Thứ Hai – Tuần II Phục Sinh

Thứ Hai – Tuần II Phục Sinh

Tái Sinh Trong Chúa Thánh Thần

“Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí”( Ga 3,5).

Cv 2,23-31; Ga 3,1-8

Lm. John Trần

Nỗi khắc khoải tìm về Chân Thiện Mỹ

Thánh Augustinô từng có một thời tuổi trẻ mải mê chạy theo lạc thuyết Nhị Nguyên và đắm chìm trong lối sống xa hoa, trụy lạc. Thế nhưng, giữa những cuộc vui thâu đêm, ngài vẫn luôn cảm thấy một sự chán nản, ê chề và thất vọng tột cùng. Chỉ khi ánh sáng Tin Mừng dọi chiếu, tâm hồn Augustinô mới thực sự bừng tỉnh. Ngài hân hoan đón nhận Bí tích Rửa Tội ở tuổi 33, dứt khoát bỏ lại sau lưng con người cũ tội lỗi để quay về với Đấng là Chân – Thiện – Mỹ.

Sự hoán cải ngoạn mục ấy đã giúp ngài tìm ra bí quyết của hạnh phúc đích thực, để rồi thốt lên câu nói bất hủ: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, nên tâm hồn con mãi khắc khoải băn khoăn cho đến khi được nghỉ an trong Chúa”. Cuộc hoán cải của thánh nhân chính là một minh chứng sống động nhất cho phép lạ “tái sinh trong Thánh Thần”.

Cuộc gặp gỡ Chúa trong đêm tối

Tin Mừng hôm nay cũng kể về một khao khát được đổi mới như thế nơi Nicôđêmô. Ông là một thủ lãnh có thế giá của người Do Thái, một thành viên của Thượng Hội Đồng thuộc phái Pharisêu. Bắt nguồn từ sự khâm phục trước những giáo huấn và phép lạ của Đức Giêsu, hạt giống đức tin bắt đầu nảy mầm trong ông. Thế nhưng, vì sợ hãi miệng tiếng thế gian, sợ ảnh hưởng đến chiếc ghế quyền lực đang ngồi, ông chỉ dám lén lút tìm gặp Chúa vào lúc đêm khuya.

Đáp lại sự ngập ngừng của Nicôđêmô, Đức Giêsu đã mạc khải một chân lý: “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí”( Ga 3,5). Đang bị mắc kẹt trong tư duy của xác thịt tự nhiên, Nicôđêmô ngỡ ngàng: “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được nữa?”.

Chúa Giêsu ôn tồn giải thích bằng hình ảnh của cơn gió: “Gió muốn thổi đâu thì thổi”. Sự biến đổi của Thần Khí là một mầu nhiệm vô hình nhưng mang sức mạnh diệu kỳ. Ta không nhìn thấy Thần Khí, nhưng ta đoan chắc được sự hiện diện của Người qua sức sống mãnh liệt trào dâng nơi những tâm hồn được hoán cải.

Can trường sống ơn gọi làm con

Kính thưa cộng đoàn, mỗi Kitô hữu chúng ta đều đã được lãnh nhận ơn tái sinh qua dòng nước Rửa Tội. Thế nhưng, câu hỏi đặt ra là:

Chúng ta đang sống như những người con thực sự của Ánh Sáng, hay vẫn là những “môn đệ ban đêm” giống như Nicôđêmô thuở trước?

Đã bao lần vì e dè, vì sợ mất lòng người đời, sợ bị trù dập, khai trừ hay thất thu trong công việc làm ăn, mà chúng ta giấu giếm danh tính Công Giáo của mình?

Đã bao lần ta cất giấu đức tin vào bóng tối thay vì để nó tỏa sáng giữa ban ngày?

Ước gì Lời Chúa hôm nay thức tỉnh chúng ta.

Hãy can đảm bước ra khỏi bóng đêm của sự sợ hãi và những toan tính trần tục.

Hãy buông mình phó thác để Thần Khí Chúa tự do uốn nắn, dẫn dắt chúng ta bước theo sát dấu chân Đức Kitô trong mọi sinh hoạt của cuộc sống thường ngày.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến và đổi mới tâm hồn chúng con, để chúng con luôn can trường sống trọn vẹn ơn gọi làm con cái Chúa. Amen.

