Thứ Sáu – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Sáu - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

PHÓ THÁC VÀO ĐẤNG PHỤC SINH

“Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá””( Ga 21,6)

Cv 4,1-12 ; Ga 21,1-14

Lm. John Trần

Đêm dài của sự thất bại

Đoạn Tin Mừng theo thánh Gioan hôm nay đưa chúng ta trở lại bờ hồ Tibêria, nơi các tông đồ đang đối diện với sự chán nản và thất bại ê chề. Dù là những ngư phủ dạn dày sương gió, các ông đã vất vả buông lưới suốt cả một đêm ròng rã mà chẳng bắt được lấy một con cá nào. Hình ảnh “lưới trống” không chỉ là sự thất bại trong công việc, mà còn tượng trưng cho sự bế tắc, nghèo nàn của con người khi tự mình bươn chải giữa biển đời mà vắng bóng Thiên Chúa.

Phép lạ của sự vâng phục và lòng tin

Thế nhưng, khi bình minh vừa ló rạng, Chúa Giêsu Phục Sinh đã xuất hiện. Ngài truyền cho họ thả lưới sang mạn phải. Lệnh truyền ấy dường như đi ngược lại hoàn toàn với kinh nghiệm của những ngư dân sành sỏi, nhất là sau một đêm đã kiệt sức. Tuy nhiên, các ông đã chọn hành động theo lòng tin chứ không theo thói quen nghề nghiệp. Và phép lạ đã xảy ra: mẻ cá lớn đến nỗi không sao kéo nổi!

Đó là phép lạ của sự phó thác. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhớ chúng ta một chân lý: vô số chuyện sức người không thể kham nổi, nhưng Thiên Chúa thì làm được, bởi Ngài là Đấng toàn năng. Chúng ta rất cần có Chúa trong cuộc đời.

Giữa những gian nan hay thất bại, nếu ta biết khiêm tốn cậy dựa vào Ngài, mọi bế tắc sẽ trở nên nhẹ nhàng và được khai thông. Trái lại, nếu chỉ vì chút thành công trước mắt mà tự kiêu, khoe khoang, ngỡ rằng mình chẳng cần đến Chúa, thì sự thịnh vượng ấy cũng chỉ là giả tạo, chông chênh và sẽ mau chóng sụp đổ như một lâu đài cát.

Bữa sáng ấm áp của Tình Yêu

Có một chi tiết tuyệt đẹp làm bừng sáng lòng người trong đoạn Tin Mừng này: Bữa sáng bên bờ hồ. Các tông đồ lên bờ, vừa mệt mỏi, vừa đói lả và lạnh lẽo. Chúa Giêsu không chỉ ban cho họ mẻ cá đầy, mà Ngài còn ân cần nhóm sẵn một đống lửa than, nướng bánh và nướng cá chờ họ. Cử chỉ ấy thể hiện sự săn sóc tinh tế, dịu dàng của Thiên Chúa đối với từng nhu cầu nhỏ bé nhất của con người.

Ước gì trước mọi cảnh huống của cuộc sống, chúng ta luôn biết chạy đến cùng Chúa để tạ ơn vì hồng ân Ngài hằng tuôn đổ. Và một khi đã được Chúa nuôi dưỡng, ấp ủ bằng tình yêu bao la, xin cho mỗi chúng ta cũng biết rộng tay săn sóc, sẻ chia và nâng đỡ tha nhân cả về vật chất lẫn tinh thần, như chính cách Chúa đã làm cho chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ở lại và ban ơn ban sức cho chúng con, để chúng con luôn biết phó thác đời mình trong bàn tay quan phòng đầy yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Năm – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Năm - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

BÌNH AN CHO ANH EM

“Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!””( Lc 24,36)

Cv 3,11-26 ; Lc 24,35-48

Lm. John Trần

Tiếng lòng của một tâm hồn lạc bước

Tại một buổi giao lưu, nữ sinh viên Caryn đã nghẹn ngào chia sẻ hành trình tìm lại Đức Tin của mình: “Tôi từng nghĩ mình là một Kitô hữu chỉ vì giữ thói quen đi lễ Chúa Nhật, nhưng thực chất tôi chẳng biết Chúa là ai. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi trượt dài trong những cuộc vui say sưa, mải miết tìm kiếm sự thăng tiến và khát khao được ai đó yêu thương. Tâm hồn tôi chết dần chết mòn, cuộc sống mất phương hướng. Giữa tận cùng của sự bế tắc và ý nghĩ muốn kết liễu cuộc đời, tôi đã thầm kêu xin Chúa bước vào đời mình. Và Ngài đã đến, mang theo tình yêu, sự tha thứ và bình an. Chúa đã trở thành sức mạnh và lẽ sống của tôi.”

