Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay – Năm A

Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay – Năm A

HÀNH TRÌNH ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI

Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng” (Mt 17,2)

St 12,1-4a ; 2Tm 1,8b-10; Mt 17,1-9

Lm.John Trần

Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật II Mùa Chay năm A hôm nay vẽ ra cho chúng ta một hành trình kép: cuộc lên đường của Tổ phụ Áp-ra-ham trong đức tin và cuộc lên núi của Chúa Giêsu trong vinh quang. Cả hai hành trình này đều dẫn đến một mục đích duy nhất: sự biến đổi.

1. Đức tin là một cuộc lên đường phiêu lưu

Mở đầu bài đọc I, chúng ta gặp gỡ Áp-ra-ham, một vị tộc trưởng giàu có, quyền thế, sở hữu hàng ngàn chiên bò, đang hưởng thụ sự an nhàn của tuổi già tại quê hương mình. Tâm lý con người khi về già thường ngại thay đổi, muốn bám rễ vào mảnh đất quen thuộc. Thế nhưng, Thiên Chúa đã đưa ra một mệnh lệnh quyết liệt: “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi” (St 12,1).

Tiếng gọi này đòi hỏi một sự hy sinh toàn diện. Áp-ra-ham phải từ bỏ quá khứ (xứ sở), từ bỏ hiện tại (họ hàng) để bước vào một tương lai vô định. Kinh Thánh ghi lại một câu ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: “Ông Áp-ram ra đi, như Đức Chúa đã phán với ông” (St 12,4). Ông lên đường mà không biết mình đi đâu, chỉ biết rằng mình đang đi với Đấng trung tín.

Thưa cộng đoàn, đức tin là một cuộc lên đường. Nếu hôm nay Chúa gọi chúng ta: “Hãy ra khỏi sự an toàn của con“, chúng ta sẽ đáp lại thế nào?

  • Chúng ta có dám từ bỏ “cái tôi” ích kỷ, từ bỏ những tiện nghi xa hoa để dấn thân cho công việc chung của giáo xứ?
  • Các bạn trẻ có dám khước từ những cuộc vui chơi, những giờ chơi game hay lướt mạng xã hội để dành thời gian học giáo lý, làm tông đồ?
  • Các em thiếu nhi có dám hy sinh những thú vui nhỏ bé để đến với Chúa trong thánh lễ chiều mỗi ngày?

Nếu chúng ta cứ “rụt đầu” vào cái mai an toàn của mình như con rùa dưới bùn, chúng ta sẽ mãi mang trên mình những thương tích của tội lỗi và bệnh tật tâm hồn. Muốn được chữa lành, muốn được biến đổi, chúng ta buộc phải “thò đầu ra”, chấp nhận phiêu lưu với Thiên Chúa. Thực ra, phiêu lưu với Chúa là cuộc phiêu lưu an toàn nhất, vì như lời Thánh Phaolô nói: “Người đã cứu độ và kêu gọi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người” (2 Tm 1,9).

2. Vinh quang trên núi Tabor: Điểm tựa cho hành trình Thập giá

Trên hành trình đi theo Chúa, có những lúc chúng ta mệt mỏi và yếu lòng. Chính vì thế, Chúa Giêsu đã đem ba môn đệ thân tín là Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an lên một ngọn núi cao. Tại đó, Ngài biến hình: “Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng” (Mt 17,2).

Đây là khoảnh khắc Thiên tính của Đức Kitô được vén mở. Ba môn đệ, những người vốn chỉ thấy một Thầy Giêsu bụi bặm đường trường, nay ngỡ ngàng trước vẻ huy hoàng cực thánh. Sự hiện diện của Mô-sê và Ê-li-a minh chứng rằng Chúa Giêsu là trung tâm của Lịch sử Cứu độ. Hạnh phúc ấy lớn lao đến nỗi Phê-rô thốt lên: “Thưa Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều” (Mt 17,4).

