SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC
“Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12).
2V 19,9b-11.14-21.31-35a.36;Mt 7,6.12-14
Lm. John Trần
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu trao cho chúng ta một nguyên tắc sống tuyệt hảo, thường được mệnh danh là “Khuôn vàng thước ngọc” của đạo đức Kitô giáo: “Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12). Lời dạy này là chìa khóa mở ra cánh cửa bình an và hạnh phúc thực sự.
Lời dạy của Chúa tuy ngắn gọn nhưng lại là một thách đố vô cùng lớn đối với chúng ta. Bởi lẽ, bản năng tự nhiên của con người vốn dĩ mang nặng sự ích kỷ, thường hành động theo đam mê cá nhân mà ít khi nghĩ đến người khác.
Hãy thành thật nhìn lại lối cư xử thường ngày của mình. Chúng ta rất thích người khác mang đến cho mình những điều tốt đẹp, thích được nhận lãnh nhưng lại ngần ngại cho đi. Chúng ta vô cùng sợ mình bị chê bai, sợ mất mặt hay tổn thương danh dự, nhưng lại rất thiếu quan tâm đến phẩm giá của người khác. Thậm chí, không ít lần chúng ta sẵn sàng buông lời nói hành nói xấu, bôi nhọ thanh danh anh chị em bằng những câu chuyện tự thêu dệt cốt sao cho ly kỳ, hấp dẫn.
Đi sâu hơn vào lối sống thực dụng, con người thường thích hưởng thụ, dễ dãi với bản thân, nhưng lại tỏ ra khó chịu và gắt gỏng khi có ai đó cần nhờ vả đến mình. Chúng ta dễ dàng tận hưởng thành quả mà không nhìn thấy những giọt mồ hôi của người khác đã đổ ra vì mình, không nhận ra thành công của mình thấm đượm nước mắt của biết bao người âm thầm hy sinh. Đau lòng và nhức nhối hơn cả, có những người chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn xác thịt ích kỷ mà không hề nghĩ đến hậu quả. Để rồi, họ sẵn sàng tước đoạt mầm sống, làm ngơ trước tiếng gào thét câm lặng và đớn đau của các thai nhi vô tội bị chối bỏ.
Sự ích kỷ làm cho thế giới trở nên lạnh lẽo và rạn nứt. Trong khung cảnh gia đình, nếu mỗi thành viên đều biết nghĩ đến kẻ khác: cha mẹ hy sinh chăm lo cho con cái, vợ chồng biết đặt mình vào vị trí của nhau để thấu hiểu, con cái làm những việc hiếu thảo khiến cha mẹ vui lòng… thì chắc chắn xã hội ngày nay đã tránh được biết bao thảm cảnh chia ly, đổ vỡ.
Ước gì chúng ta luôn biết tôn trọng, sống vì nhau và rèn luyện thói quen đặt mình vào địa vị của kẻ khác trong mọi sự. Nếu tôi muốn được thông cảm khi lầm lỡ, tôi cũng phải thông cảm cho khuyết điểm của anh em. Nếu tôi muốn được giúp đỡ khi hoạn nạn, tôi cũng phải dang tay ra lúc tha nhân cơ hàn.
Ngay sau Lời dạy về “Khuôn vàng thước ngọc”, Chúa Giêsu mời gọi: “Hãy qua cửa hẹp mà vào… vì cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống” (Mt 7,13-14).
Đi qua “cửa hẹp” chính là đi ngược lại với thói vị kỷ tự nhiên. Chọn yêu thương thay vì ghen ghét, chọn hy sinh thay vì hưởng thụ, chọn bảo vệ danh dự và sự sống của tha nhân thay vì chà đạp họ – đó chính là lội ngược dòng qua khung cửa hẹp. Khi chúng ta biết nghĩ đến và hy sinh cho người khác, chúng ta đang sống tận căn ơn gọi Kitô hữu, họa lại chính hình ảnh của Đức Kitô, Đấng đã hy sinh mạng sống Ngài vì chúng ta.
Lạy Chúa, con đường rộng rãi của thói ích kỷ luôn phô bày những hấp dẫn gọi mời, nhưng điểm đến của nó lại là sự diệt vong. Xin ban ơn soi sáng và thêm sức mạnh cho chúng con, để chúng con can đảm lách mình qua cánh “cửa hẹp” của sự hy sinh và lòng vị tha. Xin cho chúng con luôn tâm niệm và thực hành sống động lời dạy của Chúa: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta”. Amen.