Thứ Bảy Tuần V – Mùa Chay

Thứ Bảy Tuần V – Mùa Chay

MỘT NGƯỜI CHẾT THAY CHO DÂN

“Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt” (Ga 11,50)

Ed 37,21-28 ; Ga 11,45 -56

Lm.John Trần

Hôm nay, phụng vụ đưa chúng ta đến sát ngưỡng cửa của Tuần Thánh. Bầu khí Tin Mừng trở nên căng thẳng khi các thượng tế và biệt phái nhóm họp để tìm cách sát hại Chúa Giêsu. Dựa trên các bài đọc hôm nay, tôi xin chia sẻ với anh chị em chủ đề: “MỘT NGƯỜI CHẾT THAY CHO DÂN”.

Trước đây, chúng ta có nghe hãng thông tấn AP đưa tin tại thành phố Jefferson City, tiểu bang Missouri, có một cô bé 15 tuổi tên là Alyssa Bustamante, đã giết chết một cô bé khác, tên là Elizabeth Olten, 9 tuổi chỉ vì cô muốn tìm một cảm giác lạ, cảm giác của kẻ giết người. Cô viết trong cuốn nhật ký của mình như thế này: “Đó là một cảm giác lạ lùng, một cảm giác thú vị pha lẫn với sự hồi hộp, sợ hãi và run rẩy…”

Quan tòa, Pat Joyce, đã dành cho kẻ giết người này bản án tù chung thân, không có cơ hội giảm khinh. Luật sư của Bustamante đã xin mức án nhẹ hơn với lý do xem ra không mấy thuyết phục. Đó là thân chủ của ông đã dùng thuốc giảm buồn phiền Prozac, đã chịu nhiều áp lực của nghịch cảnh và đã định tự tử nhiều lần vì uống quá nhiều thuốc giảm đau.

Nhưng công tố viên đã cho rằng phải dành mức án cao hơn cho Bustamante vì cô đã cố tình giết người, đã lập mưu dẫn Elizabeth ra ngoài chơi để giết Elizabeth, đã đào hố chôn trước hai ngày để sẵn sàng vùi xác nạn nhân xuống và nhất là lời thú tội trong cuốn nhật ký của cô……….

Thưa anh chị em, chúng ta vừa nghe một câu chuyện đau lòng về cô bé Alyssa Bustamante, kẻ đã tước đoạt mạng sống của một đứa trẻ khác chỉ để tìm “cảm giác lạ”. Khi sự ác lên ngôi, mạng sống con người trở thành món đồ chơi cho những thú tính thấp hèn.

Nhìn vào Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy một sự băng hoại khác còn tinh vi hơn: sự băng hoại nhân danh tôn giáo và sự ổn định chính trị. Các thượng tế sợ mất đi địa vị và quyền lợi nên đã quyết định: “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt” (Ga 11,50). Họ muốn giết Chúa Giêsu không phải vì Ngài có tội, mà vì Ngài là “mối đe dọa” cho sự an ổn giả tạo của họ.

Ngày nay, thế giới vẫn tiếp tục “ném đá” và loại trừ Chúa qua việc phá thai, triệt sản, hay những lời vu khống độc địa để bảo vệ danh dự cá nhân. Mỗi khi chúng ta chọn tội lỗi để thỏa mãn cái tôi, là mỗi khi chúng ta đang lập mưu loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu không chết vì rủi ro hay vì mưu đồ của loài người, nhưng Ngài tự nguyện bước vào cái chết để thực hiện lời hứa như trong bài đọc I: “Ta sẽ quy tụ chúng lại từ khắp nơi và đưa chúng về quê hương” (Ez 37,21). Cái chết của Ngài là nhịp cầu nối kết sự tan tác thành hiệp nhất. Chúa Giêsu đã chấp nhận bị “kết án” để chúng ta được trắng án. Ngài chấp nhận bị “loại trừ” để chúng ta được quy tụ.

Đừng để lòng mình trở nên chai đá như những kẻ biệt phái, cũng đừng để lương tâm bị lu mờ trước những “cảm giác lạ” của tội lỗi thế gian. Mùa Chay này, hãy để tình yêu tự hiến của Ngài đánh động tâm hồn, giúp chúng ta can đảm buông bỏ những khí giới của hận thù và ích kỷ.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần chúng con đã muốn loại trừ Ngài để chiều chuộng bản thân. Xin cho chúng con biết trân trọng giá trị của ơn cứu độ mà Chúa đã mua bằng giá máu, để chúng con biết sống hiệp nhất và yêu thương nhau hơn. Amen.