Tâm lý của Phê-rô cũng là tâm lý của chúng ta: Chúng ta thích dừng chân ở những nơi an toàn, thích hưởng thụ những an ủi thiêng liêng và muốn né tránh những chông gai dưới thung lũng. Nhưng Chúa Nhật hôm nay nhắc chúng ta rằng: Tabor không phải là điểm dừng, mà là điểm tựa. Ánh sáng Tabor nhằm chuẩn bị cho các môn đệ sức mạnh để đối diện với bóng tối của Núi Sọ.

Trong Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, Giáo hội dạy rằng: “Cuộc biến hình cho chúng ta nếm trước vinh quang của ngày phục sinh… để các môn đệ khỏi vấp ngã vì nhục hình thập giá” (GLHTCG, số 554-556). Nếu không có Tabor, các môn đệ sẽ gục ngã tại Gết-sê-ma-ni. Nếu không có những giây phút cảm nếm tình yêu Chúa, chúng ta sẽ buông tay khi gặp thử thách đời thường.

Linh mục Mark Link đã có một so sánh rất sâu sắc giữa núi Tabor (biến hình) và núi Cây Dầu (hấp hối). Cả hai đều có ba môn đệ chứng kiến, cả hai đều diễn ra khi Chúa Giêsu cầu nguyện. Trên núi Tabor, Ngài biến từ hình dáng phàm nhân thành vinh quang Thiên Chúa; trên núi Cây Dầu, Ngài “biến hình” từ sự uy nghi thành một con người đau khổ, mồ hôi máu chảy ra vì gánh tội nhân loại.

Điểm chung duy nhất nối kết hai trạng thái trái ngược ấy chính là Cầu nguyện. Chính sự hiệp thông với Chúa Cha đã giúp Chúa Giêsu giữ vững căn tính của mình dù trong vinh quang hay trong cực hình.

3. Lên đường và biến đổi thế giới

Thưa anh chị em, câu chuyện trước đây nói về “Cụ Rùa” bị bệnh ở Hồ Gươm là một bài học đắt giá. Người ta bủa lưới cứu nó, nhưng nó ngoan cố lao ra ngoài vì sợ đau, sợ thay đổi. Nó thà chịu lở loét trong vũng bùn còn hơn chịu đau để được chữa lành. Chúng ta đôi khi cũng giống như thế: Sợ xưng tội vì ngại ngùng, sợ sửa đổi tính hư nết xấu vì đau đớn, sợ dấn thân vì ngại mất thời gian.

Mùa Chay là thời gian để chúng ta “thò đầu ra khỏi cái mai” của mình.

  • Biến đổi bản thân: Hãy nhìn lại những thói quen xấu, những lời nói gây chia rẽ, những sự lười biếng trong đời sống đạo để xin Chúa “biến hình” tâm hồn ta.
  • Biến đổi tương quan: Hãy làm hòa với người lân cận, đem sự bình an của Chúa Tabor xuống thung lũng của những cuộc tranh chấp gia đình và xã hội.
  • Đồng lao cộng khổ: Như lời thánh Phao-lô: “Anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa” (2 Tm 1,8b).

Kết thúc thánh lễ, chúng ta “xuống núi”. Đừng để ánh sáng Chúa chỉ rực rỡ trong nhà thờ, nhưng hãy mang ánh sáng ấy về nhà, vào công ty, ra ngoài phố chợ. Đừng hổ thẹn vì làm chứng cho Chúa. Hãy nhớ rằng, mỗi hành vi yêu thương, mỗi lời cầu nguyện chân thành, mỗi lần chiến thắng một cơn giận là một lần chúng ta đang “biến hình” để trở nên giống Chúa hơn.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được nếm cảm vinh quang của Ngài để chúng con có sức mạnh bước đi trên con đường Thập giá mỗi ngày. Xin đừng để chúng con ngủ quên trong sự an tâm giả tạo, nhưng luôn biết can đảm lên đường, tin tưởng phó thác hành trình đời mình cho sự dẫn dắt của Chúa.Amen.

Chúa Nhật I Mùa Chay – Năm A

Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật I Mùa Chay – Năm A

CHIẾN THẮNG TRONG SA MẠC TÂM HỒN

“Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” (Mt 4,7).

