Thứ Sáu Tuần XII – Mùa Thường Niên

CÁI CHẠM CHỮA LÀNH

Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch“.

2V 25,1-12; Mt 8,1-4

Lm. John Trần

Phụng vụ Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên hôm nay đặt trước mắt chúng ta hai bức tranh hoàn toàn đối lập: một bức tranh tăm tối của sự hủy diệt trong Cựu Ước và một bức tranh tươi sáng của quyền năng chữa lành trong Tân Ước. Điểm chung nối kết hai bức tranh ấy chính là hậu quả của tội lỗi và tình yêu thương xót của Thiên Chúa.

Trong bài Đọc 1 (2V 25,1-12), chúng ta phải chứng kiến một trang sử bi đát nhất của dân tộc Do Thái: Thành thánh Giêrusalem thất thủ, Đền Thờ bị thiêu rụi, vua Xê-đê-ki-a bị bắt, bị chọc mù mắt và đày sang Ba-by-lon. Nguyên nhân sâu xa của thảm kịch này không phải vì quân thù quá mạnh, mà vì dân Chúa đã mắc phải một căn bệnh “phong cùi thiêng liêng“: đó là sự kiêu ngạo, ngoan cố, và liên tục bất trung với Giao Ước. Tội lỗi đã tàn phá Giêrusalem, và tội lỗi ấy cũng đang từng ngày gặm nhấm, phá hủy đền thờ tâm hồn của mỗi người chúng ta, làm cho chúng ta trở nên mù lòa thiêng liêng và phải sống trong cảnh lưu đày của sự xa cách Thiên Chúa.

Bước sang bài Tin Mừng (Mt 8,1-4), chúng ta bắt gặp hình ảnh một người mắc bệnh phong cùi. Vào thời Chúa Giêsu, phong cùi không chỉ là một án tử về thể xác mà còn là một bản án tuyệt thông về mặt xã hội và tôn giáo. Người phong cùi bị coi là ô uế, bị loại trừ khỏi cộng đồng và phải sống cách ly hoàn toàn.

Thế nhưng, người bệnh hôm nay đã làm một hành động dũng cảm tuyệt vời: anh ta bước đến, sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và thốt lên một lời cầu nguyện ngắn gọn nhưng vô cùng sâu sắc: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch“. Lời van xin ấy không mang tính ép buộc hay đòi hỏi, mà là sự phó thác trọn vẹn vào quyền năng và thánh ý của tình yêu Thiên Chúa.

Đứng trước nỗi đau tột cùng và niềm tin đơn sơ ấy, Chúa Giêsu đã không hề quay đi hay lùi lại. Trái lại, Ngài giơ tay đụng vào anh ta và phán: “Tôi muốn, anh sạch đi“.

Theo luật Môsê, ai chạm vào người phong cùi thì người đó cũng sẽ trở nên ô uế. Nhưng Chúa Giêsu đã phá vỡ mọi rào cản của lề luật để chạm vào anh. Cái chạm của Ngài không bị lây nhiễm sự nhơ nhớp, mà ngược lại, sự thánh thiện và sức sống thần linh của Ngài đã tràn sang, đẩy lùi bệnh tật và chữa lành anh ta một cách hoàn toàn. Ngài không chỉ chữa lành thể xác, mà còn phục hồi nhân phẩm, trả lại cho anh vị trí trong cộng đồng khi truyền cho anh đi trình diện tư tế.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn lại chính mình, ai trong chúng ta cũng đang mang trong mình những căn bệnh “phong cùi” thiêng liêng. Đó có thể là những thói hư tật xấu khó bỏ, sự ích kỷ, lòng hận thù, hay những tội lỗi thầm kín khiến chúng ta cảm thấy mặc cảm, xa rời Chúa và anh em.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con có được sự khiêm nhường và lòng tín thác như người phong cùi trong bài Tin Mừng hôm nay. Xin đừng để chúng con chai lỳ, mù lòa trong tội lỗi như dân Giêrusalem thuở xưa, nhưng luôn biết can đảm chạy đến cùng Chúa nơi Bí tích Hòa Giải. Xin Chúa giơ tay chạm vào những vết thương đang rỉ máu trong tâm hồn chúng con, để chúng con được thanh tẩy, được chữa lành và sống trọn vẹn ơn gọi làm con cái tự do của Thiên Chúa. Amen.

Viết một bình luận