Thứ Hai Tuần XII – Mùa Thường Niên

KHẮT KHE VỚI MÌNH, RỘNG LƯỢNG VỚI NGƯỜI

“Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hãy lấy cái đà trong mắt ngươi ra trước đã” (Mt 7,3.5).

2V 17,5-8.13-15a.18; Mt 7,1-5

Lm. John Trần

Nhà thơ ngụ ngôn nổi tiếng La Fontaine (Lã Phụng Tiên) từng viết một bài thơ rất sâu sắc mang tên: “Chiếc đẫy hai túi”. Chuyện kể rằng, một hôm thần Jupiter gọi muôn loài đến và phán: “Nếu các ngươi thấy thân mình có gì không hài lòng, thì được tự do tâu trình, ta sẵn sàng sửa lại ngay.”

Bất ngờ thay, không một con vật nào nhận mình có khuyết điểm. Con khỉ rất tự mãn về nhan sắc của mình nhưng lại chê bai con gấu có thân hình quá thô kệch. Lập tức gấu ta xuất hiện, hết lời ca tụng thân xác mình rồi lại chê bai chàng voi có đôi tai quá to mà chiếc đuôi lại quá nhỏ, trông như một khối thịt xấu xí. Đến lượt voi, nó lại chê chị cá voi quá khổ. Còn con kiến thì lại đi chê con mọt là quá nhỏ bé. Cuối cùng, vị thần đành giải tán, vì loài nào cũng tự mãn về diện mạo của mình mà chỉ biết soi mói, chê bai kẻ khác.

Từ câu chuyện ngụ ngôn ấy, tác giả xót xa kết luận: Trong các loài thọ tạo, con người nhiều khi lại là tệ nhất. Đối với con người thì: “Việc người thì sáng, việc mình lại quáng”. Tục ngữ Ba Tư cũng có một hình ảnh ví von rất thấm thía: Tạo hóa dường như đã bắt mỗi người chúng ta mang trên người hai chiếc giỏ rác không có nắp đậy. Chiếc giỏ đeo sau lưng chứa đầy những thói hư tật xấu của chính mình, vì khuất tầm mắt nên ta chẳng bao giờ ngửi thấy sự thối tha. Trái lại, chiếc giỏ đeo trước ngực lại chứa những khuyết điểm của kẻ khác, nên ta luôn luôn ngửi thấy và khó chịu với rác rưởi của anh em.

Xét đoán kẻ khác là một căn bệnh trầm kha của nhân loại. Chúng ta luôn có khuynh hướng đảo ngược lề luật yêu thương: Rộng lượng với chính mình nhưng lại gắt gao với kẻ khác. Đối với bản thân, ta sẵn sàng bào chữa, dễ dàng tha thứ cho lầm lỗi của mình, nhưng lại rất nghiêm khắc, đóng đinh tha nhân vào những khuyết điểm của họ.

Chính vì thế, Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ: “Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hãy lấy cái đà trong mắt ngươi ra trước đã” (Mt 7,3.5).

Nhìn lại bài Đọc 1 (2V 17,5-8.13-15a.18), chúng ta thấy dân Israel xưa kia đã mang trong mình một “cái đà” khổng lồ. Đó là sự cứng lòng, thờ phượng ngẫu tượng và phớt lờ lời cảnh báo của các ngôn sứ. Họ mù lòa trước tội lỗi của chính nước mình, không chịu thanh tẩy bản thân, để rồi cuối cùng phải gánh lấy thảm họa diệt vong và lưu đày. Khi chúng ta cứ nhắm mắt trước tội lỗi cá nhân mà chỉ bận tâm soi mói người khác, chúng ta cũng đang tự đẩy linh hồn mình vào chốn lưu đày, xa cách ân sủng Thiên Chúa.

Lạy Chúa, bí quyết của cuộc sống bình an chính là khắt khe với chính mình và bao dung với anh em. Xin dọn sạch những “cái đà” của sự kiêu ngạo, ích kỷ và định kiến trong đôi mắt tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con luôn biết nhìn tha nhân bằng ánh mắt hiền từ của Chúa, dẫu họ có yếu đuối, vì nơi mỗi người, vẻ đẹp của Thiên Chúa vẫn luôn chiếu sáng. Thay vì dành thời gian kết án người khác, xin cho chúng con biết khiêm tốn đấm ngực và hoán cải chính bản thân mình. Amen.

Viết một bình luận