Đức Tân Giám mục Frédéric Rossignol Trần Sỹ Hòa: Vị Giám Mục Bỉ Mang Trái Tim Việt Nam

Đức Tân Giám mục Frédéric Rossignol Trần Sỹ Hòa: Vị Giám Mục Bỉ Mang Trái Tim Việt Nam

 (Tournai, Bỉ) – Vào một ngày mùa đông tháng 12 năm 2025, tại Nhà thờ Chính tòa Đức Bà Tournai cổ kính, khi tân Giám mục Frédéric Pierre Rossignol cất tiếng chào, người ta không chỉ thấy phong thái của một vị mục tử phương Tây mà còn cảm nhận được sự ấm áp, gần gũi của một tâm hồn đã thấm đẫm văn hóa Á Đông. Với cộng đồng người Việt, ngài không chỉ là Đức Cha Frédéric, mà là “Cha giáo Hòa” – người đã dành gần 20 năm thanh xuân để sống, yêu thương và “nhập thể” vào dòng chảy văn hóa Việt Nam.

Bài viết này khắc họa chân dung Đức Tân Giám mục Giáo phận Tournai, một hành trình kỳ diệu từ giảng đường tội phạm học ở Brussels đến những vùng sông nước Cà Mau, và cuối cùng là sự vâng phục trở về lãnh đạo giáo phận lâu đời nhất nước Bỉ.

Từ Chàng Sinh Viên Tội Phạm Học Đến Nhà Thừa Sai

Sinh năm 1974 tại Brussels, chàng thanh niên Frédéric Pierre Rossignol ban đầu không chọn con đường tu trì thẳng tắp. Trước khi khoác áo dòng, ngài đã tốt nghiệp Thạc sĩ Tội phạm học tại Đại học Công giáo Louvain (UCLouvain).1 Chính kiến thức về những góc khuất của tâm lý và xã hội con người đã hình thành nên ở ngài một cái nhìn đầy trắc ẩn – nền tảng cho phong cách mục vụ “không phán xét” sau này.

Bước ngoặt cuộc đời đến khi ngài trải nghiệm một năm tình nguyện tại Trung Quốc, nơi ngài nhận ra tiếng gọi dấn thân cho sứ vụ truyền giáo tại Á Châu. Năm 2000, ngài gia nhập Dòng Chúa Thánh Thần (Spiritans), một hội dòng nổi tiếng với đặc sủng phục vụ người nghèo và những người bị bỏ rơi.1

“Trần Sỹ Hòa” – gần 20 Năm Nhập Thể Cùng Đất Việt (2007-2023)

Năm 2007 đánh dấu một cột mốc lịch sử khi Cha Frédéric, cùng với Cha Patrick Palmer và Cha Antôn Lê Quang Trinh, trở thành ba nhà thừa sai tiên khởi thiết lập sự hiện diện của Dòng Chúa Thánh Thần tại Việt Nam.

Sự “Ghen Tị” Của Ngôn Ngữ

Học tiếng Việt chưa bao giờ là điều dễ dàng với người phương Tây, nhưng Cha Frédéric đã chinh phục nó bằng một tình yêu đặc biệt. Một giai thoại thú vị được ngài kể lại: Trong một lần trò chuyện với người dân địa phương, vì nói tiếng Việt quá trôi chảy và am hiểu văn hóa, ngài đã bị một người đàn ông hỏi: “Ông có lấy vợ người Việt không mà sao nói giỏi vậy?”. Câu hỏi mộc mạc ấy chính là “bằng cấp” cao quý nhất ghi nhận sự nỗ lực hội nhập văn hóa của ngài.

Cái tên Việt Nam “Trần Sỹ Hòa” mà ngài chọn mang ý nghĩa sâu sắc: chữ “Hòa” trong hòa bình, hòa giải, và hòa nhập.3 Ngài không đến để áp đặt, mà để hòa mình vào đời sống của người dân.