Chúa Nhật II Phục Sinh – Kính Lòng Thương Xót Chúa

Chúa Nhật II Phục Sinh - Kính Lòng Thương Xót Chúa

Tín Thác Vào Lòng Thương Xót Chúa

“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Cv 2,42-47 ; 1Pr 1,3-9; Ga 20,19-31

Lm. John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan cử hành Chúa Nhật II Phục Sinh – ngày lễ đặc biệt dành riêng để tôn kính Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Đây là thời khắc ân sủng để mỗi người chúng ta nhìn lại sự yếu đuối của bản thân, thật lòng thống hối vì biết bao lần ta đã khước từ tình yêu Chúa, và quan trọng nhất, để nhận ra một chân lý tuyệt hảo: Ngoài Lòng Chúa Xót Thương, nhân loại không còn một nguồn hy vọng nào khác.

Vị Thiên Chúa chọn đứng về phía tội nhân

Trong tác phẩm văn học mang tên “Quyển Phúc Âm Thứ Năm”, một nhà văn người Ý đã kể lại một câu chuyện tưởng tượng đầy sức nặng:

Ngày kia, các thánh trên Thiên Đàng không còn chịu nổi sự băng hoại và tội ác ngập tràn của nhân loại. Các ngài họp công nghị và cho rằng, việc Con Thiên Chúa chịu chết trên thập giá vẫn chưa đủ sức cảnh tỉnh con người. Phải dùng đến bạo lực và sự trừng phạt! Thế là một đạo binh các thánh hùng mạnh giáng trần, dồn tất cả những kẻ tội lỗi vào một thung lũng khổng lồ và dựng lên một giàn hỏa thiêu để thanh lọc thế giới, nhằm chỉ giữ lại những người công chính.

Nhưng khi ngọn lửa diệt vong sắp bùng lên, các thánh bỗng khựng lại. Giữa đám đông tội đồ nhơ nhuốc đang chờ chết ấy, có một người đàn ông gầy gò đang vác thập giá, ân cần nâng đỡ những người xung quanh. Các thánh tức giận bắt giải người ấy đến trước mặt thánh Phêrô để chất vấn: “Tại sao một tên tội đồ lại dám mang lấy hình phạt chỉ dành riêng cho Con Thiên Chúa?”. Phêrô sững sờ, run rẩy nhận ra Thầy mình. Chúa Giêsu nhìn các thánh và hiền từ đáp: “Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà để cứu chữa những kẻ tội lỗi. Và Ta sẵn sàng chịu đóng đinh một lần nữa để cứu họ khỏi cơn thịnh nộ này.”

Câu chuyện hư cấu trên lại phản ánh một sự thật vĩ đại: Thiên Chúa của chúng ta là Đấng không bao giờ từ bỏ tội nhân. Lòng thương xót ấy trải dài qua muôn thế hệ, tuôn trào từ cạnh sườn bị đâm thâu, thấm đẫm Máu và Nước để gội rửa những vết thương do tội lỗi nhân loại gây ra.

Rào cản của thế giới thực nghiệm

Không chỉ xót thương những kẻ sa ngã, Chúa Giêsu còn bao dung với cả những tâm hồn cứng cỏi, kém tin. Bài Tin Mừng hôm nay phác họa lại chân dung của Tôma – một con người mang đậm nét tư duy của thời đại chúng ta. Tôma vắng mặt khi Chúa hiện ra lần đầu. Ông dứt khoát tuyên bố: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Đó không chỉ là thách thức của Tôma xưa, mà còn là đòi hỏi của những con người sống trong kỷ nguyên số ngày nay. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều phải được lượng hóa, phải được đo lường bằng dữ liệu, thuật toán và bằng chứng nhãn tiền. Người ta quen với việc “mắt thấy, tai nghe, tay sờ” mới tin.

Nhưng Đức Giêsu đã không kết án sự đòi hỏi ấy. Ngài hạ mình bước vào thế giới thực nghiệm của Tôma, cho phép ông chạm vào những vết thương chí thánh. Sự bao dung ấy đã đánh gục hoàn toàn sự hoài nghi, khiến Tôma phải thốt lên lời tuyên xưng rực rỡ nhất: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”. Tin vào Chúa không phải là một bước lùi phi lý, mà là con đường giải thoát chúng ta khỏi thế giới chật hẹp của những cân đong đo đếm vật chất, để vươn tới một chiều kích phong phú hơn: chiều kích của Tình Yêu thần linh.

Tín thác vào Đại Dương Thương Xót

Tôn sùng Lòng Thương Xót Chúa có nguồn cội sâu xa từ tình yêu tuôn trào nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã cổ vũ nhiều về việc sùng kính Lòng Chúa thương xót. Ngày 30 tháng 4 năm 2000, nhằm ngày Chúa nhật sau Lễ Phục sinh, Đức Gioan Phaolô II đã phong thánh cho Thánh Faustina và thiết lập ra ngày Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót, được ấn định vào ngày Chúa nhật sau Lễ Phục Sinh hằng năm.

