Thứ Hai – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Hai - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

HAI THÁI ĐỘ TRƯỚC TIN MỪNG PHỤC SINH

 “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”.

Cv 2,14.22-33; Mt 28,8-15

Lm. John Trần

Trong niềm hân hoan rạng rỡ của Tuần Bát Nhật Phục Sinh, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai thái độ hoàn toàn trái ngược nhau trước cùng một biến cố: Ngôi mộ trống. Đó là thái độ của những người phụ nữ đạo đức và thái độ của nhóm lính canh vô cảm.

Từ nỗi sợ hãi đến niềm vui loan báo

Thứ Hai sau Lễ Phục Sinh còn được gọi là Thứ Hai của Thiên Thần vì chúng ta tưởng nhớ cuộc gặp gỡ giữa thiên thần với những người phụ nữ đến mộ Chúa Giêsu (xem Mt 28:1-15) [*]. 

Đối diện với ngôi mộ trống và sứ điệp của thiên thần, các phụ nữ đã trải qua một sự xúc động sâu xa. Ban đầu, các bà mang trong mình sự sợ hãi. Nhưng đây không chỉ là nỗi sợ tâm lý thuần túy trước một hiện tượng lạ, mà là một cảm nghiệm siêu nhiên – một sự “kính sợ” thánh thiện, giống như Môsê hay Êlia thuở xưa khi được diện kiến Đức Chúa.

Đứng trước ánh sáng rực rỡ của Đấng Phục Sinh, nỗi sợ hãi đớn đau của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự kính sợ trước quyền năng tuyệt hảo của Thiên Chúa. Quá trình biến đổi tâm lý ấy diễn ra thật đẹp: từ sợ hãi, đến đón nhận, kính sợ, và bừng lên niềm tin tưởng. Chính niềm tin ấy đã không để các bà rơi vào tình trạng ù lỳ hay thụ động. Ngược lại, nó thôi thúc các bà tràn ngập niềm vui và “vội vã chạy đi báo tin cho các môn đệ”. Các bà đã trở thành những sứ giả đầu tiên của Tin Mừng Phục Sinh.

Sự bưng bít của sự gian dối và quyền lực đồng tiền

Ngược lại hoàn toàn với các phụ nữ, ngôi mộ trống đã không thể trở thành điểm khởi đầu cho ơn cứu độ đối với nhóm lính canh. Biến cố vĩ đại ấy không đủ sức làm lay động những con người đã bị lòng tham làm cho mù quáng. Bị cám dỗ bởi chút lợi lộc vật chất, họ hối hả chạy về báo cho các thượng tế để tìm cách bưng bít sự thật. Thượng hội đồng liền nhóm họp, và họ dùng tiền để bóp méo chân lý.

Trong buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào ngày Thứ Hai Phục Sinh năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã suy niệm rất chua xót về sự tha hóa này. Ngài gọi đó là sự chen chân của “thần tài” (chúa tể tiền bạc). Ngài nói: Và những người đáng thương đó, những người đáng thương, đã bán đứng sự thật, và với số tiền trong túi, họ tiếp tục nói: “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”. “Chúa tể” là tiền bạc, ngay cả ở đây, trong sự phục sinh của Chúa Kitô, cũng có khả năng phủ nhận sự thật[*].

Sự gian dối và chai lì của họ đã đạt tới đỉnh điểm khi họ kiên quyết từ chối ánh sáng Phục Sinh. Bằng việc làm tay sai cho sự dối trá, họ đã tự loại trừ chính mình khỏi niềm vui của ơn cứu độ, tước đi cơ hội được cất tiếng reo hò cùng Đấng chiến thắng tử thần.

Soi rọi lại đời sống người Kitô hữu

Kính thưa cộng đoàn, mỗi Kitô hữu chúng ta hôm nay cũng là những người được lãnh nhận Tin Mừng Phục Sinh và được trao phó sứ mạng đem Tin Vui ấy đến cho tha nhân. Thế nhưng, giữa dòng đời ngược xuôi, biết bao lần chúng ta lại mang dáng dấp của nhóm lính canh kia?

