Thứ Năm – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

QUYỀN THA TỘI VÀ ƠN CHỮA LÀNH

Này con, cứ yên tâm, tội con đã được tha rồi

Am 7,10-17; Mt 9,1-8

Lm. Gioan Trần

Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ. Khi người ta khiêng đến cho Chúa Giêsu một người bất toại, ai nấy đều mong mỏi một phép lạ chữa lành đôi chân để anh ta có thể tự mình bước đi. Thế nhưng, trước sự chờ đợi đó, Chúa Giêsu lại cất tiếng phán một câu dường như “lạc đề”: “Này con, cứ yên tâm, tội con đã được tha rồi“. Tại sao trước một căn bệnh thể xác rành rành ra đó, Chúa Giêsu lại ưu tiên chữa lành căn bệnh của linh hồn?

Để hiểu được điều này, chúng ta cần đặt mình vào quan niệm thông thường của người Do Thái đương thời. Họ cho rằng bệnh tật phần xác là hậu quả trực tiếp của tội lỗi. Kẻ có tội, hay cha mẹ họ có tội, thì mới bị Thiên Chúa trừng phạt bằng một thứ bệnh tật hay tai ương nào đó.

Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rõ rằng: Chúa Giêsu không hề chấp nhận một nhãn quan khắt khe và rập khuôn như thế. Trong một dịp khác, khi chữa lành người mù từ lúc mới sinh, Chúa Giêsu đã thẳng thắn phủ nhận mối liên hệ trực tiếp giữa tội lỗi cá nhân và sự mù lòa. Khi tuyên bố: “Tội con đã được tha“, Chúa Giêsu muốn đưa chúng ta về một nhãn quan thần học sâu xa hơn. Ngài muốn khẳng định rằng: sự hiện diện của bệnh tật và những khổ đau mà con người phải gánh chịu trên trần gian này, suy cho cùng, là hệ lụy xa xôi của tội lỗi nguyên thủy đã làm xáo trộn trật tự thụ tạo. Vì thế, sứ mạng cốt lõi của Ngài khi nhập thể chính là đến để tha tội, để giải quyết tận gốc rễ của mọi nỗi đau, và bày tỏ tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa đối với nhân loại. Thái độ của Chúa Giêsu trước tội nhân không bao giờ là loại bỏ hay kết án, mà là dâng hiến tình yêu tha thứ.

Chính lời tuyên bố “Tội con đã được tha” đã châm ngòi cho một làn sóng phản đối ngầm. Những kẻ chống đối cho rằng Ngài đang nói lộng ngôn, phạm thượng. Xét theo logic nhân loại, suy nghĩ của họ cũng có phần đúng, bởi họ hiểu rõ quyền tha tội chỉ dành duy nhất cho Thiên Chúa. Bất cứ tội lỗi nào cũng là sự xúc phạm làm tổn thương đến tình yêu của Đấng Tối Cao. Giống như vị ngôn sứ Amốt trong bài đọc thứ nhất đã bị tư tế A-mát-gia xua đuổi, quyền năng của Chúa Giêsu cũng vấp phải sự khước từ của lòng người. Tuy nhiên, sự sai lầm của các kinh sư là họ đã mù quáng không nhận ra Thần Tính của Đức Kitô. Bằng phép lạ chữa lành người bại liệt ngay sau đó, Chúa Giêsu đã chứng tỏ một cách hùng hồn: Ngài là Thiên Chúa quyền năng, Đấng có thể mang lại sức khỏe cho thân xác và ban tặng sự tha thứ tuyệt đối cho linh hồn.

Người bại liệt hôm ấy đã đứng lên, vác chõng ra về với một thân thể tráng kiện và một tấm lòng tràn ngập bình an. Như lời Thiên Chúa từng gửi thông điệp qua ngôn sứ Isaia: “Những kẻ gian ác không hưởng được sự bình an“. Không có sự bình an đích thực nào khi tâm hồn còn gông cùm trong tội lỗi. Tất cả chúng ta là những tội nhân cần phải thống hối, cần phải nhận ra thân phận yếu hèn của mình. Đồng thời, khi đã lãnh nhận ơn Chúa, chúng ta cũng phải để cho lòng tha thứ vô biên của Thiên Chúa được chiếu tỏa qua những hành động cảm thông, bao dung của chúng ta đối với tha nhân. Có như thế, sự bình an mới thực sự ngự trị nơi tâm hồn và thân xác chúng ta.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta tự vấn một cách nghiêm túc. Khi mắc bệnh thể xác, tôi lo lắng chạy đôn chạy đáo tìm thầy, kiếm thuốc để chữa trị. Vậy khi linh hồn tôi mắc bệnh nan y là tội lỗi, tôi có mau mắn tìm đến Vị Lương Y Tối Cao để được chữa trị không? Tôi đang lãnh nhận Bí tích Giải tội như thế nào: như một thói quen vô hồn, hay với một đức tin sống động? Hay là với một lòng chân thành sám hối ăn năn?

Xin Chúa ban Thánh Thần soi sáng, giúp chúng ta luôn biết khao khát ơn tha thứ của Chúa, để đời sống chúng ta luôn được chữa lành và tràn đầy ân sủng bình an. Amen.

Viết một bình luận