Thứ  Ba Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ  Ba Tuần XI – Mùa Thường Niên

CON ĐƯỜNG HOÀN THIỆN

Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48).

1V 21,17-29; Mt 5,43-48

Lm.John Trần

Người xưa thường truyền tụng câu chuyện về Hàn Tín thời Hán Cao Tổ. Thuở hàn vi, có lúc ông không đủ ăn, phải nhờ bát cơm của một bà lão thợ giặt. Lại có lúc, để tránh cảnh đẫm máu vô ích, ông sẵn sàng nhẫn nhục chui qua háng tên đồ tể Ác Thiểu ngạo mạn. Về sau, khi đã lập công lớn và được phong làm Vua Tam Tề, Hàn Tín mang vàng đi tạ ơn bà lão. Đặc biệt hơn, ông không những không trả thù tên đồ tể mất dạy ngày xưa, mà lại còn phong cho hắn chức Trung Úy. Đứng trước sự khúm núm ngạc nhiên của kẻ từng sỉ nhục mình, Hàn Tín ôn tồn bảo: “Ta chẳng phải là kẻ tiểu nhân hay cố chấp, đem lòng cừu hận… Ngươi chớ tị hiềm mà hãy nhận chức ta ban.”

Lối đền đáp ân oán của Hàn Tín thật đáng khâm phục. Đối với người làm ơn thì ban thưởng, nhưng đối với kẻ gieo oán cũng vẫn ban ơn chứ không trả thù. Hành động của một bậc quân tử trần thế ấy như một nhịp cầu tuyệt đẹp, giúp chúng ta hướng tâm hồn về lời mời gọi thần linh của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48).

Làm sao con người mỏng giòn lại có thể hoàn thiện như Thiên Chúa? Thưa, sự hoàn thiện đó không nằm ở quyền năng phép tắc, mà nằm ở tình yêu và lòng thương xót vô biên. Thế gian thường chuộng lẽ công bằng “mắt đền mắt, răng đền răng“, nhưng Chúa Giêsu đưa ra một chuẩn mực vượt bậc: yêu thương cả kẻ thù. Ngài chất vấn chúng ta: “Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao? Lại nếu các ngươi tiếp đãi anh em mình mà thôi thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao?” (Mt 5,46-47).

Sự tha thứ và tình yêu vô vị lợi ấy chính là bản chất của Thiên Chúa. Trong bài đọc thứ nhất, vua A-háp và hoàng hậu Giê-za-ven đã làm những điều cực kỳ tàn ác khi mưu sát Na-bốt để cướp vườn nho. Thế nhưng, khi A-háp biết xé áo, ăn chay và hạ mình ăm năn, Thiên Chúa lập tức chạnh lòng thương: “Ngươi có thấy A-háp đã hạ mình rập đầu trước nhan Ta không?… Ta sẽ không giáng hoạ xuống nhà nó” (1 V 21,29). Thiên Chúa của chúng ta luôn sẵn lòng thứ tha, Ngài luôn cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ ác cũng như người thiện.

Kính thưa cộng đoàn, sống “lấy ơn báo oán” không phải là sự nhu nhược, mà là sức mạnh của ân sủng giúp ta chiến thắng sự dữ. Cũng vậy, nhà tư tưởng John Ray cũng có lý khi nói: “Quên đi một lỗi lầm là một sự phục thù lương hảo nhất.” Tha thứ giải thoát chúng ta khỏi ngục tù của sự cay đắng và gieo mầm bình an cho thế giới.

Ước gì trong đời sống thường nhật, chúng ta làm mọi việc không phải để báo thù hay mong muốn sự ác cho người ta, nhưng đem lại điều tốt lành cho họ, từ đó chúng ta cũng có bình an trong tâm hồn, được “nên hoàn thiện như Cha của chúng ta là Đấng hoàn thiện.”

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con trái tim của Chúa, để con dám yêu mến và tha thứ cho những người ngược đãi chúng con. Amen.