Chia sẻ Lời Chúa Lễ An Táng – Mùa Chay

Bài Giảng Lễ An Táng– Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay

LỜI CHÚA – MẠCH SỐNG TRƯỜNG SINH

 “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết”

St 17,3-9 ; Ga 8,51-59

Lm.John Trần

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Thật, tôi bảo thật các ông : ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”

 “Người Do-thái liền nói : “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy ; thế mà ông lại nói : ‘Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.’

 “Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao ? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai ?”  Đức Giê-su đáp : “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông.  Các ông không biết Người ; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. 56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.”

 Người Do-thái nói : “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham !”  Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông : trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu !”

 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.


Trong bầu khí thánh thiện của Mùa Chay Thánh, khi Giáo hội cùng dõi bước theo Chúa Giêsu trên con đường khổ nạn để tiến tới vinh quang Phục sinh, chúng ta tề tựu nơi đây để dâng thánh lễ an táng, tiễn biệt bà cụ Maria về Nhà Cha.

Đứng trước linh cữu của người thân yêu, nỗi đau chia ly là điều không thể tránh khỏi. Nhưng với người Kitô hữu, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một cuộc vượt qua, một sự biến đổi để đi vào sự sống viên mãn.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay vang lên như một luồng sáng xua tan bóng tối của sự chết: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 8,51).

Thưa cộng đoàn, lời tuyên bố của Chúa Giêsu trong Tin Mừng theo thánh Gioan không phải là một lời hứa hão huyền. Khi Ngài nói “không bao giờ phải chết“, Ngài không ám chỉ sự tồn tại vĩnh viễn của thân xác bụi đất này. Ngài đang nói về sự sống thần linh, sự sống mà cái chết thể lý không có quyền lực gì trên đó.

Trong Thông điệp Verbum Domini, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã khẳng định: “Chủ nghĩa hiện thực này đặc biệt cần thiết trong thời đại của chúng ta, khi nhiều điều mà chúng ta tin tưởng để xây dựng cuộc sống, những điều mà chúng ta bị cám dỗ đặt hy vọng, lại tỏ ra phù du. Của cải, khoái lạc và quyền lực sớm muộn gì cũng cho thấy chúng không thể đáp ứng được những khát vọng sâu sắc nhất của trái tim con người. Trong việc xây dựng cuộc sống, chúng ta cần những nền tảng vững chắc sẽ tồn tại khi những điều chắc chắn của con người sụp đổ. Thật vậy, vì “lời Chúa được vững vàng trên trời đời đời” và sự trung tín của Chúa “còn mãi đến muôn đời” ( Tv 119:89-90), ai xây dựng trên lời Chúa thì xây dựng nhà đời mình trên đá (xem Mt 7:24). (Verbum Domini, số 10).

Bà cụ Maria của chúng ta, trong suốt hành trình dài của cuộc đời, chắc hẳn đã có nhiều lần đối diện với những thử thách, những “mùa chay” của riêng mình. Nhưng điều gì đã giữ cho bà vững vàng? Đó chính là việc bà đã đặt nền tảng đời mình trên Lời Chúa. Tuân giữ Lời Chúa không chỉ là đọc kinh xem lễ, mà là để cho Lời Ngài thấm đẫm vào tư tưởng, lời nói và hành động hằng ngày.

Khi bà cụ Maria tuân giữ Lời Chúa, bà đã xây nhà mình trên đá. Và khi cơn bão cuối cùng của đời người là cái chết ập đến, ngôi nhà ấy không sụp đổ, vì nền móng của nó đã được đóng vững vào chính Chúa Kitô – Đấng Phục Sinh.

Chúng ta đang ở trong Mùa Chay, thời gian của sự hoán cải và mong chờ. Mùa Chay dạy chúng ta rằng: không có Phục sinh nếu không qua Thập giá, không có sự sống đời đời nếu không chấp nhận chết đi cho con người cũ. Bà cụ Maria đã kết thúc “Mùa Chay” của đời mình trên trần thế để bắt đầu một “mùa Phục sinh” vĩnh cửu.

Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của những kẻ sống, không phải của kẻ chết. Bà cụ Maria đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội, đã được đóng ấn tín của giao ước mới, thì Thiên Chúa – Đấng luôn trung thành – sẽ không để người nữ tì của Ngài phải hư mất trong cõi âm ty.

Với bà cụ Maria, cái chết hôm nay chính là thời khắc bà buông bỏ mọi gánh nặng trần gian để chạy đến vòng tay của Cha, nơi không còn nước mắt, không còn đau khổ và tang tóc.

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong bài giảng ngày 2 tháng 11 năm 2021, đã mở đầu bài giảng rằng: “Tôi nhớ đến dòng chữ khắc trên cánh cửa ra vào của một nghĩa trang nhỏ ở phía Bắc: “Hỡi người đang bước đi, hãy suy nghĩ về từng bước chân của mình, và trong từng bước chân đó, hãy suy nghĩ về bước chân cuối cùng”.

Nhìn vào hành trình cuộc đời, nhìn vào linh cữu và sự ra đi của bà cụ Maria, chúng ta được mời gọi chất vấn chính mình, định hình lại hành trình của mỗi người: Tôi đang đặt nền tảng đời mình ở đâu? và bước chân cuối cùng của tôi trong hành trình này là đi tới đâu?

Giữa một thế gian ồn ào, nơi mà con người ta dễ dàng bị cuốn theo những giá trị vật chất mau qua, giả dối… lời dạy của Đức cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận trong Đường Hy Vọng vẫn còn nguyên giá trị thời sự:

Đức Kitô là Sự thật, không phải báo chí là sự thật, không phải truyền thanh, truyền hình là sự thật, con theo loại sự thật nào? … Chấp nhận tiến trên đường hy vọng hồng phúc về ngày trở lại của Đức Giêsu Kitô Đấng Cứu Chuộc chúng ta”.

Bà cụ Maria đã chọn tin vào Sự Thật của Chúa. Bà đã chọn đi trên con đường Hy Vọng, hành trình của Bà đầy tràn hy vọng. Chính vì thế, sự ra đi của bà không phải là một thảm kịch, mà là một bài giảng sống động cho con cháu và cộng đoàn chúng ta. Bà nhắc nhở chúng ta rằng: tài sản quý giá nhất chúng ta mang theo được sau hơi thở cuối cùng không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà là tình yêu và Lời Chúa, là hy vọng vào lòng thương xót Chúa, là sống theo Sự thật, … mà chúng ta đã thực hành, chúng được mang theo về trình Chúa.

Kính thưa tang quyến, nỗi đau mất mẹ, mất bà là nỗi đau thấu tận tâm can. Nhưng xin hãy nhìn lên Thánh Giá Chúa Kitô. Mùa Chay không dừng lại ở Thứ Sáu Tuần Thánh, nhưng sẽ bùng sáng vào đêm Vọng Phục Sinh. Sự ra đi của bà cụ Maria trong những ngày này như một lời mời gọi gia đình hãy cùng nhau canh thức trong lời cầu nguyện. Hãy dùng chính Lời Chúa làm nguồn an ủi.

Chúa Giêsu đã hứa: “Ai giữ lời Ta sẽ không bao giờ chết”. Bà cụ Maria đã tin, đã giữ và giờ đây bà đang bắt đầu nghiệm chứng lời hứa ấy. Sự hiện diện của bà nay đã khác đi, bà không còn hiện diện bằng xương bằng thịt, nhưng bà hiện diện trong mầu nhiệm Hiệp thông các Thánh. Bà vẫn dõi theo và cầu thay nguyện giúp cho con cháu.

Và cho mỗi chúng ta đang còn ở lại, xin Chúa ban ơn để chúng ta biết tận dụng thời gian Mùa Chay này mà chấn chỉnh lại đời sống, biết siêng năng lắng nghe và thực hành Lời Chúa, để mai sau, tất cả chúng ta cũng được sum họp với bà cụ Maria trên cõi vĩnh hằng.

Trong giây phút này, chúng ta hãy cùng dâng lời cầu xin: Lạy Chúa, xin đón nhận linh hồn Maria vào hưởng tôn nhan Chúa. Xin cho ánh sáng của Lời Chúa, thứ ánh sáng mà bà đã yêu mến và tuân giữ suốt đời, nay trở thành ánh sáng vĩnh cửu dẫn đưa bà vào dự tiệc cưới trong Nước Trời.

