Thứ Sáu – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

Thứ Sáu – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

LÒNG THƯƠNG XÓT

“Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ”.

Am 8, 4-6. 9-12; Mt 9, 9-13

Lm. Gioan Trần

Nếu có một hình ảnh nào gây sốc nhất đối với giới lãnh đạo tôn giáo thời Chúa Giêsu, thì đó chính là cảnh Ngài đang ngồi ăn uống vui vẻ cùng với những người thu thuế và những kẻ tội lỗi. Bữa tiệc tại nhà ông Mátthêu trong bài Tin Mừng hôm nay không chỉ là một sự kiện, mà còn là một bản tuyên ngôn của Thiên Chúa về Lòng Thương Xót: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.”

Đi sâu vào Lời Chúa hôm nay, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm những điều tuyệt đẹp trong cách hành xử của vị “Lương Y” Giêsu.

Bàn thu thuế đối với người Do Thái là biểu tượng của sự gian lận, bóc lột và ô uế. Một khi đã làm nghề này, con người ta bị xã hội khinh bỉ và coi như đã chết về mặt tôn giáo, không còn đường quay lại. Thế nhưng, Chúa Giêsu không nhìn Lêvi bằng ánh mắt kết án của thế gian. Ánh mắt của Ngài đã xuyên thấu qua lớp vỏ bọc tội lỗi để chạm đến tận cùng khao khát sâu thẳm của một tâm hồn đang tìm kiếm sự bình an.

Chúa Giêsu không bao giờ dồn kẻ có tội đến bước đường cùng. Ngài đến không phải để tiêu diệt, nhưng để cứu vớt. Chính tình yêu bao dung ấy đã biến đổi Lêvi – một kẻ thu thuế bị khinh miệt – trở thành Mátthêu, vị Tông đồ nhiệt thành và là thánh sử viết nên cuốn Tin Mừng đầu tiên. Sự biến đổi ấy chứng minh rằng: Trong bàn tay của Thiên Chúa, mọi quá khứ tội lỗi đều có thể trở thành chất liệu để thêu dệt nên một vị Thánh.

Lời khẳng định của Chúa Giêsu: “Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải là hy lễ” có một sự vang vọng mạnh mẽ với bài đọc I trích sách ngôn sứ Amốt. Thiên Chúa cảnh cáo sự giả hình của những kẻ vừa dâng hương tế lễ trong Đền thờ, lại vừa mưu toan cân điêu bán thiếu, bóc lột người nghèo khổ.

Đạo Thánh Chúa không phải là một tập hợp những nghi lễ khô khan, thờ ơ với nỗi đau của con người. Việc đạo đức thiêng liêng nhất chính là thực thi bác ái. Chúa muốn chúng ta dâng lên Ngài một trái tim biết rung cảm, biết chấp nhận những yếu đuối và lầm lỡ của tha nhân, thay vì khoác lên mình chiếc áo đạo mạo để xét đoán và kết án anh em một cách hẹp hòi.

Bài học Tin Mừng hôm nay còn cật vấn cách hành xử của mỗi người chúng ta. Đức tin Công Giáo dạy chúng ta 14 mối thương người, trong đó có một lời khuyên vô cùng tế nhị: “Thứ bốn: Răn bảo kẻ có tội”.

Làm thế nào để răn bảo anh em mà không rơi vào thói kiêu ngạo phán xét? Thưa, đó là phải xuất phát từ Tình Yêu. Ta hãy dạy bảo chứ đừng la mắng; hãy sửa dạy bằng tình thương yêu chứ đừng quở phạt nặng nề. Nếu ta không sửa dạy người dưới, không góp ý cho anh em bằng một tấm lòng chân thành và thao thức muốn họ tốt hơn, thì chúng ta đang thiếu vắng tình yêu và chưa chu toàn bổn phận của một người Kitô hữu. Hãy đối xử với những khuyết điểm của người bên cạnh như cách Chúa đã kiên nhẫn và bao dung với chính chúng ta.

Cuối cùng, để có thể bao dung với người khác, chúng ta phải bắt đầu bằng sự khiêm tốn nhìn nhận sự thật về chính mình. Đừng bao giờ coi mình là kẻ công chính để rồi xa lánh người khác. Tất cả chúng ta đều là những bệnh nhân đang mang trong mình những căn bệnh thiêng liêng, rất cần đến ân sủng và sự chữa lành của Chúa.

Trong Thánh Lễ hôm nay, cùng với lời cầu nguyện, những việc lành và những hy sinh âm thầm hàng ngày, chúng ta hãy dâng trọn vào trong Chén Thánh cuộc đời mình mọi giới hạn của bản thân và của tha nhân.

Xin cho mỗi chúng ta biết can đảm đứng dậy, bỏ lại đằng sau tình trạng tội lỗi, thói quen xấu của mình để bước theo chân Chúa như thánh Mátthêu năm xưa, và luôn ghi khắc nằm lòng tiếng gọi chan chứa yêu thương của Ngài: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.” Amen.