Có thể vì sợ hãi trước những quyền lực trần thế, hay vì ham muốn một chút lợi lộc, tiện nghi tạm bợ, đôi lúc ta đã đành lòng phản bội Tin Mừng. Có thể vì quá cậy dựa vào sức mạnh của danh vọng, địa vị và thú vui thế gian, tâm hồn ta trở nên chai lì, tự mãn, ngỡ rằng mình chẳng cần đến ơn Chúa. Hậu quả là, chúng ta biến mình thành những kẻ sống đạo giả dối, chỉ thờ phượng Chúa bằng hình thức bên ngoài đầy vụ lợi, thay vì bằng một trái tim chân thật.

Ước gì trong niềm vui Phục Sinh hôm nay, chúng ta can đảm tháo gỡ mọi lớp mặt nạ của sự gian dối. Đừng bao giờ sống như thể Chúa Giêsu đang vắng mặt hay nấp sau bóng tối của nấm mồ. Hãy tin rằng Chúa Phục Sinh đang sống, đang hiện diện và chờ đón chúng ta mỗi ngày, để biến đổi cuộc đời chúng ta thành bài ca Alleluia rực rỡ nhất. Amen.


Tài liệu tham khảo:

[*] Đức Thánh Cha Phanxicô, Huấn dụ trước kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng (Regina Caeli) – Thứ Hai Phục Sinh, ngày 05/04/2021. https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_regina-caeli_20210405.html

Thứ Bảy Tuần Thánh – Lễ Vọng Phục Sinh 2026

Thứ Bảy Tuần Thánh – Lễ Vọng Phục Sinh 2026

“Nếu cả cuộc đời tôi không rực rỡ, thì sao?”

“Bỗng chốc đất chuyển mạnh vì Thiên Thần Chúa từ trời xuống và đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên đó. Mặt Người sáng như chớp và áo Người trắng như tuyết”.           

Mt 28,1-10

Lm.Gioan Trần

Chúng ta đang sống trong một thời đại của những “ánh hào quang giả tạo”. Thế gian hôm nay định nghĩa sự rực rỡ bằng những con số triệu view, bằng những tấm hình lung linh trên mạng xã hội, bằng sự thành đạt hiển hách và sự giàu sang bóng bẩy, “nói có người nghe – đe có người sợ!”, Người ta sợ sự lãng quên, sợ sự tầm thường, và sợ nhất, ÁP LỰC NHẤT là một cuộc đời “không rực rỡ“.

Nhưng giữa Đêm Thánh lung linh ánh nến này, khi tiếng hát “Alleluia” vang dội, Giáo hội mời gọi chúng ta nhìn sâu vào một sự thật khác.

Nếu chúng ta tự hỏi: “Nếu cả đời tôi không rực rỡ, thì sao?”, câu trả lời của bạn là gì?

1. Sự âm thầm

Thưa, câu trả lời không nằm ở sự choáng ngợp của Nến hoa đêm nay, mà khởi đi từ chính sự “tối tăm” của Thiên Chúa làm người.

Hãy nhìn lại hành trình của Đức Giêsu. Trước khi chạm đến vinh quang Phục Sinh, Ngài đã chọn một sự “không rực rỡ” kéo dài suốt 33 năm.

  • 30 năm ẩn dật: Một Thiên Chúa vĩ đại lại chấp nhận làm một anh thợ mộc vô danh tại Nazareth. Không phép lạ, không lời tung hô, chỉ có im lặng và im lặng…
  • 3 năm rao giảng: Ngài không chọn ngai vàng, mà chọn làm bạn với những kẻ bị gạt ra lề xã hội, ít học, thường dân…

Sự rực rỡ của thế gian là sự rực rỡ “bên ngoài”, còn sự rực rỡ của Thiên Chúa là sự tự hủy “từ bên trong”. Ngài đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, để chạm đến tận cùng nỗi đau của những kiếp người “không rực rỡ”. Thập Giá nhắc chúng ta về điều đó.

2. Bóng tối Thập Giá

Đỉnh điểm của sự “không rực rỡ” chính là chiều Thứ Sáu Tuần Thánh vừa qua. Dưới mắt người đời, đó là một thất bại thảm hại. Một vị thầy bị phản bội, bị bán rẻ, bị sỉ nhục, bị đánh đập và chết trần trụi trên đồi cao. Thế gian nhìn vào và thấy một sự chấm dứt.

