CHUYỆN CHÚNG TÔI LIÊN CAN GÌ ĐẾN CHÚA?
“Chuyện chúng tôi liên can gì đến Chúa? Xin Ngài hãy đi đi!”.
Am 5,14-15.21-24; Mt 8,28-34
Lm. Gioan Trần
Giữa những lo toan bề bộn của cuộc sống mưu sinh, đã bao giờ chúng ta tự hỏi: Sự hiện diện của Thiên Chúa mang lại cho tôi sự bình an, hay đang làm tôi cảm thấy bị xáo trộn và phiền toái? Để bắt đầu cho phần suy niệm Lời Chúa hôm nay, tôi xin gửi đến cộng đoàn một câu chuyện ngụ ngôn vô cùng sâu sắc:
Một lão bà nọ qua đời và linh hồn bà được đưa đến trước tòa phán xét. Khi duyệt xét lại toàn bộ cuộc đời bà, vị Thẩm phán Tối cao đã không tìm thấy bất cứ một hành động bác ái nào, ngoại trừ một lần duy nhất: Bà đã bố thí cho một người ăn mày một củ cà rốt. Tuy nhiên, Thiên Chúa đầy lòng xót thương vẫn xem hành động nhỏ bé ấy là đủ để cứu rỗi bà. Củ cà rốt ấy lập tức biến thành một chiếc thang mầu nhiệm, một sợi dây vững chắc để bà bám vào và kéo mình lên Thiên Đàng.
Thế nhưng, người ăn mày năm xưa cũng vừa qua đời. Thấy ân nhân của mình đang bay lên, anh ta vội vàng bám lấy gấu áo bà để cùng được đưa lên Trời. Rồi một người khác lại níu lấy chân người ăn mày. Chẳng mấy chốc, một chuỗi người dài dằng dặc nối đuôi nhau bám vào sợi dây bện bằng củ cà rốt ấy, tất cả đều mong được lên Thiên Đàng.
Nhưng từ trên cao nhìn xuống, lão bà bỗng hoảng hốt và chau mày khó chịu. Bà sợ sức nặng của đám đông sẽ làm đứt sợi dây của mình. Trong cơn bực tức và ích kỷ tột độ, bà giãy giụa và la hét: “Các người giăng ra! Đây là củ cà rốt của tôi!”.
Ngay khi bà cố gắng chiếm giữ ơn cứu độ cho riêng mình, củ cà rốt bỗng đứt phựt. Bà nhào lộn cổ xuống vực thẳm sâu, và kéo theo tất cả những người đang bám víu vào bà rơi xuống sự diệt vong.
Câu chuyện trên để lại cho chúng ta một bài học xót xa: Khi con người muốn chiếm giữ một thứ gì đó làm của riêng bất chấp sự sống còn của tha nhân, đó cũng là lúc họ tự chối bỏ người khác và đánh mất đi chính linh hồn mình. Hạnh phúc của đời người Kitô hữu không nằm ở việc vơ vét của cải hay đặc quyền ơn thánh cho riêng mình, mà là biết dùng những gì mình có để trở thành nhịp cầu đưa người khác cùng tiến về bến bờ hạnh phúc.
Thái độ của bà lão ích kỷ kia chính là sự phản chiếu hoàn hảo thái độ của những người dân thành Ga-đa-ra trong bài Tin Mừng theo thánh Matthêu (Mt 8,28-34) hôm nay.
Tại vùng đất này, Chúa Giêsu đã làm một phép lạ vĩ đại: Ngài xua đuổi ma quỷ, giải thoát hai người đàn ông bị ám thê thảm, trả lại cho họ sự tự do và phẩm giá làm người. Thế nhưng, cái giá của phép lạ ấy là một bầy heo lớn đã lao từ sườn núi xuống biển mà chết.
Thay vì vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì hai người anh em đồng loại vừa được cứu sống khỏi cõi chết, những người dân thành Ga-đa-ra đã làm gì? Họ kéo nhau ra gặp Chúa Giêsu, và xin Ngài hãy rời khỏi vùng đất của họ. Thái độ của họ như muốn nói lên rằng: “Chuyện chúng tôi liên can gì đến Chúa? Xin Ngài hãy đi đi!”.
Họ sợ hãi! Họ sợ quyền năng của Chúa, và hơn hết, họ sợ mất mát. Họ sợ rằng nếu Chúa tiếp tục ở lại, tiếp tục thi ân giáng phúc, thì những “bầy heo” khác – biểu tượng cho tài sản, lợi nhuận, cho nền kinh tế của họ – sẽ tiếp tục bị thiệt hại. Đối với họ, một bầy heo vô tri vô giác lại quý giá hơn sinh mạng của hai con người. Họ thà sống chung với ma quỷ và sự tăm tối, còn hơn là để cho ánh sáng của Chúa Kitô chiếu rọi làm sứt mẻ túi tiền của mình.
Sự đảo lộn các giá trị đạo đức này đã từng bị ngôn sứ Amốt trong bài đọc thứ nhất (Am 5,14-15.21-24) lên án một cách gay gắt. Ngôn sứ tuyên sấm: “Ta ghét, Ta chê tởm các ngày lễ của các ngươi… Hãy để cho lẽ công bình như nước cuồn cuộn chảy ra“. Thiên Chúa không màng đến những nghi lễ thờ phượng trống rỗng, nếu như bàn tay của những kẻ dâng lễ lại đang bóp nghẹt sự sống và quyền lợi của anh em mình.
Hình như nhiều lúc, chúng ta cũng cư xử y như dân thành Ga-đa-ra đó thôi!
Chúng ta coi trọng vật chất hơn con người: Sẵn sàng quay lưng, từ mặt anh em ruột thịt chỉ vì một tấc đất, một chút tài sản thừa kế.
Chúng ta đặt quyền lợi của bản thân lên trên sự sống của người khác: Nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của tha nhân chỉ để bảo vệ sự an toàn và lợi ích mau qua của mình.
Và đau đớn thay, chúng ta đôi khi cũng “mời Chúa ra khỏi” gia đình, công sở, hay các mối quan hệ làm ăn, vì Lời Chúa đòi hỏi sự công bình, đòi hỏi ta phải dẹp bỏ đi những “đàn heo” của sự gian dối, lọc lừa và đam mê tội lỗi.
Sự sống đời đời không thể được mua bằng những đàn heo béo tốt, cũng không thể đạt được bằng cách bám giữ lấy củ cà rốt ích kỷ. Ước gì qua Phụng vụ Lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta được ơn hoán cải sâu xa. Xin cho chúng ta luôn biết coi trọng con người hơn vật chất, coi trọng sự sống vĩnh cửu hơn những danh giá và quyền lợi mau qua ở trần gian này.
Xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi sự mù quáng của lòng tham, để chúng ta luôn can đảm thốt lên: “Lạy Chúa, xin hãy đến và ở lại mãi trong nhà linh hồn con.” Amen.