Năm Thánh – Năm Hồng Ân #42: Cha Frédéric Trần Sỹ Hoà, Dòng Chúa Thánh Thần – Vương Quốc Bỉ – Nguồn: Ảnh chụp màn hình: Vatican News Tiếng Việt

Dấu Chân Ở Cà Mau

Không chỉ giới hạn trong giảng đường hay nhà dòng, Cha Hòa thường xuyên thực hiện các chuyến đi thực tế đến vùng sâu vùng xa. Tại Cà Mau, ngài cùng các tu sĩ trẻ đã len lỏi vào những xóm chài lưới, nơi người dân sống bấp bênh theo con nước. Hình ảnh vị linh mục ngoại quốc ân cần thăm hỏi những đứa trẻ nghèo, trao từng suất học bổng để các em không phải bỏ học sớm mưu sinh, đã trở thành ký ức đẹp trong lòng giáo dân nơi đây.4

Với vai trò là Giám đốc chương trình Triết học và sau đó là Giám tỉnh Dòng Chúa Thánh Thần Việt Nam – Ấn Độ (2021-2023), ngài đã góp phần đào tạo nên một thế hệ tu sĩ trẻ Việt Nam đầy nhiệt huyết, những người mà ngài tự hào mô tả là “năng động và khao khát dâng hiến”.

Khẩu hiệu “Mirabilia Fecit” – Kỳ Công Của Sự Vâng Phục

Tháng 10 năm 2025, một quyết định bất ngờ từ Vatican đã thay đổi lộ trình của ngài. Đức Giáo hoàng Lêô XIV đã bổ nhiệm ngài làm Giám mục Chính tòa Tournai.1 Dù ngạc nhiên vì đã dành phần lớn đời linh mục ở nước ngoài, ngài đã đón nhận sứ vụ mới với khẩu hiệu: “Mirabilia Fecit” (Chúa đã làm những việc kỳ diệu).1

Trong thánh lễ tấn phong ngày 14/12/2025, giữa lòng Châu Âu, những tà áo dài Việt Nam và những lời kinh tiếng Việt đã vang lên, minh chứng cho mối dây liên kết không thể tách rời giữa ngài và quê hương thứ hai.6 Trong bài phát biểu, Đức Cha Rossignol đã xúc động tri ân Giáo hội Việt Nam, nơi đã nuôi dưỡng ơn gọi và nhiệt huyết truyền giáo của ngài trong suốt hai thập kỷ.

Lời Kết

Đức Cha Frédéric Trần Sỹ Hòa là hình mẫu tiêu biểu cho tinh thần truyền giáo hiện đại: đi ra khỏi vùng an toàn, nhập thể vào văn hóa bản địa, và rồi mang hoa trái của sự hiệp thông ấy trở lại làm giàu cho Giáo hội hoàn vũ. Câu chuyện của ngài nhắc nhở chúng ta rằng, ngôn ngữ của tình yêu thương là ngôn ngữ duy nhất không cần biên dịch.

Fr.Jn. Trần Giang

Tài liệu tham khảo

  • Diocese of Tournai. (2025, December 14). Livret de la célébration de l’ordination épiscopale de Monseigneur Frédéric Rossignol. Cathédrale Notre-Dame de Tournai. 5
  • Congrégation du Saint-Esprit. (2025). Tiểu sử Đức cha Frédéric Rossignol (Trần Sỹ Hòa). Archives Spiritaines.
  • Công Giáo và Dân Tộc. (2025). Đức Tân Giám mục Tournai: Giáo hội tại Việt Nam rất sống động. Truy cập từ https://cgvdt.vn
  • Diocese of Tournai. (2025, December 15). Mgr Rossignol: une ordination sous le signe de la Joie. Truy cập từ https://diocese-tournai.be 9
  • Rossignol, F. (2014). News of the sponsored children of Ca Mau. Spiritan Mission Archives. Truy cập từ https://csspmission.over-blog.com 4
  • Mai Khôi. (2025, December). The episcopal ordination ceremony in Belgium for Father Frédéric Rossignol Trần Sỹ Hòa [Video]. YouTube. 6
  • Vatican News Tiếng Việt. (n.d.). Năm Thánh – Năm Hồng Ân: Cha Frédéric Trần Sỹ Hoà. 12

Nguồn trích dẫn khác:

  1. Frédéric Rossignol – Wikipedia, https://en.wikipedia.org/wiki/Fr%C3%A9d%C3%A9ric_Rossignol
  2. Frédéric Pierre Rossignol – Wikipedia, https://it.wikipedia.org/wiki/Fr%C3%A9d%C3%A9ric_Pierre_Rossignol
  3. Dòng Chúa Thánh Thần: Congrégation du Saint-Esprit | Khoa Học …, https://khoahocconggiao.org/index.php/tckh/article/view/136
  4. News of the sponsored children of Ca Mau ! – Le blog de csspmission, https://csspmission.over-blog.com/article-news-of-the-sponsored-children-of-ca-mau-124695978.html
  5. Monseigneur Frédéric Rossignol – Diocèse de Tournai, https://diocese-tournai.be/wp-content/uploads/2025/12/Mise-en-page_Livret.pdf
  6. The Hail Mary prayer in Vietnamese was recited by a Belgian bishop during Mass in Belgium. #maikk… – YouTube, https://www.youtube.com/shorts/D-qsLNyxCiI
  7. MaiKhoi – Mylife Cuộc sống Bỉ – YouTube, https://www.youtube.com/channel/UCbMUKGSHqFq_V1DgINj5ZNw/videos?view=0&sort=p&shelf_id=2
  8. Qui est Frédéric Rossignol, nommé évêque de Tournai? – CathoBel, https://www.cathobel.be/2025/10/qui-est-frederic-rossignol-le-prochain-eveque-de-tournai/
  9. Mgr Rossignol a été ordonné 101e évêque de Tournai ! – Diocèse de Tournai, 2026, https://diocese-tournai.be/2025/12/14/mgr-rossignol-a-ete-ordonne-101e-eveque-de-tournai/
  10. Mgr Rossignol : une ordination sous le signe de la Joie – Diocèse de Tournai, https://diocese-tournai.be/2025/12/15/mgr-rossignol-une-ordination-sous-le-signe-de-la-joie/

Suy Niệm Chầu Thánh Thể, Thứ Năm Tuần 1 TN

Chầu Thánh Thể, Thứ Năm Tuần 1 TN

Cái chạm của Lòng Thương Xót

Mc 1, 40-45

1. Dẫn nhập: Về bên Chúa

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con quỳ đây, trong buổi chiều (tối) thứ Năm này – ngày mà Chúa đã thiết lập Bí tích Tình Yêu để ở lại với chúng con mãi mãi.

Giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa những kết nối ảo của thế giới số, chúng con tìm về đây để được “kết nối” thật sự với Nguồn Sống. Xin cho không gian này lắng đọng lại, để tiếng ồn ào bên ngoài nhường chỗ cho tiếng nói của con tim, để chúng con được dãi bày những tâm tư thầm kín nhất với Ngài.

2. Lắng nghe Lời Chúa (Mc 1, 40-45)

(Mời cộng đoàn đứng)

“Khi ấy, có một người bị phong hủi đến gặp Đức Giêsu, anh ta quỳ xuống van xin rằng: ‘Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch’. Đức Giêsu chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: ‘Tôi muốn, anh sạch đi’. Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh…”

3. Suy niệm:

A. Đối diện với “bệnh phong” trong tâm hồn

Lạy Chúa, người bệnh phong trong Tin Mừng hôm nay mang một nỗi đau kép: nỗi đau thể xác lở loét và nỗi đau bị loại trừ, cô độc. Anh ta phải sống tách biệt, che mặt và hô to “Ô uế!” để người khác tránh xa.

Nhìn lại tâm tư của chính mình, con nhận ra con cũng có những vết thương, những “chứng phong” thiêng liêng mà con thường cố gắng che đậy trước mặt người đời.

  • Đó có thể là sự kiêu ngạo, tự mãn về những gì mình biết, mình làm được.
  • Đó có thể là sự lạnh lùng, vô cảm trước nỗi đau của anh chị em.
  • Đó là những lo toan, áp lực của công việc, của trách nhiệm khiến con mệt mỏi và xa rời Chúa.
  • Hay đó là những tội lỗi thầm kín, những yếu đuối lặp đi lặp lại mà con xấu hổ không dám đối diện.

Trước Thánh Thể Chúa giờ này, con xin lột bỏ lớp mặt nạ hào nhoáng. Con là kẻ nghèo hèn đang cần được chữa lành.

B. “Nếu Ngài muốn…” – Lời cầu nguyện của sự phó thác

Người bệnh phong đã không đòi hỏi, anh ta chỉ thốt lên một lời tin tưởng tuyệt đối: “Nếu Ngài muốn…”. Anh trao trọn quyền quyết định cho Chúa. Anh tin vào quyền năngtình yêu của Chúa hơn là nhìn vào sự bất hạnh của mình.

Lạy Chúa, bao lần con đến với Chúa nhưng tâm tư con lại đầy những toan tính. Con muốn Chúa làm theo ý con, giải quyết vấn đề theo cách của con (theo logic của con người). Hôm nay, xin dạy con biết cầu nguyện như người phong hủi:

“Lạy Chúa, con đang bế tắc, con đang mệt mỏi, con đang yếu đuối… Nhưng nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được bình an. Ngài có thể làm cho con nên thánh.”