Chúa Giêsu không bị buộc phải chịu khổ như thế. Ngài tự chọn nó. Ngài chọn sự không rực rỡ để hiệp nhất với chúng ta trong mọi sự, đặc biệt là trong nỗi đau. Khi chúng ta cảm thấy cô đơn, thất bại, hay bị bỏ rơi, hãy nhớ lại lời đức giáo hoàng Phanxicô: Chúa Giê-su đã trải qua sự bỏ rơi hoàn toàn… vì tôi, vì bạn, vì tất cả chúng ta; Ngài đã làm điều đó để nói với chúng ta: ‘Đừng sợ hãi, các con không cô đơn'”

Và Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy rằng: Đó không phải là sự thất bại của một vĩ nhân, mà là sự chiến thắng của Tình yêu tự hủy.” Chúa Giêsu đã đi vào tận cùng sự tăm tối, sự cô đơn và cái chết để nói với mỗi chúng ta rằng: Dù cuộc đời bạn có mịt mù, có đầy vết xước hay thất bại đến đâu, bạn cũng không bao giờ đơn độc. Ngài đã ở đó trước bạn, để biến bóng tối thành hy vọng rực sáng tương lai.

3. Phục Sinh: Sự rực rỡ vĩnh cửu

Anh chị em thân mến,

nếu cuộc đời này không rực rỡ theo tiêu chuẩn người đời, thì cũng chẳng sao cả!

Bởi lẽ, giá trị và sự rực rỡ của một cuộc đời không nằm ở những gì chóng qua của thế gian (thành công, giàu có, danh tiếng), mà nằm ở những gì là vĩnh cửu. Sự rực rỡ đích thực của đời người là phải khởi đi từ cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô, sự rực rỡ đáng chúng ta kiếm tìm đó chính là: CON NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG LẠI ĐỂ HƯỞNG PHÚC VINH THIÊN ĐÀNG CÙNG THIÊN CHÚA. Đó mới là hào quang không bao giờ tắt, đó mới là thứ rực rỡ đáng chúng ta bỏ tất cả để chiếm lấy.

Phục Sinh không biến Thứ Sáu Tuần Thánh thành sự vô nghĩa, Nhưng nó chuyển hóa sự âm thầm và tự hủy của Thứ Sáu Tuần Thánh thành niềm hy vọng chắc chắn.

Biến cố Phục Sinh không xóa đi những vết thương. Chúa sống lại vẫn mang nguyên những dấu đinh. Điều đó khẳng định: Những hy sinh thầm lặng, những nỗi đau âm thầm, và cả những lần chúng ta chấp nhận “không rực rỡ” vì Tin Mừng… tất cả đều là những hạt giống của vinh quang vĩnh cửu.

Đừng sợ hãi nếu đời ta còn nhiều mảng tối, nếu ta cảm thấy mình chỉ là một nốt lặng giữa bản nhạc ồn ào của thế gian. Ngay cả khi đời ta không rực rỡ dưới mắt người đời, nó vẫn luôn rực rỡ trong mắt Thiên Chúa.

Đừng sợ hãi trước những giai đoạn âm thầm hay thất bại trong đời. Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định điều Chúa dạy: “Đừng sợ hãi, các con không cô đơn. Ta đã trải qua tất cả sự tuyệt vọng của các con để được ở gần các con hơn.”

Đêm nay, trước sự rực rỡ của nến Phục Sinh, xin cho chúng ta một đôi mắt mới. Đôi mắt ấy không tìm kiếm sự rực rỡ chóng qua của thế gian, nhưng nhìn thấy vinh quang vĩnh cửu đang âm thầm nảy mầm trong những vết thương của chúng ta..

 Chúa Kitô đã chết và đã sống lại. Ngài đã đi qua sự tăm tối để chứng minh rằng ngay cả cái chết cũng không thể ngăn cản tình yêu. Hãy đặt trọn niềm hy vọng chắc chắn của ta vào Đấng Phục Sinh.

Đêm nay, trước ngọn nến Phục Sinh đã được thắp lên đang rực rỡ, hãy dâng cho Ngài những góc khuất “không rực rỡ” của mình.

Xin cho chúng ta nhận ra vinh quang của Ngài ngay trong những vết thương, và nhận ra sự bao dung của Ngài ngay trong sự yếu đuối của bản thân.

Chúa Kitô đã Phục Sinh rực rỡ! Alleluia!