Khi thiết lập đại lễ này, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã mượn lại thông điệp từ Thánh nữ Faustina để gửi lời kêu gọi khẩn thiết đến toàn thế giới: “Nhân loại sẽ không tìm được bình an cho đến khi nào quay về với Lòng Thương Xót của Thiên Chúa… Đây là nguồn hy vọng duy nhất cho con người.”

Thông điệp tuyệt vời ấy bắt nguồn từ những thị kiến thần bí của Thánh nữ Faustina Kowalska – vị Tông đồ của Lòng Thương Xót. Trong quyển Nhật Ký của mình, chị kể lại khoảnh khắc kỳ diệu ngày 22/02/1931: Chúa Giêsu hiện ra trong chiếc áo trắng, một tay giơ lên ban phép lành, tay kia chạm vào ngực áo. Từ Thánh Tâm Ngài chiếu tỏa hai luồng sáng rực rỡ: một đỏ thắm, một trắng nhạt. Ngài ân cần căn dặn: “Con hãy vẽ một bức hình giống mẫu con trông thấy, bên dưới viết: ‘Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa!'” (Nhật ký 74).

Tuy nhiên, bức linh ảnh ấy không chỉ là nơi để chiêm ngắm dung mạo nhân lành của Chúa, mà còn là một đòi hỏi quyết liệt về tình bác ái. Bởi như Chúa đã nhắc nhở chị Faustina: “Đức tin dù mạnh mẽ đến đâu cũng vô ích, nếu không đi kèm với việc làm xót thương” (Nhật ký 457).

Kính thưa cộng đoàn,

Đã bao nhiêu lần môi miệng chúng ta đọc thầm thĩ câu “Con tín thác vào Chúa”, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối lo âu, toan tính?

Đã bao lần ta buông lời oán trách khi hòn đá thử thách rơi xuống đời mình, thay vì ngoan ngoãn phó mặc cho sự an bài của Ngài?

Tín thác không phải là một mớ cảm xúc nhất thời, mà là một quyết định dứt khoát: buông mình trọn vẹn vào đại dương bao la của tình Chúa.

Hôm nay, xin cho mỗi người chúng ta can đảm bước đến Tôn Nhan Chúa.

Xin Máu và Nước tuôn trào từ Thánh Tâm Ngài tẩy rửa và chữa lành mọi thương tích trong hồn xác chúng ta.

Và xin Lòng Thương Xót Chúa hoán cải trái tim ta, để ta cũng biết xót thương anh chị em mình như chính Chúa đã xót thương ta.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, con tín thác vào Chúa! Amen.


Tài liệu tham khảo:

Thứ Bảy – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Bảy - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

TỪ CỨNG LÒNG TIN ĐẾN HÀNH TRÌNH XÁC TÍN

“Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy”( Mc 16,14). 

Cv 4, 13-21; Mc 16,9-15

Lm. John Trần

Chúng ta đang dần khép lại Tuần Bát Nhật Phục Sinh. Các bài Tin Mừng trong những ngày qua đều đan xen tường thuật lại các cuộc hiện ra của Đấng Phục Sinh, nhằm củng cố một chân lý duy nhất: Chúa Giêsu đã chết và đã sống lại thật.

Điệp khúc của sự hoài nghi

Đoạn Tin Mừng theo thánh Máccô hôm nay tóm lược cùng lúc ba cuộc hiện ra của Chúa Giêsu: với Maria Mađalêna, với hai môn đệ trên đường Emmau, và với Nhóm Mười Một. Qua lăng kính này, thánh Máccô muốn nhấn mạnh một chi tiết tưởng chừng như nghịch lý: thái độ cứng lòng không tin của chính các tông đồ trước những lời chứng đầu tiên.

“Họ đã không tin” – đó dường như là một điệp khúc vang vọng không chỉ trong thời sơ khai của Giáo hội, mà còn kéo dài suốt dòng lịch sử nhân loại. Chính các Tông đồ sau này cũng nếm trải sự từ chối cay đắng ấy khi đi bươn chải rao giảng Tin Mừng:

  • Tại Aten, chiếc nôi triết học của Hy Lạp, thánh Phaolô đã bị đám đông nhạo báng khi vừa nhắc đến sự sống lại.
  • Tại Thexalônica, các ngài bị vu khống là những kẻ xúi giục dân nổi loạn.
  • Tại Êphêsô, các ngài bị kết án là những người gây xáo trộn nền kinh tế vốn được xây dựng trên việc đúc ngẫu tượng.