C. Cái chạm của tình yêu

Tin Mừng ghi lại một chi tiết chấn động: “Đức Giêsu chạnh lòng thương, giơ tay đụng vào anh”. Theo luật lệ thời đó, chạm vào người phong là bị ô uế. Nhưng Chúa đã chạm vào anh trước khi anh được sạch. Chúa không sợ lây nhiễm, Chúa chỉ muốn truyền sự sống.

Chúa ơi, trong bí tích Thánh Thể, Chúa cũng đang “chạm” vào con. Chúa không ngại những vết nhơ trong tâm hồn con. Chúa đang nhìn con bằng ánh mắt “chạnh lòng thương” chứ không phải ánh mắt phán xét. Chúa muốn nói với con ngay lúc này: “Cha muốn, con hãy sạch đi! Cha muốn, con hãy bình an đi! Cha muốn, con hãy vững tin lên!”

Cái chạm của Chúa chữa lành sự cô đơn. Cái chạm ấy nói rằng con được yêu thương, con có giá trị, và con thuộc về Ngài.

4. Cầu nguyện kết thúc

(Dành vài phút thinh lặng để mỗi người dâng lời nguyện riêng)

Lạy Chúa Giêsu, Xin nhận lấy tâm tư ngổn ngang của con lúc này. Xin chữa lành ký ức bị tổn thương và trái tim chai đá của con. Xin biến đổi con, từ một người chỉ biết lo cho mình, trở thành người dám loan báo tin vui về lòng thương xót của Chúa cho người khác, như người được chữa lành trong Tin Mừng hôm nay.

Xin cho con, dù làm bất cứ việc gì, dù đi bất cứ đâu, cũng luôn mang theo cảm nghiệm về “cái chạm” yêu thương của Chúa, để con sống bao dung và nhân ái hơn với mọi người.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng con thờ lạy và tạ ơn Chúa. Amen.

Suy niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần I – Thánh An Tôn, Viện phụ – 17/1

Suy niệm Lời Chúa Thứ Bảy Tuần I Thường Niên

Lễ nhớ Thánh Antôn, Viện phụ – 17/1

ÁNH MẮT CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi”

(1Sm 9,1-4.17-19;10,1a;  Mc 2,13-17)

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa dẫn chúng ta đến một khung cảnh đầy kinh ngạc bên bờ hồ Galilê. Tại trạm thu thuế, nơi mà người đời thường ném vào đó những cái nhìn khinh miệt và xa lánh, thì Đức Giêsu lại dừng chân. Ngài nhìn thấy Lêvi.

Lêvi là một người thu thuế, trong mắt người Do Thái lúc bấy giờ, ông bị liệt vào hàng “tội lỗi công khai“, là kẻ phản quốc và tham lam. Nhưng Chúa Giêsu không nhìn ông bằng ánh mắt xét đoán của người Pharisêu. Ngài nhìn ông bằng ánh mắt của vị Lương Y nhân từ. Ngài lên tiếng: “Anh hãy theo tôi!” (Mc 2,14).

Lời mời gọi ấy ngắn gọn nhưng mang sức mạnh cải tử hoàn sinh. Nó phá vỡ tảng băng mặc cảm đang đóng kín tâm hồn Lêvi. Ngay lập tức, “ông đứng dậy đi theo Người” (Mc 2,14). Hãy nhìn xem sự thay đổi kỳ diệu này: Từ một kẻ chỉ biết thu vén tiền bạc vào túi riêng, nay Lêvi mở rộng cửa nhà, mở rộng cõi lòng để thiết đãi Chúa và anh em. Từ tư thế “ngồi” lì bên bàn thu thuế của lòng tham, ông đã “đứng dậy” để bước đi trong ánh sáng tự do của con cái Chúa. Đó chính là phép lạ của lòng thương xót.

Chúa Giêsu khẳng định sứ mạng của Ngài: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mc 2,17). Ngài không sợ bị vấy bẩn khi đồng bàn với người tội lỗi, bởi Ngài đến để rửa sạch họ.