Chúa Nhật Phục Sinh – Thánh Lễ Ban Sáng

Lễ Sáng Phục Sinh

CHẠY ĐẾN VỚI ÁNH SÁNG

“Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”

 Cv 10,34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9

Lm. John Trần

Hôm nay, hòa chung niềm hân hoan cùng toàn thể Giáo Hội, chúng ta tưng bừng cử hành Đại lễ mừng Chúa Phục Sinh. Biến cố Phục Sinh chính là cốt lõi của Đức Tin, là Tin Mừng mang lại niềm vui, bình an và hy vọng, giúp con người có thêm sức mạnh để đương đầu với bao giông bão cuộc đời.

Từ bóng tối của sự tuyệt vọng

Tin Mừng Thánh Gioan mở ra bằng một khung cảnh ảm đạm: “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối”. Bóng tối của không gian lúc rạng đông cũng chính là bóng tối đang bao trùm tâm hồn bà Maria Mátđalêna và các tông đồ. Đối với họ lúc này, Thầy Giêsu đã chết. Bao nhiêu tình yêu, kỳ vọng và lý tưởng đặt nơi Thầy đều đã bị chôn vùi trong nấm mồ đá lạnh lẽo.

Khi thấy tảng đá lăn ra khỏi mộ, phản ứng tự nhiên của bà Maria mang đậm sự hoảng loạn của lý trí trần tục: “Người ta đã đem xác Chúa đi khỏi mộ, và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu”. Suy nghĩ của bà bị sự thất vọng bủa vây. Bà ra mộ không mang theo niềm tin Phục Sinh, mà chỉ đi tìm một xác chết. Sự hoảng loạn ấy cũng là tâm trạng chung của các tông đồ. Cái chết tàn khốc trên thập giá đã đánh gục ý chí, đẩy các ông vào sự sợ hãi tột cùng. Thân xác dẫu còn sống, nhưng tâm hồn các ông dường như đã chết lịm.

Đến hành trình chạy đến với Ánh Sáng

Thế nhưng, tình yêu luôn có sự thôi thúc mãnh liệt. Khi nghe tin báo, Phêrô và người môn đệ Chúa yêu đã vội vã chạy ra mộ. Sự khao khát cháy bỏng đã thúc đẩy đôi chân Gioan chạy nhanh hơn, nhưng lòng cung kính sâu xa đối với Phêrô – vị thủ lãnh của Giáo Hội – đã khiến ông dừng lại nhường bước. Đây là một nét đẹp tuyệt vời của sự hiệp thông và tôn trọng trật tự trong Giáo Hội.

Khi bước vào mộ, Phêrô không thấy một mớ hỗn độn của một vụ trộm xác. Ngược lại, ông thấy “những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu được cuốn lại, xếp riêng ra một nơi”. Kẻ trộm vội vã sẽ chẳng bao giờ nán lại để xếp gọn gàng từng tấm khăn liệm như thế. Đây không phải là dấu vết của sự hoảng loạn hay chết chóc, mà là dấu chỉ của một người đang sống, vừa trỗi dậy một cách uy nghi và chủ động.

Tiếp bước Phêrô, Gioan bước vào, “ông đã thấy và đã tin”. Khác với Phêrô, Gioan đã đạt đến niềm tin Phục Sinh nhờ trực giác nhạy bén của tình yêu và thái độ cung kính tôn thờ. Đứng trước một mầu nhiệm vượt quá trí hiểu tự nhiên, cả hai ông đã được ơn soi sáng để hiểu ra Lời Kinh Thánh: “Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”. Kinh Thánh chính là lời chứng mạnh mẽ nhất, là nền tảng vững chắc nhất cho Đức Tin.

Biến đổi cuộc đời nhờ ơn Phục Sinh

Niềm tin Phục Sinh đã biến đổi các tông đồ một cách diệu kỳ: từ những con người nhút nhát, quê mùa trở nên những chứng nhân can trường và thông thái. Sự biến đổi ấy cũng phải được hiện diện nơi mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay. Như lời Thánh Phaolô nhắn nhủ: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Kitô, anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới”.