Sự vắng mặt của Thiên Chúa

Tâm sự của Caryn cũng là tiếng lòng của biết bao người trong xã hội hiện đại. Nhiều người đang cảm thấy bất an, coi cuộc đời như một trận chiến kiệt quệ. Sự hoang mang, lo lắng, sợ hãi, bực dọc, hay những hận thù, ganh ghét đang gặm nhấm tâm trí chúng ta mỗi ngày. Tất cả những trạng thái tiêu cực ấy chính là dấu chỉ rõ ràng nhất cho thấy sự vắng mặt của Thiên Chúa trong tâm hồn.

Khi vắng bóng Chúa, chúng ta tự đẩy mình vào vòng nguy hiểm: những tính mê tật xấu có cơ hội trỗi dậy, ma quỷ dễ dàng rình rập tấn công, và con người rất dễ buông mình theo những đam mê mù quáng – cội nguồn của mọi giông bão trong cuộc đời.

Món quà Bình An từ Đấng Phục Sinh

Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta: Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn luôn kề bên và khao khát cất tiếng chào: “Bình an cho anh em!”. Những lúc tâm hồn ngập ngụa trong bão tố, chúng ta hãy mau mắn chạy đến cùng Ngài, xin Ngài ngự trị và ban sức mạnh để xua tan mọi xáo trộn. Chúa sẽ ban bình an trọn vẹn nếu chúng ta biết noi gương các Tông đồ xưa: biết quây quần bên nhau, cùng cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa và nâng đỡ nhau trong tình bác ái.

Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết mở rộng cửa lòng để đón nhận ơn bình an của Đấng Phục Sinh. Và khi trái tim đã đong đầy sự bình an thánh thiêng ấy, chúng ta hãy quảng đại trao ban cho những người xung quanh, đặc biệt là qua cử chỉ chúc bình an trong mỗi Thánh Lễ.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin thương ban và gìn giữ sự bình an thẳm sâu trong tâm hồn chúng con, để giữa những sóng gió cuộc đời, chúng con luôn vững bước vì biết có Chúa đồng hành. Amen.

Thứ Tư – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Tư - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

BƯỚC CHÂN ĐỒNG HÀNH TRÊN ĐƯỜNG EMMAU

Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?””( Lc 24,32)

Cv 3,1-10 ; Lc 24,13-35

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay do thánh sử Luca tường thuật phác họa một trong những bức tranh tuyệt đẹp và cảm động nhất về mầu nhiệm Phục Sinh: bức tranh trên đường Emmau.

Từ bước chân rã rời trong tuyệt vọng…

Hai môn đệ rời bỏ Giêrusalem trong bóng tối của sự ngã lòng. Họ mang theo một trái tim vỡ vụn vì người Thầy mà họ đặt trọn niềm hy vọng đã chết trên thập giá. Làng Emmau lúc này không chỉ là một địa danh, mà là nơi trở về và ẩn náu của những tâm hồn đang trốn chạy khỏi niềm đau và sự hụt hẫng. Thế nhưng, chính lúc họ bơ vơ và u sầu nhất, Chúa Giêsu Phục Sinh đã không để họ mồ côi. Ngài lặng lẽ tiến đến và bước đi cùng họ.

Sự hiện diện ấy đẹp vô ngần, bởi nó cho thấy một vị Thiên Chúa luôn chủ động “nhập cuộc” vào nỗi đau của con người. Ngài không xuất hiện trong hào quang chói lọi, mà chọn cách song hành như một lữ khách vô danh. Ngài kiên nhẫn gợi mở để họ trút cạn nỗi sầu muộn, rồi dùng chính Kinh Thánh để thắp lại ngọn lửa hy vọng trong trái tim đang nguội lạnh, và cuối cùng là đồng bàn, bẻ bánh sẻ chia cùng họ.