Trong Tông sắc Misericordiae Vultus (Dung Mạo Lòng Thương Xót), Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta rằng: “Lòng thương xót của Thiên Chúa không phải là một ý tưởng trừu tượng, nhưng là một thực tại cụ thể… Tình yêu ấy hiện rõ nơi Đức Giêsu Nazareth… Ánh mắt của Ngài luôn tìm kiếm và tha thứ.” (số 6, 8).

Thế kỷ thứ III tại Ai Cập, chàng thanh niên Antôn cũng cảm nhận được ánh mắt ấy. Khi bước vào nhà thờ và nghe đoạn Tin Mừng: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện, hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo” (Mt 19,21), Antôn không coi đó là lời nói bâng quơ dành cho đám đông. Ngài cảm nhận Chúa đang nhìn thẳng vào mình, đang nói riêng với mình. Ánh mắt ấy xuyên thấu tâm hồn, mời gọi ngài rời bỏ sự giàu sang phú quý để bước vào sa mạc, chiến đấu với ma quỷ và dục vọng.

Hôm nay, kính nhớ Thánh Antôn Viện phụ, người đã nghe Lời Chúa và dứt khoát từ bỏ mọi sự để vào sa mạc tìm Chúa, chúng ta cũng được mời gọi noi gương các ngài.

Xung quanh chúng ta vẫn còn đó những “Lêvi” của thời đại mới – những người đang lầm lạc, bị xã hội tẩy chay hay đang chìm đắm trong hố sâu tuyệt vọng. Chúng ta sẽ nhìn họ như thế nào? Bằng ánh mắt soi mói, lên án của người Biệt phái, hay bằng ánh mắt cảm thông và mời gọi của Chúa Giêsu?

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta, khi đã cảm nghiệm được mình là kẻ tội lỗi được Chúa yêu thương, cũng biết trở nên cánh tay nối dài của Ngài, mang niềm vui và hy vọng đến cho những tâm hồn đang cần ơn hoán cải.

Amen.

Suy niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần I

Suy niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần I

ĐẾN VỚI CHÚA BẰNG ĐÔI MẮT ĐỨC TIN

“Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: ‘Này con, con đã được tha tội rồi.’” (Mc 2,5)

1Sm 8,4-7.10-22a; Mc 2,1-12

Bài Tin Mừng hôm nay vẽ nên một khung cảnh sống động tại Caphácnaum: một biển người chen chúc vây quanh Đức Giêsu. Chúng ta hãy thử dừng lại một chút, hòa mình vào đám đông ấy và tự vấn: Động lực nào đã thôi thúc họ tìm đến Ngài?

Có lẽ, trong biển người ấy, có những kẻ đến chỉ vì hiếu kỳ, muốn xem một dấu lạ, một điều gì đó giật gân, ly kỳ để thỏa mãn trí tò mò. Cũng có thể, nhiều người đến vì khao khát được chữa lành thể xác, mong nhìn thấy uy quyền trừ quỷ để củng cố niềm tin còn non yếu. Và chắc chắn, không thiếu những tâm hồn đến vì đói khát Lời Hằng Sống, muốn lắng nghe sứ điệp yêu thương mà Ngài rao giảng.

Tuy nhiên, nổi bật giữa đám đông hỗn độn ấy là hình ảnh tuyệt đẹp của bốn người khiêng kẻ bại liệt. Họ không đến với Chúa chỉ cho riêng mình. Họ đến vì người khác. Hành động dỡ mái nhà thả người bệnh xuống không chỉ là sự tháo vát, mà là biểu hiện của một đức tin can đảm và đầy sáng tạo.

Chúa Giêsu thấu suốt tâm can con người. Ngài không nhìn vào sự ồn ào bên ngoài, nhưng nhìn sâu vào cõi lòng. Thánh sử Máccô thuật lại một chi tiết đắt giá: “Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: ‘Này con, con đã được tha tội rồi.’” (Mc 2,5). Ngài nhìn thấy đức tin của những người khiêng cáng, và nhờ đức tin của cộng đoàn nhỏ bé ấy, ơn cứu độ đã tuôn đổ xuống trên người bệnh.

Trong Bài giảng Lễ Chúa Nhật ngày 19 tháng 02 năm 2006, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã chia sẻ rất sâu sắc về đoạn Tin Mừng này rằng: “Chúa Giêsu đi đến điều cốt yếu: Người bệnh cần được chữa lành thân xác, nhưng trước hết, anh ta cần được chữa lành tâm hồn, cần được tha thứ tội lỗi. Sự tê liệt của tâm hồn còn nguy hiểm hơn sự tê liệt của thân xác.”