Thật mâu thuẫn nếu chúng ta tuyên xưng Chúa Phục Sinh nhưng lại cứ sống giam mình trong sự buồn bã, thất vọng hay hận thù. Sẽ thật vô nghĩa nếu ta nói về sự sống mới nhưng lời nói và hành động lại thiếu vắng tình yêu và sự cảm thông. Sự phục sinh của Thầy Giêsu phải là động lực thôi thúc chúng ta canh tân nếp sống, phá bỏ “tảng đá” của sự chết chóc, của lòng ghen ghét, giận hờn đang đè nặng tâm hồn và gia đình mình.

Xin Chúa Phục Sinh ban cho chúng ta sự khiêm tốn như các tông đồ xưa: biết cúi mình thờ lạy trước mầu nhiệm vĩ đại, biết vâng nghe sự hướng dẫn của Giáo Hội, và luôn siêng năng suy gẫm Lời Chúa, để bước đi trong ánh sáng của sự thật, lòng bao dung và tình yêu tha thứ.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật! Amen.

Thứ Bảy Tuần Thánh – LỄ VỌNG PHỤC SINH

Thứ Bảy Tuần Thánh - LỄ VỌNG PHỤC SINH

ÁNH SÁNG KHẢI HOÀN

Mt 28,1-10

Lm. John Trần

Sau trọn bốn mươi ngày sống tâm tình sám hối Mùa Chay, và sau những ngày trầm lắng, chiêm ngắm cuộc Thương Khó, đêm nay, toàn thể Giáo hội vỡ òa trong niềm hân hoan tột độ. Bóng tối của ngôi thánh đường vừa bị xé toạc bởi Ánh Lửa Nến Phục Sinh – Ánh Sáng rạng ngời của Đức Giêsu Kitô khải hoàn. Đêm nay không còn là đêm của tang thương hay sợ hãi, mà là đêm của Ánh sáng, đêm của sự sống vĩnh cửu. Chúa đã sống lại thật! Ngài đã chiến thắng tử thần để mở ra cho chúng ta một cuộc “Vượt Qua” vĩ đại.

Và cuộc Vượt Qua của Chúa cũng chính là hành trình đức tin mà mỗi người chúng ta đang bước đi trong cuộc đời này: hành trình đi từ bóng tối vươn ra ánh sáng.

Để cảm nhận trọn vẹn niềm vui của Ánh Sáng Phục Sinh, chúng ta cần nhìn lại những bóng tối mà mình đang phải đối diện. Giống như Đức Giêsu Kitô đã bước vào cuộc khổ nạn đau thương và nấm mồ tăm tối, con người chúng ta cũng đang oằn mình gánh chịu những mảng tối của thế gian.

Đó là bóng tối của bệnh tật, đau đớn thể xác, của tuổi già sức yếu khiến mỗi bước chân đến nhà thờ trở nên nhọc nhằn. Đó là bóng tối trong tâm hồn người cha, người mẹ đang khóc thầm vì con cái hư hỏng, khô khan, nguội lạnh sa đà vào đường xấu. Là những mục tử, chúng tôi cũng mang trong mình những bóng tối của sự yếu đuối mỏng giòn, và cả những thao thức trăn trở ngày đêm về phần rỗi của anh chị em.

Nhưng có lẽ, bóng tối đáng sợ nhất bủa vây chúng ta ngày nay là sự xuống cấp của đạo đức và tình người. Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam (năm 2017) từng lên tiếng cảnh báo sự lo âu trước tình trạng đạo đức xuống dốc, tội ác gia tăng một cách dã man. Bóng tối vô cảm đang che lấp lương tri, và đến này tình trạng vẫn tiếp diễn… Chắc hẳn chúng ta đang cảm nghiệm được bóng tối của sự ích kỷ và bạo lực đang khiến con người luôn sống trong bất an, sợ hãi lẫn nhau, Bóng tối của chiến tranh, chết chóc, đói nghèo … vẫn đang phủ kín.

Sống giữa một xã hội như thế, cuộc “Vượt Qua” của mỗi người Kitô hữu quả là cam go. Tuy nhiên, đêm nay, Ánh Sáng khải hoàn của Đức Kitô đã bừng lên!