…Đến sự bừng sáng của Đức Tin

Đáp lại sự ân cần của vị khách lạ, hai môn đệ đã thể hiện những thái độ tuyệt vời. Trước hết là một tâm hồn rộng mở: dẫu đang đắm chìm trong u buồn, trái tim họ vẫn “bừng cháy lên” khi để cho Lời Chúa soi sáng. Tiếp đến là lòng hiếu khách thiết tha qua lời khẩn cầu: “Xin Ngài ở lại với chúng con, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn”. Lời mời ấy bộc lộ cơn khát khao Thiên Chúa mãnh liệt giữa bóng tối cuộc đời.

Và cuối cùng, khi đôi mắt đức tin bừng mở lúc Chúa bẻ bánh, họ không còn chần chừ. Sự mệt mỏi tan biến, nhường chỗ cho thái độ dứt khoát: họ đứng dậy ngay trong đêm tối, mau mắn quay ngược về Giêrusalem để gieo rắc tin vui Phục Sinh cho anh em mình.

Bài học cho hành trình dương thế

Hành trình Emmau cũng chính là nhịp sống mỗi ngày của chúng ta. Giữa những tất bật, âu lo hay lúc đối diện với những mất mát thất bại, xin đừng quên Chúa Kitô Phục Sinh vẫn đang lặng lẽ đồng hành. Nếu chúng ta biết mở lòng đón nhận Ngài như một người Bạn đường, siêng năng lắng nghe Lời Chúa và rước Mình Thánh Ngài, đôi mắt tâm hồn ta sẽ bừng sáng để hân hoan tiến bước.

Lạy Chúa Giêsu, xin ở lại với chúng con! Vì nếu có Chúa, cuộc đời chúng con sẽ bừng lên niềm hy vọng, có Bánh Trường Sinh nuôi dưỡng và có Lời Hằng Sống dẫn đưa. Trái lại, nếu không có Chúa, chúng con sẽ mất tất cả. Amen.

Thứ Ba – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Ba - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

TIẾNG GỌI

“Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !”” (Ga 20,16)

Cv 2,36-41; Ga 20,11-18

Lm. John Trần

Tin Mừng hôm nay vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về sự hoán cải: từ những giọt nước mắt tuyệt vọng rạng rỡ hóa thành niềm vui Phục Sinh, qua hình ảnh của thánh nữ Maria Mađalêna.

Chúa Giêsu – Lẽ sống của một cuộc đời

Nhìn vào Maria, chúng ta thấy tận cùng của nỗi đau. Kể từ ngày được ơn hoán cải, cuộc đời bà đã hoàn toàn thuộc về Chúa. Bà đã chứng kiến bao phép lạ, theo bước Ngài trên mọi nẻo đường rao giảng, và kiên trung đứng dưới chân thập giá khi bao kẻ khác sợ hãi bỏ chạy. Sáng sớm hôm nay, bà lại là người đầu tiên chạy ra viếng mộ.

Đối với Maria, Chúa Giêsu không chỉ là một người Thầy, Ngài là tất cả lẽ sống. Khi mất Ngài, cả thế giới trong bà dường như sụp đổ, bóng tối u buồn hoàn toàn bủa vây. Đôi mắt nhòa lệ của bà lúc bấy giờ mờ mịt đến mức chỉ mải miết đi tìm một thân xác vô tri.

Tiếng gọi biến đổi con tim

Nhưng rồi, khoảnh khắc kỳ diệu nhất đã đến. “Maria!” – Không phải một bài giảng dài dòng, chỉ một tiếng gọi tên thật thân thương, quen thuộc từ Đấng Phục Sinh đã đánh thức linh hồn bà. Vạn vật bừng sáng. Nỗi tuyệt vọng vỡ òa thành niềm vui khôn tả. Bà nhận ra Chúa, và lập tức, đôi chân từng rã rời vì đau đớn nay hớn hở chạy đi loan báo Tin Mừng. Từ một người phụ nữ khóc than bên nấm mồ, bà trở thành tông đồ của các tông đồ.