Chúa Kitô đã phục sinh từ cõi chết. Đó là niềm tin, là sức mạnh và là niềm hy vọng của chúng ta.Amen.

Thứ Sáu Tuần V – Mùa Chay

Thứ Sáu Tuần V – Mùa Chay

ĐỪNG NÉM ĐÁ SỰ THẬT

“Người Do Thái lại lấy đá để ném Đức Giê-su” (Ga 10,31).

Gr 20,10-13 ; Ga 10,31-42

Lm. John Trần

Hôm nay, chúng ta đang bước vào những ngày cận kề cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu. Trang Tin Mừng theo Thánh Gioan mà chúng ta vừa nghe mở đầu bằng một hình ảnh đầy bạo lực và đau lòng: “Người Do Thái lại lấy đá để ném Đức Giê-su” (Ga 10,31).

Tại sao họ lại ném đá Ngài? Chúa Giêsu đã làm vô số việc lành: chữa lành người bệnh, cho kẻ mù được thấy, kẻ chết sống lại. Ngài hỏi họ: “Tôi đã cho các ông thấy nhiều việc tốt đẹp Chúa Cha đã giao cho tôi làm; vì việc nào mà các ông ném đá tôi?” (Ga 10,32). Câu trả lời của họ thật phũ phàng: họ không ném đá vì việc nhân lành, mà vì Ngài đã mặc khải Ngài là Thiên Chúa.

Họ không thể chấp nhận một Thiên Chúa lại mang thân phận con người bình thường như họ. Họ coi đó là lời lộng ngôn. Nhưng thưa anh chị em, chính tại đây, Chúa Giêsu đã khẳng định căn tính sâu xa nhất của Ngài: “Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong Chúa Cha” (Ga 10,38).

Ngày nay, chúng ta không cầm những viên đá vật chất để ném vào Chúa, nhưng chúng ta ném vào Ngài những “viên đá” của sự dửng dưng và từ khước.

  • Chúng ta ném đá Chúa khi chúng ta chối bỏ sự hiện diện của Ngài trong những người anh em nghèo khổ.
  • Chúng ta ném đá Chúa khi chúng ta nhân danh tự do cá nhân để gạt bỏ các giá trị Tin Mừng ra khỏi đời sống gia đình và xã hội.
  • Đau lòng hơn, chúng ta ném đá Chúa khi nghe lời sửa dạy của Giáo hội nhưng lại phản kháng bằng sự tức giận hoặc mỉa mai.

Tiên tri Giê-rê-mi-a trong bài đọc I đã thốt lên: “Con nghe biết bao người phỉ báng… Ngay những bạn thân thiết của con cũng rình chờ con vấp ngã” (Gr 20,10). Khi chúng ta sống ngược với đức tin, chúng ta cũng đang đứng về phía những kẻ “rình chờ” để loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình.

Anh chị em thân mến, Mùa Chay là cơ hội để chúng ta buông rơi những viên đá trên tay xuống. Thay vì ném đá vì định kiến, hãy mở lòng để chiêm ngắm các việc tốt đẹp Chúa đã làm.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần chúng con dửng dưng trước tình yêu Chúa. Xin cho Lời Chúa thấm nhập vào trái tim chai đá của chúng con, để chúng con không còn muốn ném đá ai, nhưng biết dùng đôi tay ấy để chúc tụng Chúa và phục vụ tha nhân. Amen.

Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay

Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay

LỜI CHÚA – MẠCH SỐNG TRƯỜNG SINH

 “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết”

St 17,3-9 ; Ga 8,51-59

Lm.John Trần

Bước vào những ngày cuối của Mùa Chay thánh, Tin Mừng theo thánh Gioan dẫn chúng ta vào cuộc đối thoại đầy kịch tính giữa Chúa Giêsu và những người Do Thái. Đỉnh điểm của mâu thuẫn bùng nổ khi Chúa Giêsu đưa ra một lời hứa gây sốc: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 8,51).