Thách thức của thế giới thực nghiệm

Sau gần 2000 năm, Giáo hội vẫn không ngừng đối diện với những sự hoài nghi. Con người ngày nay, đặc biệt trong một thế giới thực nghiệm và công nghệ số, AI… vốn đã quen đo lường mọi sự bằng dữ liệu, bằng những gì mắt thấy tai nghe, cân đong đo đếm được. Thật khó để lý trí tự nhiên chấp nhận một vị Thiên Chúa quyền năng lại chọn cái chết nhục nhã trên thập giá, và càng khó hơn để tin vào một người đã từ cõi chết bước ra.

Khi cự tuyệt mầu nhiệm Phục Sinh, hệ lụy tất yếu là người ta đánh mất luôn chiều kích thiêng liêng của đời sau. Cuộc sống chỉ còn quẩn quanh trong những giá trị vật chất tạm bợ, dẫn đến những lối sống sai lầm, ích kỷ và trái ngược với Tin Mừng. Đó là lý do Chúa Giêsu đã nghiêm khắc khiển trách sự cứng lòng của các môn đệ.

Giá trị của một đức tin được tôi luyện

Tuy nhiên, nhìn ở một góc độ tích cực, sự cứng lòng ban đầu của các Tông đồ lại là một dấu chỉ đầy an ủi cho chúng ta. Nó chứng minh rằng các ngài không phải là những kẻ nhẹ dạ, cả tin hay cuồng tín. Đức tin của Giáo hội được xây dựng trên nền tảng vững chắc của những con người đã từng hoài nghi, đã từng kiểm chứng, và cuối cùng đã xác tín đến mức sẵn sàng đổ máu đào để làm chứng cho chân lý ấy.

Đức tin vào Chúa Phục Sinh mở ra cho chúng ta một tương lai tươi sáng và một niềm hy vọng vĩnh cửu. Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết trân trọng ơn cứu độ, vượt qua những rào cản của lý trí để sống sao cho xứng đáng với Tình Yêu của Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta. Amen.

Thứ Sáu – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Sáu - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

PHÓ THÁC VÀO ĐẤNG PHỤC SINH

“Người bảo các ông: “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá””( Ga 21,6)

Cv 4,1-12 ; Ga 21,1-14

Lm. John Trần

Đêm dài của sự thất bại

Đoạn Tin Mừng theo thánh Gioan hôm nay đưa chúng ta trở lại bờ hồ Tibêria, nơi các tông đồ đang đối diện với sự chán nản và thất bại ê chề. Dù là những ngư phủ dạn dày sương gió, các ông đã vất vả buông lưới suốt cả một đêm ròng rã mà chẳng bắt được lấy một con cá nào. Hình ảnh “lưới trống” không chỉ là sự thất bại trong công việc, mà còn tượng trưng cho sự bế tắc, nghèo nàn của con người khi tự mình bươn chải giữa biển đời mà vắng bóng Thiên Chúa.

Phép lạ của sự vâng phục và lòng tin

Thế nhưng, khi bình minh vừa ló rạng, Chúa Giêsu Phục Sinh đã xuất hiện. Ngài truyền cho họ thả lưới sang mạn phải. Lệnh truyền ấy dường như đi ngược lại hoàn toàn với kinh nghiệm của những ngư dân sành sỏi, nhất là sau một đêm đã kiệt sức. Tuy nhiên, các ông đã chọn hành động theo lòng tin chứ không theo thói quen nghề nghiệp. Và phép lạ đã xảy ra: mẻ cá lớn đến nỗi không sao kéo nổi!

Đó là phép lạ của sự phó thác. Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhớ chúng ta một chân lý: vô số chuyện sức người không thể kham nổi, nhưng Thiên Chúa thì làm được, bởi Ngài là Đấng toàn năng. Chúng ta rất cần có Chúa trong cuộc đời.

Giữa những gian nan hay thất bại, nếu ta biết khiêm tốn cậy dựa vào Ngài, mọi bế tắc sẽ trở nên nhẹ nhàng và được khai thông. Trái lại, nếu chỉ vì chút thành công trước mắt mà tự kiêu, khoe khoang, ngỡ rằng mình chẳng cần đến Chúa, thì sự thịnh vượng ấy cũng chỉ là giả tạo, chông chênh và sẽ mau chóng sụp đổ như một lâu đài cát.