Thứ Năm – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

QUYỀN THA TỘI VÀ ƠN CHỮA LÀNH

Này con, cứ yên tâm, tội con đã được tha rồi

Am 7,10-17; Mt 9,1-8

Lm. Gioan Trần

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ. Khi người ta khiêng đến cho Chúa Giêsu một người bất toại, ai nấy đều mong mỏi một phép lạ chữa lành đôi chân để anh ta có thể tự mình bước đi. Thế nhưng, trước sự chờ đợi đó, Chúa Giêsu lại cất tiếng phán một câu dường như “lạc đề”: “Này con, cứ yên tâm, tội con đã được tha rồi“. Tại sao trước một căn bệnh thể xác rành rành ra đó, Chúa Giêsu lại ưu tiên chữa lành căn bệnh của linh hồn?

Để hiểu được điều này, chúng ta cần đặt mình vào quan niệm thông thường của người Do Thái đương thời. Họ cho rằng bệnh tật phần xác là hậu quả trực tiếp của tội lỗi. Kẻ có tội, hay cha mẹ họ có tội, thì mới bị Thiên Chúa trừng phạt bằng một thứ bệnh tật hay tai ương nào đó.

Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rõ rằng: Chúa Giêsu không hề chấp nhận một nhãn quan khắt khe và rập khuôn như thế. Trong một dịp khác, khi chữa lành người mù từ lúc mới sinh, Chúa Giêsu đã thẳng thắn phủ nhận mối liên hệ trực tiếp giữa tội lỗi cá nhân và sự mù lòa. Khi tuyên bố: “Tội con đã được tha“, Chúa Giêsu muốn đưa chúng ta về một nhãn quan thần học sâu xa hơn. Ngài muốn khẳng định rằng: sự hiện diện của bệnh tật và những khổ đau mà con người phải gánh chịu trên trần gian này, suy cho cùng, là hệ lụy xa xôi của tội lỗi nguyên thủy đã làm xáo trộn trật tự thụ tạo. Vì thế, sứ mạng cốt lõi của Ngài khi nhập thể chính là đến để tha tội, để giải quyết tận gốc rễ của mọi nỗi đau, và bày tỏ tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa đối với nhân loại. Thái độ của Chúa Giêsu trước tội nhân không bao giờ là loại bỏ hay kết án, mà là dâng hiến tình yêu tha thứ.

Chính lời tuyên bố “Tội con đã được tha” đã châm ngòi cho một làn sóng phản đối ngầm. Những kẻ chống đối cho rằng Ngài đang nói lộng ngôn, phạm thượng. Xét theo logic nhân loại, suy nghĩ của họ cũng có phần đúng, bởi họ hiểu rõ quyền tha tội chỉ dành duy nhất cho Thiên Chúa. Bất cứ tội lỗi nào cũng là sự xúc phạm làm tổn thương đến tình yêu của Đấng Tối Cao. Giống như vị ngôn sứ Amốt trong bài đọc thứ nhất đã bị tư tế A-mát-gia xua đuổi, quyền năng của Chúa Giêsu cũng vấp phải sự khước từ của lòng người. Tuy nhiên, sự sai lầm của các kinh sư là họ đã mù quáng không nhận ra Thần Tính của Đức Kitô. Bằng phép lạ chữa lành người bại liệt ngay sau đó, Chúa Giêsu đã chứng tỏ một cách hùng hồn: Ngài là Thiên Chúa quyền năng, Đấng có thể mang lại sức khỏe cho thân xác và ban tặng sự tha thứ tuyệt đối cho linh hồn.

Người bại liệt hôm ấy đã đứng lên, vác chõng ra về với một thân thể tráng kiện và một tấm lòng tràn ngập bình an. Như lời Thiên Chúa từng gửi thông điệp qua ngôn sứ Isaia: “Những kẻ gian ác không hưởng được sự bình an“. Không có sự bình an đích thực nào khi tâm hồn còn gông cùm trong tội lỗi. Tất cả chúng ta là những tội nhân cần phải thống hối, cần phải nhận ra thân phận yếu hèn của mình. Đồng thời, khi đã lãnh nhận ơn Chúa, chúng ta cũng phải để cho lòng tha thứ vô biên của Thiên Chúa được chiếu tỏa qua những hành động cảm thông, bao dung của chúng ta đối với tha nhân. Có như thế, sự bình an mới thực sự ngự trị nơi tâm hồn và thân xác chúng ta.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta tự vấn một cách nghiêm túc. Khi mắc bệnh thể xác, tôi lo lắng chạy đôn chạy đáo tìm thầy, kiếm thuốc để chữa trị. Vậy khi linh hồn tôi mắc bệnh nan y là tội lỗi, tôi có mau mắn tìm đến Vị Lương Y Tối Cao để được chữa trị không? Tôi đang lãnh nhận Bí tích Giải tội như thế nào: như một thói quen vô hồn, hay với một đức tin sống động? Hay là với một lòng chân thành sám hối ăn năn?

Xin Chúa ban Thánh Thần soi sáng, giúp chúng ta luôn biết khao khát ơn tha thứ của Chúa, để đời sống chúng ta luôn được chữa lành và tràn đầy ân sủng bình an. Amen.