Đối với người Do Thái lúc bấy giờ, đây là một lời phạm thượng. Họ nại vào lịch sử: Các tổ phụ như Abraham đã chết, các ngôn sứ đã nằm xuống, vậy Ngài là ai mà dám hứa ban sự bất tử? Họ chỉ nhìn thấy cái chết sinh lý – sự tan rã của thân xác. Nhưng Chúa Giêsu đang mặc khải về một thực tại cao sâu hơn: sự sống thần linh. Tuân giữ Lời Ngài không phải là một hình thức nỗ lực đạo đức đơn thuần, mà là sự gắn kết sống còn với chính nguồn sống.

 Trong Thông điệp Verbum Domini, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã khẳng định: “Chủ nghĩa hiện thực này đặc biệt cần thiết trong thời đại của chúng ta, khi nhiều điều mà chúng ta tin tưởng để xây dựng cuộc sống, những điều mà chúng ta bị cám dỗ đặt hy vọng, lại tỏ ra phù du. Của cải, khoái lạc và quyền lực sớm muộn gì cũng cho thấy chúng không thể đáp ứng được những khát vọng sâu sắc nhất của trái tim con người. Trong việc xây dựng cuộc sống, chúng ta cần những nền tảng vững chắc sẽ tồn tại khi những điều chắc chắn của con người sụp đổ. Thật vậy, vì “lời Chúa được vững vàng trên trời đời đời” và sự trung tín của Chúa “còn mãi đến muôn đời” ( Tv 119:89-90), ai xây dựng trên lời Chúa thì xây dựng nhà đời mình trên đá (xem Mt 7:24). (Verbum Domini, số 10).

Thế giới hôm nay cũng giống như người Do Thái xưa, thường bị bủa vây bởi nỗi sợ cái chết và sự hư mất. Chúng ta mải miết đi tìm những “bí quyết trường sinh” từ thực phẩm, thuốc men hay tiền bạc. Nhưng tất cả chỉ là tạm bợ. Sự chết thật sự mà Chúa Giêsu cảnh báo không phải là hơi thở lịm dần, mà là sự tách lìa vĩnh viễn khỏi tình yêu Thiên Chúa. Khi chúng ta từ chối Lời Chúa để chạy theo những giá trị hào nhoáng nhưng rỗng tuếch của thế gian, chúng ta đang tự bước vào cõi chết ngay khi còn đang sống.

Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, trong tập sách Đường Hy Vọng, đã nhắc nhở chúng ta về sự chọn lựa quyết liệt này: “Chúa Kitô là Sự Thật, không phải báo chí là sự thật, không phải truyền thanh truyền hình là sự thật. Con theo loại sự thật nào?” (Đường Hy Vọng, số 18). Lời nhắc nhở ấy mời gọi chúng ta can đảm lội ngược dòng. Tuân giữ Lời Chúa trong Mùa Chay này có nghĩa là dám gọi tên tội lỗi là tội lỗi, không thỏa hiệp với sự gian dối, và đặt niềm hy vọng vào Đấng đã chiến thắng tử thần.

Sống Lời Chúa là bước vào một giao ước tình yêu, như bài đọc I nhắc nhớ về giao ước giữa Thiên Chúa và Abraham (St 17,3-9). Thiên Chúa luôn trung thành, Ngài mời gọi chúng ta đáp lại bằng sự vâng phục tin yêu. Khi ta giữ Lời, Lời sẽ giữ ta khỏi sự hư mất đời đời.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta không chỉ nghe Lời bằng tai, nhưng biết ấp ủ Lời trong tim và thể hiện qua hành động, để ánh sáng Tin Mừng xua tan bóng tối của sự chết, dẫn đưa chúng ta đến niềm vui phục sinh bất diệt. Amen.

Thứ Tư Tuần V – Mùa Chay

Thứ Tư Tuần V – Mùa Chay

ĐỪNG LÀM NÔ LỆ CHO TỘI

“Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội” (Ga 8,34).

Đn 3,14-20.91-92.95 ; Ga 8,32-42

Lm.John Trần

Chúng ta đang ở trong những ngày cuối của Mùa Chay, thời gian Giáo hội mời gọi mỗi người nhìn sâu vào tâm hồn mình để nhận diện những xiềng xích đang trói buộc chúng ta. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đặt ra một câu hỏi cốt yếu về căn tính: Chúng ta là nô lệ hay là những người con tự do?