Hành trình của mỗi Kitô hữu

Câu chuyện của Maria Mađalêna cũng chính là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng ta. Đã bao lần giữa những giông bão cuộc đời, chúng ta cũng để cho nỗi buồn sầu, sự thất vọng che mờ đôi mắt đức tin? Chúng ta mải miết đi tìm “người sống ở giữa kẻ chết”, tìm kiếm sự an ủi nơi những bám víu trần gian mà quên mất Chúa đang đứng ngay bên cạnh và âu yếm gọi tên mình.

Tin vào Chúa Phục Sinh không chỉ là một lời tuyên xưng trên môi miệng, mà đòi hỏi chúng ta phải bước vào một mối tương quan mới với Ngài. Như lời thánh Phêrô mạnh mẽ kêu gọi trong sách Công vụ Tông đồ: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giêsu Kitô, để được ơn tha tội”( Cv 2,38).

Ước gì mỗi ngày sống, chúng ta luôn giữ được một tâm hồn nhạy bén, biết hoán cải và không ngừng gột rửa đền thờ tâm hồn mình. Để từ đó, mỗi người chúng ta trở thành những người gieo hạt thiện lành, mang những hạt giống của niềm vui, của Tin Vui Phục Sinh rắc gieo vào giữa lòng thế giới.

Lạy Chúa Kitô Phục Sinh, xin gọi tên chúng con trong những lúc tối tăm nhất. Xin cho chúng con luôn tìm thấy niềm vui trọn vẹn vì có Chúa là lẽ sống của đời mình. Amen.

Lễ  Sáng Phục Sinh – 2026 – Lễ Thiếu Nhi

Lễ Sáng Phục Sinh – 2026 - Lễ Thiếu Nhi

CHẠY ĐẾN VỚI ÁNH SÁNG

“Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”

Cv 10,34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9

Lm. John Trần

Hôm nay, lòng chúng ta ai nấy đều rạo rực một niềm vui khó tả. Các con có biết vì sao không? Đó là vì hôm nay là Đại lễ Phục Sinh – ngày quan trọng nhất, rực rỡ nhất trong năm của người Công giáo chúng ta.

Để hiểu rõ vì sao hôm nay chúng ta lại vui đến thế, cha mời các con cùng bước vào một cuộc hành trình đặc biệt: Cuộc chạy từ bóng tối ra ánh sáng cùng với các tông đồ năm xưa.

1. Bóng tối của nỗi buồn và sự lo âu

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở lại một buổi sáng rất sớm ngày thứ Nhất trong tuần, khi “trời còn tối”. Các con hãy tưởng tượng, trong không gian ấy, bà Maria Mátđalêna buồn bã đi ra mộ, trái tim bà lúc đó cũng đang bị bao phủ bởi một “bóng tối” dày đặc của nỗi buồn, buồn vì cái chết đau đớn của Thầy Giêsu.

Đối với bà và các môn đệ, Thầy Giêsu kính yêu đã chết và bị chôn trong mộ đá lạnh lẽo. Mọi hy vọng về một tương lai tươi sáng dường như đã khép lại sau tảng đá nặng nề kia.

Tuy nhiên, khi đến nơi, thấy tảng đá đã bị lăn ra khỏi mộ, bà không nghĩ đến chuyện Chúa sống lại đâu, mà bà hốt hoảng chạy đi báo tin: “Người ta đã lấy mất xác Chúa rồi!”.

Các con thấy không, khi chúng ta quá buồn phiền, lo sợ hoặc khi chúng ta phạm lỗi, tâm hồn chúng ta cũng giống như buổi sáng mờ tối ấy. Chúng ta đánh mất Chúa! Chúng ta dễ dàng quên mất những lời hứa yêu thương của Chúa và chỉ thấy toàn những khó khăn, thất bại trước mắt.

2. Cuộc chạy đua của lòng mến và sự kính nhường

Ngay khi nghe tin dữ từ bà Maria, hai vị tông đồ thân thiết nhất là ông Phêrô và ông Gioan đã lập tức tung chăn thức dậy và chạy thật nhanh ra mộ. Đây là một chi tiết rất hay mà cha muốn các con chú ý:

Ông Gioan (người trẻ tuổi): Vì sức trẻ và lòng nhiệt huyết, ông đã chạy nhanh hơn và đến mộ trước. Nhưng khi đến nơi, ông không xông vào ngay mà dừng lại ở cửa mộ. Tại sao vậy? Đó là vì ông muốn chờ ông Phêrô.

