Thứ Bảy Tuần XII – Mùa Thường Niên

SỨC MẠNH CỦA NIỀM TÍN THÁC

“Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì đầy tớ con sẽ được lành mạnh”.

Ac 2,2.10-14.18-19; Mt 8,5-17

Phụng vụ Lời Chúa ngày Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên cho chúng ta chúng ta thấy nỗi đau khổ của phận người và sức mạnh của lời cầu nguyện chuyển cầu.

Trong bài Đọc 1 (Ac 2,2.10-14.18-19), tác giả sách Ca Thương vẽ nên một bức tranh vô cùng thê thảm về thành Giêrusalem sau khi thất thủ. Đó là cảnh các kỳ mục ngồi lặng lẽ trong bụi tro, các trinh nữ cúi gầm mặt xuống đất, và xót xa nhất là cảnh trẻ thơ đói lả, lịm đi trên đường phố, chút hơi tàn trút vào lòng mẹ.

Đứng trước thảm cảnh ấy, ngôn sứ Giêrêmia đã kêu gọi dân chúng: “Hãy trút đổ niềm tâm sự như nước bộc bạch trước nhan Chúa. Hãy giơ tay hướng về Người mà cầu cho mạng sống các trẻ nhỏ của ngươi“. Khi tận cùng của sức lực con người đã cạn kiệt, khi những tiên tri giả đã lừa dối họ bằng những lời viển vông, thì giải pháp duy nhất còn lại là quay về nương tựa nơi lòng thương xót Chúa. Hãy khóc với Chúa, hãy trút cạn nỗi đau trước nhan Ngài, vì chỉ có Ngài mới có thể khôi phục lại những gì đã vỡ nát.

Bước sang bài Tin Mừng (Mt 8,5-17), chúng ta bắt gặp một tiếng kêu cứu khác, không phải từ một người Do Thái, mà từ một viên đại đội trưởng ngoại giáo người Rôma. Ông đến gặp Chúa Giêsu không phải để xin cho chính mình, mà là để can thiệp cho một người đầy tớ đang nằm liệt ở nhà vì chứng bại liệt.

Thái độ của viên quan này thật đáng kinh ngạc. Là một người có quyền hành, nhưng ông lại hạ mình đến cầu xin Chúa cho một kẻ nô lệ. Nổi bật hơn cả là đức tin của ông. Khi Chúa Giêsu ngỏ ý muốn đến tận nhà, ông đã thốt lên một câu nói mà Giáo hội đã dùng lại để chúng ta tuyên xưng mỗi ngày trước khi rước lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì đầy tớ con sẽ được lành mạnh”.

Ông hiểu rằng, quyền năng của Chúa Giêsu không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian. Nếu ông là một sĩ quan, chỉ cần ra lệnh là lính phải nghe; thì Chúa Giêsu, Đấng là Chúa Tể vạn vật, chỉ cần “phán một lời”, bệnh tật ắt phải lui bước. Đức tin đơn sơ mà mãnh liệt ấy đã khiến Chúa Giêsu phải ngạc nhiên và ban ơn chữa lành ngay lập tức.

Không dừng lại ở đó, bài Tin Mừng tiếp tục cho thấy Chúa Giêsu đến nhà ông Phêrô, chữa lành bà mẹ vợ ông, rồi chữa lành vô số người bị quỷ ám và bệnh tật. Thánh Mátthêu khẳng định, tất cả những điều đó là để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta”.

Chúa Giêsu không đứng xa xa để nhìn ngắm nỗi đau của chúng ta. Ngài không làm ngơ trước tiếng khóc than của thành Giêrusalem hay sự quằn quại của những người đau ốm. Ngài đã bước vào thế giới, dùng Lời quyền năng để chữa lành, và cuối cùng, dùng chính Thập giá để gánh lấy mọi căn bệnh của thân xác lẫn tâm hồn nhân loại.

Lạy Chúa, xung quanh chúng con và ngay trong gia đình chúng con vẫn còn đó bao người đang gánh chịu bệnh tật thể xác và những thương tích trong tâm hồn. Xin ban cho chúng con một đức tin mạnh mẽ như viên đại đội trưởng Rôma, biết chạy đến khiêm tốn nài xin Chúa cho anh chị em mình. Xin cho chúng con luôn vững tin rằng, giữa những bế tắc tận cùng của cuộc sống, chỉ cần Chúa phán một lời, linh hồn và thân xác chúng con sẽ được chữa lành và bình an. Amen.

Viết một bình luận