Ánh Sáng ấy không giống như một phép thuật xóa sạch mọi bệnh tật hay đau khổ vật chất ngay tức khắc, mà Ánh Sáng ấy ban cho chúng ta sức mạnh và ý nghĩa để vươn tới sự sống mới. Trong Cựu Ước, Thiên Chúa không cất ngay đau khổ cho Ông Gióp, nhưng Ông Gióp đã nhờ đó mà trưởng thành và mãnh liệt bảo vệ đức tin cách kiên trung trong đau khổ và sự sỷ nhục. Ngày nay, nhờ sức mạnh của Thập giá và niềm vui Phục Sinh, nhiều người mang bạo bệnh vẫn nở nụ cười kiên cường đến giây phút cuối. Nhiều người chịu muôn vàn trái ngang vẫn không đánh mất niềm tin vào tình yêu… Chúa Phục Sinh đem đến cho chúng ta Niềm Hy vọng!

Giữa một xã hội mà đạo đức dường như vắng bóng, Ánh Sáng Phục Sinh vẫn đang chiếu rọi qua vô vàn tấm gương thánh thiện. Trong khi nhiều kẻ mải mê vơ vét tư lợi, đắm chìm trong đam mê xác thịt hay ma túy, thì vẫn còn đó những người xem Chúa là gia nghiệp lớn nhất. Trong khi có những cô gái nhẫn tâm chối bỏ giọt máu của mình, thì vẫn ngời sáng những người mẹ anh hùng sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu lấy thai nhi. Trong khi nhiều bạn trẻ ăn chơi đua đòi, thì vẫn còn vô số những người trẻ ngoan ngoãn, siêng năng đến với Thánh thể và khao khát dấn thân phục vụ Giáo hội.

Kính thưa cộng đoàn, họp nhau đêm nay để tôn vinh Ánh Sáng Phục Sinh không phải chỉ là một nghi thức bề ngoài, mà là một lời xác tín mãnh liệt. Để Ánh Sáng của Đức Kitô thực sự đẩy lùi bóng đêm tội lỗi, mỗi chúng ta phải mang lấy ngọn lửa ấy vào đời.

Trong bầu khí rất đang sốt sắng của đêm nay, đây là thời khắc tuyệt vời nhất để mọi người tái lập lại tình làng nghĩa xóm, chan hòa sống chung với nhau.

Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho những người còn đang bị thế lực bóng đêm thống trị, những người đang chống đối con cái Ánh Sáng.

Xin Ánh Sáng Phục sinh, Hòa Bình… đẩy lui bóng đêm của chiến tranh và thù hận.

Ước mong mỗi người trở nên một ngọn nến nhỏ,

luôn tỏa sáng bằng những lời cầu nguyện chân thành,

một đời sống ngay chính,

một nghĩa cử yêu thương…

để tất cả sẽ hợp lại thành một vùng sáng rực rỡ đẩy lùi mọi tăm tối của thế gian.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật! Amen.

Thứ Sáu Tuần Thánh – Tưởng Niệm Cuộc Thương Khó Của Chúa

Thứ Sáu Tuần Thánh – Tưởng Niệm Cuộc Thương Khó Của Chúa

THÁNH GIÁ CỨU ĐỘ

“Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm”

Is 52,13-53,12 ; Dt 4,14-16 ; 5,7-9 ; Ga 18,1-19,42

Lm.John Trần

Câu chuyện về sự hy sinh của người anh

Ngày xưa, có hai anh em mồ côi chung sống dưới một mái nhà. Người anh hiền lành, đạo đức và kính sợ Thiên Chúa. Trái lại, người em sống trượt dài trong sa đọa, gian manh, trộm cắp và thậm chí vướng vào tội ác. Dù người anh hết lời khuyên can, đứa em vẫn chứng nào tật nấy.

Một đêm nọ, người em hớt hải lao về nhà, toàn thân run rẩy, quần áo bê bết máu. Nó quỳ xuống thú nhận: “Em lỡ tay giết người rồi!”. Vài phút sau, tiếng còi cảnh sát vang lên, ngôi nhà bị bao vây kín mít. Biết không còn đường thoát, người em hoảng loạn bật khóc: “Em không cố ý… em không muốn chết!”.

Trong giây phút sinh tử, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Một ý nghĩ lóe lên, người anh vội vã lột chiếc áo dính máu của em mặc vào người mình, và đưa cho em bộ quần áo sạch sẽ. Cảnh sát ập vào, bắt giữ người anh đẫm máu. Anh gánh chịu mọi tội lỗi, bị kết án tử hình và lặng lẽ bước lên đoạn đầu đài để đổi lấy mạng sống cho đứa em trai lầm lỗi.