Ông Phêrô (là vị tông đồ trưởng): Dù già yếu hơn, chạy chậm hơn, nhưng ông là người được Chúa chọn làm thủ lãnh Giáo Hội.

Hành động dừng lại của ông Gioan dạy cho chúng ta một bài học tuyệt vời về sự lễ phép và trật tự. Trong gia đình hay ở trường, đôi khi chúng ta thông minh hơn, nhanh nhẹn hơn người khác, nhưng chúng ta vẫn cần biết nhường nhịn, tôn trọng người lớn tuổi và vâng lời những người có trách nhiệm hướng dẫn mình. Đó chính là nét đẹp của sự hiệp thông mà Chúa mong muốn.

3. Những bằng chứng lạ lùng trong ngôi mộ trống

Khi ông Phêrô bước vào trong ngôi mộ, ông không thấy một cảnh tượng lộn xộn của một vụ trộm. Các con biết đấy, nếu có kẻ trộm xác, chúng phải hành động thật nhanh để không bị lính gác bắt, đúng không nào? Chúng sẽ khuân cả xác lẫn khăn liệm đi thật lẹ.

Thế nhưng, ông Phêrô lại thấy một cảnh tượng cực kỳ ngăn nắp: Những băng vải liệm nằm đó, và chiếc khăn che đầu Đức Giêsu được cuốn lại, xếp riêng ra một nơi gọn gàng.

Đây chính là “dấu chỉ” của Chúa Giêsu! Ngài không sống lại trong sự hoảng loạn. Ngài trỗi dậy một cách uy nghi, chủ động và bình thản. Ngài đã chiến thắng cái chết và bước ra khỏi mộ như một vị Vua chiến thắng, để lại mọi thứ ngăn nắp như một lời nhắn nhủ: “Thầy đã thắng thế gian, các con đừng sợ!”.

4. “Thấy và Tin”

Tiếp bước ông Phêrô, ông Gioan cũng tiến vào mộ. Kinh Thánh viết một câu rất ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: “Ông đã thấy và đã tin”.

Nhờ sự nhạy bén của một trái tim tràn đầy tình yêu, ông Gioan đã hiểu ngay mầu nhiệm đang diễn ra. Ông không cần nhìn thấy Chúa bằng xương bằng thịt ngay lúc đó, nhưng chỉ cần nhìn ngôi mộ trống và những tấm khăn xếp gọn, ông đã tin rằng Chúa đã phục sinh đúng như lời Kinh Thánh đã dạy. Ánh sáng của niềm tin đã xua tan bóng tối sợ hãi, biến các tông đồ từ những bác đánh cá nhút nhát trở thành những chứng nhân can trường, sẵn sàng đi khắp thế giới để loan báo Tin Mừng.

5. Sống tinh thần Phục Sinh!

Các con thân mến, Chúa Phục Sinh không muốn chúng ta chỉ mừng lễ bằng ồn ào bên ngoài, mà Ngài muốn chúng ta “phục sinh” chính tâm hồn mình. Cha có 2 đề nghị nhỏ để các con cùng thực hiện nhé:

Lăn đi “tảng đá” của sự lười biếng: Hãy thay thế những giờ dán mắt vào điện thoại bằng việc siêng năng học bài và giúp đỡ cha mẹ. Đó là cách các con gỡ bỏ tảng đá của sự lười biếng và đam mê.

Mở cửa “ngôi mộ” của sự ích kỷ: Hãy biết chia sẻ kẹo bánh, đồ chơi cho bạn bè và nhất là biết tha thứ, không giận dỗi khi bị ai đó làm phật ý.

Khi các con sống yêu thương, ngoan ngoãn và vị tha, các con chính là những “ngọn nến Phục Sinh” nhỏ bé đang tỏa sáng giữa thế giới này.

Nguyện xin Chúa Phục Sinh ban cho các con trái tim luôn rực cháy lửa mến như ông Gioan và sự vâng phục như ông Phêrô.

Chúc các con và gia đình một mùa Phục Sinh 2026 tràn đầy ơn phúc, tiếng cười và bình an của Chúa Phục Sinh.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật rồi! Amen.