St 2,7-9;3,1-7; Rm 5,12-19 (Rm 5,12.17-19) ; Mt 4,1-11

Lm.John Trần

Mùa Chay là thời gian chúng ta dấn thân vào một cuộc chiến đấu thiêng liêng đặc biệt. Đó là cuộc chiến chống lại sự dữ đang bủa vây thế giới và đang âm thầm gặm nhấm tâm hồn mỗi người qua những cơn cám dỗ của “ba thù”: thế gian, xác thịt và ma quỷ.

1. Sự thật về Ma quỷ và sự sa ngã của con người

Trước hết, chúng ta cần xác định rõ đối phương của mình. Ma quỷ không phải là một biểu tượng văn chương hay một khái niệm tâm lý trừu tượng. Giáo lý Hội Thánh Công giáo khẳng định rằng: “Phía sau sự lựa chọn không vâng phục của các nguyên tổ chúng ta, có một giọng nói quyến rũ, chống lại Thiên Chúa, giọng nói này vì ganh tị mà khiến họ rơi vào sự chết” (GLHTCG, số 391). Sa-tan và các quỷ dữ vốn là những Thiên Thần được Thiên Chúa tạo dựng tốt lành, nhưng họ đã tự ý khước từ Thiên Chúa và vương quốc của Ngài. Từ đó, chúng trở nên những kẻ thù nguy hiểm, chuyên môn dùng sự dối trá để kéo con người rời xa tình yêu của Đấng Tạo Hóa.

Bài đọc I trích sách Sáng Thế đã phác họa cho chúng ta kịch bản đầu tiên của sự sa ngã. Trong vườn địa đàng hạnh phúc, con rắn xảo quyệt đã gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng Ê-va về lòng tốt của Thiên Chúa. Và kết quả thật đau đớn: A-đam và Ê-va đã bất tuân, họ muốn tự mình định đoạt điều thiện điều ác mà không cần Thiên Chúa. Hậu quả là sự chết và đau khổ xâm nhập vào trần gian. “Vì một người duy nhất đã không vâng lời, mà muôn người thành tội nhân.” (Rm 5,19).

2. Chúa Giêsu – Đấng Chiến Thắng trong Sa mạc

Nếu A-đam cũ đã thất bại trong vườn địa đàng đầy hoa trái, thì A-đam Mới là Đức Giêsu Kitô đã chiến thắng vẻ vang trong sa mạc khô cằn. Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 4,1-11) tường thuật lại ba cơn cám dỗ điển hình mà Chúa Giêsu đã trải qua. Những cám dỗ này không xa lạ, nó chính là những thực tại mà chúng ta đối diện hằng ngày.

Thứ nhất là cám dỗ về vật chất và sự hưởng thụ: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi!” (Mt 4,3). Sau 40 đêm ngày ăn chay, cái đói cồn cào là một thực tế sinh lý. Ma quỷ muốn Chúa dùng quyền năng Thiên Chúa để phục vụ nhu cầu cá nhân, để biến tôn giáo thành công cụ thỏa mãn cái bụng. Nhưng Chúa Giêsu đã dùng Lời Chúa để đập tan: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.” (Mt 4,4). Anh chị em thân mến, tiền bạc và của cải là cần thiết, nhưng nếu chúng ta đặt chúng lên trên lương tâm và đức tin, chúng ta đang biến mình thành nô lệ cho vật chất.

Thứ hai là cám dỗ về sự kiêu ngạo và thách thức Thiên Chúa: Quỷ đưa Người lên nóc Đền Thờ và bảo Người gieo mình xuống để chứng tỏ quyền năng. Đây là cám dỗ về cái “tôi” lừng lẫy, muốn Thiên Chúa phải phục vụ ý muốn của mình, muốn làm những điều ngoạn mục để được ca tụng. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cũng đòi hỏi Chúa phải làmphép lạ theo ý mình, nếu không thì chúng ta oán trách, bỏ đạo. Chúa Giêsu dạy chúng ta thái độ của người con thảo: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” (Mt 4,7).