Lời Chúa hôm nay là một tấm gương soi chiếu lại hành trình đức tin của mỗi chúng ta. Khi chúng ta đến nhà thờ, tham dự Thánh Lễ, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Chúng ta chỉ đến để cầu xin ơn lành cho nhu cầu cá nhân, hay chúng ta đến để mang theo những nỗi đau, những gánh nặng của anh chị em mình đặt dưới chân Chúa?

Xin cho mỗi người chúng ta đừng chỉ giữ đức tin cho riêng mình. Hãy trở thành những người “khiêng cáng” trong thời đại mới: dùng lời cầu nguyện, sự hy sinh và gương sáng để đưa những người đang “bại liệt” trong tâm hồn, những người đang xa rời Giáo Hội, được đến gần lòng thương xót của Chúa. Bởi vì, bình an đích thực không chỉ là thân xác mạnh khỏe, mà là một tâm hồn được thứ tha và giao hòa với Thiên Chúa.

Amen.

Suy niệm Lời Chúa Thứ Năm Tuần I

Lời Chúa Thứ Năm Tuần I Thường Niên

CAN ĐẢM CHẠM VÀO NỖI ĐAU

“Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh”

1Sm 4,1-11; Mc 1,40-45

Có một nghịch lý đau lòng mà tôi đã từng cảm nghiệm khi ghé thăm trại phong Quy Hòa ở Quy Nhơn. Nơi ấy có biển xanh, có “Bến Sông Trăng” thơ mộng của Hàn Mặc Tử, nhưng cũng là nơi trú ngụ của những phận đời bị lãng quên. Tôi đã thấy những bàn tay bị vi trùng ăn mòn, những khớp xương méo mó và cả những ánh mắt mặc cảm của con cái họ – những đứa trẻ sinh ra khỏe mạnh nhưng mang trên mình “án tích” của sự ghẻ lạnh từ xã hội.

Người đời thường nhìn họ với ánh mắt dò xét, e dè, không dám đến gần, càng không dám chạm vào. Thế nhưng, giữa sự xa cách ấy, hình ảnh các nữ tu và các linh mục dấn thân phục vụ tại đó bừng sáng lên như một phép lạ. Các ngài không chỉ trao thuốc men, mà còn trao những cái bắt tay, những nụ cười, và cùng ăn, cùng ở với họ. Đó chính là hình ảnh nối dài của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay.

Thánh Marcô thuật lại rằng, khi người phong hủi đến van xin, Chúa Giêsu đã không giữ khoảng cách an toàn. Tin Mừng ghi lại một cử chỉ chấn động: “Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: Tôi muốn, anh sạch đi!” (Mc 1,41). Theo luật Môsê thời bấy giờ, chạm vào người phong là tự làm mình ô uế. Nhưng Chúa Giêsu đã đảo ngược lề luật ấy: Ngài không bị lây nhiễm sự ô uế, mà ngược lại, sự thánh thiện và sức sống của Ngài đã lây lan sang người bệnh, chữa lành và tái sinh anh.

Cái chạm của Chúa không chỉ chữa lành vết thương trên da thịt, mà quan trọng hơn, nó chữa lành vết thương của sự cô độc và bị loại trừ. Ngài trả lại cho anh phẩm giá con người và đưa anh trở lại với cộng đoàn.

Trong Bài giảng Lễ ngày 15 tháng 02 năm 2015 tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ về đoạn Tin Mừng này rằng: “Chữa lành người phong cùi, Chúa Giêsu không làm tổn hại đến sự sáng sủa của lề luật, nhưng Ngài đưa lề luật đến sự hoàn hảo… Lòng thương xót không sợ hãi khi phải tiếp xúc với tội nhân, người nghèo khổ và người bị loại trừ.”

Thưa cộng đoàn, Bệnh phong cùi thể xác ngày nay có thể ít đi, nhưng bệnh “phong cùi tâm hồn” – là sự dửng dưng, vô cảm và loại trừ nhau – vẫn còn lan tràn. Chúng ta có dám “giơ tay đụng vào” những người đang bị tổn thương, những người bị gạt ra bên lề trong chính gia đình hay khu xóm của mình không?

Xin Chúa cho chúng ta một trái tim biết “chạnh lòng thương” như Ngài, để dám vượt qua rào cản của sợ hãi và định kiến, mang hơi ấm tình người đến cho những ai đang lạnh lẽo cô đơn. Amen.