nhựa sống; nó chỉ xanh tươi và trổ sinh hoa trái khi dòng nhựa từ thân cây tuôn chảy vào từng thớ thịt của nó. Cũng vậy, chúng ta không thể sống đời Kitô hữu nếu tách rời khỏi Đức Kitô. Chúng ta “ở lại” trong Ngài qua đời sống cầu nguyện, qua việc lắng nghe Lời Chúa và đặc biệt là qua bí tích Thánh Thể – nơi dòng nhựa sống thần linh tuôn đổ trực tiếp vào linh hồn ta.

Tuy nhiên, để cành Nho ra nhiều trái hơn, người trồng Nho phải cắt tỉa. Chúa Cha là người trồng Nho, Ngài sẽ dùng Tin Mừng để cắt tỉa những gì là thói hư tật xấu, những ích kỷ và tham vọng trong ta. Tuy nhiên, chúng ta luôn nhớ rằng, sự cắt tỉa nào cũng đau đớn, sự từ bỏ nào cũng gây tiếc xót.

2. Kết hiệp với Thân nho và liên đới với các cành khác

Một điểm quan trọng mà chúng ta thường quên: Trên cây nho không chỉ có một cành duy nhất. Có hàng trăm, hàng ngàn cành Nho cùng bám vào một thân cây. Nhựa sống chảy từ thân Nho không phải để cho một cành “độc chiếm”, nhưng để nuôi dưỡng cả một hệ thống cành lá của nó.

Trong bài đọc I, chúng ta thấy một sự kiện quan trọng tại cộng đoàn sơ khai: những tranh luận về việc cắt bì cho người ngoại giáo (Cv 15,1-6). Các tông đồ và kỳ mục đã họp lại tại Giê-ru-sa-lem để giải quyết xung đột. Họ đã không hành động đơn lẻ, nhưng cùng nhau tìm kiếm ý Chúa. Đó chính là sự kết hiệp giữa các “cành nho” trong Giáo hội.

Nếu chúng ta nói mình kết hiệp với Chúa Giêsu mà lại sống tách biệt, thờ ơ hay ghen ghét anh chị em bên cạnh, thì dòng nhựa sống trong ta đang bị nghẽn lại. Người Kitô hữu không sống cho riêng mình. Chúng ta nương tựa vào nhau, thông cảm cho nhau và cầu nguyện cho nhau. Giá trị của một người không đo bằng những gì họ tích trữ cho bản thân, nhưng đo bằng những gì họ đã hy sinh và quảng đại san sẻ cho người khác.

Anh chị em thân mến, ước gì mỗi ngày chúng ta biết tự hỏi lòng mình: Tôi có đang thực sự “ở lại” trong Chúa không? Tôi có sẵn lòng để Ngài cắt tỉa những ích kỷ nhỏ nhen để sinh hoa trái là sự bình an và bác ái không?

Xin Chúa giúp chúng con đừng bao giờ tự tách mình ra khỏi Thân Nho Giêsu. Xin cho dòng nhựa sống tình yêu của Chúa lưu chuyển từ trái tim Ngài, thấm đẫm vào linh hồn chúng con, và qua chúng con, tuôn chảy đến với mọi anh chị em xung quanh.

Amen.

Viết một bình luận