Bài đọc I trích sách Tiên tri Đanien (Đn 3) kể lại trang sử hào hùng của ba thiếu niên: Sát-rác, Mê-sác và Áp-đết-nơ-gô. Đứng trước sắc lệnh của vua Na-bu-cô-đô-nô-so buộc phải thờ lạy pho tượng vàng, họ đã chọn một sự tự do cao quý nhất: tự do thờ phượng Thiên Chúa thật.

Dù bị đe dọa ném vào lò lửa hồng cháy dữ dội gấp bảy lần, họ vẫn hiên ngang tuyên xưng: “Thiên Chúa chúng tôi thờ có quyền cứu chúng tôi… Còn nếu Người không cứu, thì xin đức vua biết cho rằng chúng tôi cũng không phụng thờ các thần của đức vua” (Đn 3,17-18). Chính vì họ không làm nô lệ cho nỗi sợ hãi và ngẫu tượng, Thiên Chúa đã sai thiên sứ đến giải thoát họ giữa ngọn lửa. Hình ảnh ba thiếu niên đi lại thong dong trong lò lửa mà không hề hấn gì là biểu tượng rực rỡ của một tâm hồn tự do nhờ đặt trọn niềm tin nơi Chúa.

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã đưa ra một định nghĩa sắc bén về sự nô lệ: “Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội” (Ga 8,34).

Người Do Thái thời đó tự hào mình là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa bao giờ làm nô lệ cho ai. Nhưng Chúa Giêsu chỉ cho họ thấy một sự nô lệ đáng sợ hơn xiềng xích quân sự: đó là sự nô lệ của tâm hồn. Khi một người từ chối chân lý, sống trong kiêu ngạo, tự mãn và hận thù, người đó đã tự giam mình vào nấm mồ của cái tôi ích kỷ.

Thánh Âu-gút-ti-nô đã từng cảm nghiệm sâu sắc điều này khi ngài nói trong cuốn Tự Thuật: “Tôi là kẻ nô lệ cho chính những thói hư của mình”. Tội lỗi trói buộc chúng ta, khiến chúng ta không thể bay cao trong tình yêu và sự thánh thiện. Chỉ khi nhìn nhận mình có khuyết điểm, chúng ta mới bắt đầu tiến trình giải phóng.

Để được tự do, chúng ta cần một trái tim khiêm nhường biết nhìn nhận sự thật về mình. Câu chuyện về Đức Thánh Cha Gioan XXIII (khi còn là Khâm sứ Roncalli) là một minh chứng tuyệt vời. Đứng trước một lá thư chỉ trích đầy ác ý của một linh mục, Ngài không dùng quyền lực để đàn áp, cũng không để sự giận dữ biến mình thành nô lệ của hận thù. Ngài đặt bức thư vào cuốn Kinh Thánh để xét mình mỗi ngày.

Ngài đã chọn làm đẹp ý Chúa qua sự khiêm hạ: “Cha cũng là người có nhiều khuyết điểm. Cha hằng ngày đọc thư con để nhớ đến con và cầu nguyện cho con”. Chính sự khiêm nhường ấy đã giải phóng Ngài khỏi cái tôi nhạy cảm và biến Ngài thành một con người tự do, đầy lòng nhân ái.

Thưa anh chị em, nếu “Người Con có giải phóng các ông, thì các ông mới thực sự là những người tự do” (Ga 8,36). Mùa Chay này, chúng ta được mời gọi:

  • Thanh tẩy tâm hồn qua Bí tích Hòa giải: Để Chúa Giêsu tháo cởi những xiềng xích tội lỗi đang đè nặng trên chúng ta.
  • Tập sống khiêm nhường: Thay vì phản kháng trước những lời góp ý, hãy học cách đón nhận để sửa mình.
  • Kiên vững trong đức tin: Đừng để những “pho tượng vàng” của tiền bạc, danh vọng hay thú vui trần thế làm chúng ta mất đi tự do của con cái Chúa.

Ước gì qua lời cầu bầu của ba thiếu niên kiên trung và gương sáng khiêm hạ của Thánh Gioan XXIII, chúng ta quyết tâm từ bỏ kiếp nô lệ cho tội lỗi. Hãy thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin giải phóng con khỏi chính con, để con được sống mãi trong nhà Ngài với tư cách là một người con hiếu thảo”.Amen.