Thứ ba là cám dỗ về quyền lực và sự thỏa hiệp với sự dữ: Quỷ hứa ban cho Người mọi vinh hoa thế gian nếu Người chịu sấp mình bái lạy nó. Đây là đỉnh điểm của sự lừa dối. Biết bao lần chúng ta đã “bán linh hồn” cho danh vọng, quyền lực, hay những thú vui bất chính chỉ để đổi lấy một chút hư vinh chóng qua? Chúa Giêsu khẳng định dứt khoát: “Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.” (Mt 4,10).

3. Sống Mùa Chay: Chiến đấu bằng Vũ khí Thiêng liêng

Thưa cộng đoàn, ma quỷ lợi dụng chính những nhu cầu, đam mê và vết thương lòng của chúng ta để lôi kéo chúng ta vào bóng tối. Vậy làm sao để chiến thắng?

Trong Sứ điệp Mùa Chay năm 2024, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh rằng: “Mùa Chay là thời gian hoán cải, thời gian tự do… Thiên Chúa không muốn những nô lệ, nhưng là những người con.” Để đạt được sự tự do ấy, chúng ta cần học nơi Chúa Giêsu ba vũ khí quan trọng:

Một là, Tĩnh lặng và Hồi tâm. Chúa Giêsu vào sa mạc để ở một mình với Chúa Cha. Giữa thế giới ồn ào này, nếu không biết dành thời gian thinh lặng để xét mình, chúng ta sẽ dễ dàng bị cuốn trôi theo những giá trị ảo. Hãy dành ít phút mỗi tối để nhìn lại những thiếu sót của mình đối với Thiên Chúa và tha nhân.

Hai là, Ăn chay và Hy sinh. Ăn chay không phải là hình thức hành xác, nhưng là cách tập làm chủ bản thân. Khi chúng ta biết từ chối một món ăn ngon hay một thú vui vô bổ, chúng ta đang rèn luyện ý chí để nói “không” với tội lỗi. Đức Thánh Cha Phanxicô trong Bài giảng ngày 22 tháng 2 năm 2023 đã nhắn nhủ: ” Ăn chay không phải là một lòng sùng kính kỳ lạ, mà là một cử chỉ mạnh mẽ để nhắc nhở bản thân về những gì thực sự quan trọng và những gì chỉ là phù du. Chúa Giê-su đưa ra “lời khuyên vẫn còn giá trị hữu ích cho chúng ta: những cử chỉ bên ngoài phải luôn đi kèm với một tấm lòng chân thành và hành vi nhất quán. Thật vậy, xé áo mà lòng xa cách Chúa, tức là xa cách sự tốt lành và công chính, thì có ích gì?”

Ba là, Lời Chúa và Cầu nguyện. Chúa Giêsu chiến thắng mọi cám dỗ bằng cách trích dẫn Kinh Thánh. Lời Chúa chính là ánh sáng soi đường và là sức mạnh bảo vệ chúng ta. Một Kitô hữu không đọc Kinh Thánh giống như một người lính ra trận mà không có vũ khí.

4. Niềm Hy vọng Kitô giáo

Cuối cùng, dù chúng ta có yếu đuối và đôi khi sa ngã, đừng bao giờ tuyệt vọng. Chúa Giêsu đã chịu cám dỗ để thông phần với sự yếu đuối của chúng ta, và Ngài đã chiến thắng để ban cho chúng ta niềm hy vọng. Nếu chẳng may sa ngã, hãy lập tức đứng dậy qua Bí tích Hòa giải. Thiên Chúa là người Cha nhân hậu luôn chờ đợi chúng ta trở về.

Như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói trong buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 26 tháng 2 năm 2023: “Chúa Giêsu không tranh luận với ma quỷ. Người trả lời bằng Lời Chúa. Chúng ta cũng vậy, đừng bao giờ đối thoại với cám dỗ, nhưng hãy bám chặt vào Lời Chúa.”