Đấng Vô Tội gánh tội nhân loại

Sự hy sinh của người anh trong câu chuyện trên thật cao cả, nhưng anh cũng chỉ gánh tội cho một người duy nhất là em ruột của mình, mà còn lừa dối luật pháp…. Còn Đức Giêsu, Ngài đã gánh chịu muôn ngàn cực hình và cái chết ô nhục không phải cho một người, mà cho cả một nhân loại đắm chìm trong tội lỗi. Đấng Vô Tội đã tự nguyện mặc lấy “chiếc áo dính máu” của nhân loại, dùng chính thập giá nghẹn ngào để tuôn đổ tình yêu thương cứu độ xuống trần gian.

Đó chính là hình ảnh chân thực nhất mà ngôn sứ Isaia đã từng khắc họa về Người Tôi Tớ Đau Khổ:

“Còn chúng ta, chúng ta lại tưởng người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng hoạ, phải nhục nhã ê chề. Nhưng có hay đâu rằng: Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, và đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành…”

Lời đáp trả của Tình Yêu

Tự bản chất, thập giá vốn là biểu tượng tột cùng của sự bỉ ổi, tàn ác và nguyền rủa mà con người trút lên nhau. Nhưng nhờ sự hiến thân của Đức Giêsu, thập giá đã được biến đổi thành Thánh Giá – biểu tượng vĩnh cửu của tình yêu.

Trong bài huấn từ kết thúc buổi Đi Đàng Thánh Giá tại hý trường Colosseum vào Thứ Sáu Tuần Thánh năm 2013, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ một tư tưởng tuyệt đẹp để chúng ta chiêm ngắm: “Thập Giá là lời mà qua đó Thiên Chúa đáp lại sự ác trên thế gian. Đôi khi dường như Thiên Chúa không phản ứng trước sự ác, như thể Ngài im lặng. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã phán, Ngài đã đáp lại, và câu trả lời của Ngài chính là Thập Giá của Chúa Kitô: một lời nói chứa đựng tình yêu thương, lòng thương xót và sự tha thứ. Thập Giá cũng bày tỏ một sự phán xét, đó là Thiên Chúa, khi phán xét chúng ta, vẫn yêu thương chúng ta. Chúng ta hãy nhớ điều này: Thiên Chúa phán xét chúng ta bằng tình yêu thương” *

Quả thực, Thiên Chúa không đáp trả tội lỗi trần gian bằng sự hủy diệt hay án phạt, mà Ngài đáp trả bằng vòng tay dang rộng trên cây gỗ giá.

Nhìn lên Thánh Giá và soi rọi chính mình

Hôm nay, khi cùng nhau tưởng niệm cái chết đẫm máu của Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta được mời gọi nhìn lại cuộc sống của chính mình. Hãy tự vấn xem những suy nghĩ, lời nói, và hành động vô tâm của ta đã và đang tiếp tục đóng đinh Chúa như thế nào? Ta có đang phỉ báng, nhục mạ, hô hào loại trừ Chúa hay nhẫn tâm đóng đinh anh chị em mình vào thập giá của sự ghen ghét hay không?

Tuy nhiên, khi nhìn nhận lại những vấp ngã yếu hèn với lòng ăn năn thống hối, chúng ta đừng bao giờ chán nản hay thất vọng vì tội lỗi mình quá lớn. Hãy ngước nhìn lên thập giá của Chúa Giêsu với niềm cậy trông mãnh liệt vào Lòng Thương xót Chúa, bởi nơi đó mới là động lực duy nhất giúp ta chiến thắng bản thân. Đừng bao giờ chạy trốn thập giá Chúa trao trong đời thường, nhưng hãy ôm lấy nó và suy tôn Thánh Giá, vì trên Thánh Giá có Con Một Thiên Chúa đổ máu ra vì chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con dũng cảm bước đi cùng Ngài trên con đường Thánh Giá. Xin cho chúng con biết cùng chết với Ngài, để mai ngày được cùng sống lại vinh quang với Ngài. Amen.


Tài liệu tham khảo:

* Đức Thánh Cha Phanxicô, Huấn từ kết thúc Đàng Thánh Giá tại Colosseum – Thứ Sáu Tuần Thánh, 29/03/2013.