Bữa sáng ấm áp của Tình Yêu

Có một chi tiết tuyệt đẹp làm bừng sáng lòng người trong đoạn Tin Mừng này: Bữa sáng bên bờ hồ. Các tông đồ lên bờ, vừa mệt mỏi, vừa đói lả và lạnh lẽo. Chúa Giêsu không chỉ ban cho họ mẻ cá đầy, mà Ngài còn ân cần nhóm sẵn một đống lửa than, nướng bánh và nướng cá chờ họ. Cử chỉ ấy thể hiện sự săn sóc tinh tế, dịu dàng của Thiên Chúa đối với từng nhu cầu nhỏ bé nhất của con người.

Ước gì trước mọi cảnh huống của cuộc sống, chúng ta luôn biết chạy đến cùng Chúa để tạ ơn vì hồng ân Ngài hằng tuôn đổ. Và một khi đã được Chúa nuôi dưỡng, ấp ủ bằng tình yêu bao la, xin cho mỗi chúng ta cũng biết rộng tay săn sóc, sẻ chia và nâng đỡ tha nhân cả về vật chất lẫn tinh thần, như chính cách Chúa đã làm cho chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ở lại và ban ơn ban sức cho chúng con, để chúng con luôn biết phó thác đời mình trong bàn tay quan phòng đầy yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Năm – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Năm - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

BÌNH AN CHO ANH EM

“Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!””( Lc 24,36)

Cv 3,11-26 ; Lc 24,35-48

Lm. John Trần

Tiếng lòng của một tâm hồn lạc bước

Tại một buổi giao lưu, nữ sinh viên Caryn đã nghẹn ngào chia sẻ hành trình tìm lại Đức Tin của mình: “Tôi từng nghĩ mình là một Kitô hữu chỉ vì giữ thói quen đi lễ Chúa Nhật, nhưng thực chất tôi chẳng biết Chúa là ai. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi trượt dài trong những cuộc vui say sưa, mải miết tìm kiếm sự thăng tiến và khát khao được ai đó yêu thương. Tâm hồn tôi chết dần chết mòn, cuộc sống mất phương hướng. Giữa tận cùng của sự bế tắc và ý nghĩ muốn kết liễu cuộc đời, tôi đã thầm kêu xin Chúa bước vào đời mình. Và Ngài đã đến, mang theo tình yêu, sự tha thứ và bình an. Chúa đã trở thành sức mạnh và lẽ sống của tôi.”

Sự vắng mặt của Thiên Chúa

Tâm sự của Caryn cũng là tiếng lòng của biết bao người trong xã hội hiện đại. Nhiều người đang cảm thấy bất an, coi cuộc đời như một trận chiến kiệt quệ. Sự hoang mang, lo lắng, sợ hãi, bực dọc, hay những hận thù, ganh ghét đang gặm nhấm tâm trí chúng ta mỗi ngày. Tất cả những trạng thái tiêu cực ấy chính là dấu chỉ rõ ràng nhất cho thấy sự vắng mặt của Thiên Chúa trong tâm hồn.

Khi vắng bóng Chúa, chúng ta tự đẩy mình vào vòng nguy hiểm: những tính mê tật xấu có cơ hội trỗi dậy, ma quỷ dễ dàng rình rập tấn công, và con người rất dễ buông mình theo những đam mê mù quáng – cội nguồn của mọi giông bão trong cuộc đời.

Món quà Bình An từ Đấng Phục Sinh

Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta: Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn luôn kề bên và khao khát cất tiếng chào: “Bình an cho anh em!”. Những lúc tâm hồn ngập ngụa trong bão tố, chúng ta hãy mau mắn chạy đến cùng Ngài, xin Ngài ngự trị và ban sức mạnh để xua tan mọi xáo trộn. Chúa sẽ ban bình an trọn vẹn nếu chúng ta biết noi gương các Tông đồ xưa: biết quây quần bên nhau, cùng cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa và nâng đỡ nhau trong tình bác ái.

Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết mở rộng cửa lòng để đón nhận ơn bình an của Đấng Phục Sinh. Và khi trái tim đã đong đầy sự bình an thánh thiêng ấy, chúng ta hãy quảng đại trao ban cho những người xung quanh, đặc biệt là qua cử chỉ chúc bình an trong mỗi Thánh Lễ.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin thương ban và gìn giữ sự bình an thẳm sâu trong tâm hồn chúng con, để giữa những sóng gió cuộc đời, chúng con luôn vững bước vì biết có Chúa đồng hành. Amen.