Lạy Chúa, xin ban ơn sủng giúp chúng con bước vào Mùa Chay với lòng nhiệt thành. Xin cho chúng con biết dùng Lời Chúa làm kim chỉ nam, biết lấy việc cầu nguyện làm hơi thở, để sau cuộc chiến đấu trong sa mạc tâm hồn, chúng con được cùng Chúa chung hưởng vinh quang Phục Sinh. Amen.

Chúa nhật VI Thường Niên A

Suy niệm Lời Chúa Chúa nhật VI Thường Niên A

KIỆN TOÀN LỀ LUẬT

“Đừng tưởng rằng Ta đến để hủy bỏ Luật pháp và các tiên tri; Ta đến không phải để hủy bỏ mà để làm trọn chúng” (Mt 5,17).

Hc 15,15-20 ; 1Cr 2,6-10; Mt 5,17-37

Lm.John Trần

Có bao giờ chúng ta tự hỏi: Tại sao Thiên Chúa lại ban cho con người lề luật? Phải chăng Ngài muốn đặt ra những rào cản để hạn chế sự tự do của chúng ta? Hay lề luật chính là những “biển báo giao thông” trên hành trình tiến về hạnh phúc đích thực?

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa của Chúa Nhật VI Thường Niên năm A mở ra trước mắt chúng ta một viễn tượng cao cả về tự do và trách nhiệm. Chúa Giêsu không trình bày lề luật như những gánh nặng đè lên vai, nhưng như một nẻo đường dẫn đến sự trọn hảo. Ngài mời gọi chúng ta không chỉ dừng lại ở mặt chữ của lề luật, mà phải thấu triệt “trái tim” của lề luật đó.

  • Tự do: Đặc ân và sự chọn lựa

Trong bài đọc thứ nhất, tác giả sách Huấn Ca đã đặt chúng ta trước một thực tại quan trọng: “Trước mặt con người là cửa sinh cửa tử, ai thích gì sẽ được cái đó” (Hc 15,17). Đây là một lời khẳng định mạnh mẽ về phẩm giá của con người. Thiên Chúa không tạo dựng chúng ta như những con rối được điều khiển bởi định mệnh. Ngài ban cho chúng ta trí tuệ và ý chí tự do. Ngài tôn trọng con người đến mức để cho chúng ta có quyền chọn lựa giữa sự sống và sự chết, giữa phúc lành và nguyền rủa.

Tuy nhiên, tự do không có nghĩa là muốn làm gì thì làm. Tự do đích thực chính là khả năng chọn lựa điều tốt đẹp nhất cho linh hồn mình. Khi chúng ta chọn tuân giữ các điều răn, đó không phải là sự nô lệ cho luật pháp, mà là sự tự nguyện gắn kết với sự khôn ngoan của Đấng Sáng Tạo. Bởi lẽ, “đôi mắt Chúa nhìn xem những kẻ kính sợ Người, và Người thấu suốt mọi hành động của con người” (Hc 15,19). Lề luật chính là ánh sáng giúp chúng ta không vấp ngã trong đêm tối của sự tự phụ.

  • Sự khôn ngoan Kitô giáo

Thánh Phaolô trong bài đọc II quả quyết rằng những điều này không phải là sự khôn ngoan của thế gian, mà là “sự khôn ngoan nhiệm mầu của Thiên Chúa” (1Cr 2,7). Thế giới có thể bảo chúng ta là “dại” khi nhẫn nhịn, là “ngốc” khi chịu thiệt thòi để giữ sự thật, là “cổ hủ” khi giữ sự khiết tịnh. Nhưng Thánh Phaolô nhắc nhở: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1Cr 2,9).

Niềm vui của người Kitô hữu không đến từ việc thỏa mãn các bản năng tự nhiên, nhưng đến từ bình an sâu thẳm khi biết mình đang sống đẹp lòng Chúa. Đó là niềm hy vọng rằng, khi chúng ta “chặt tay”, “móc mắt” – tức là dứt khoát cắt tỉa những thói hư tật xấu – chúng ta không mất đi sự tự do, mà là đang giải phóng chính mình khỏi xiềng xích của tội lỗi để được sống dồi dào hơn.

  • Sự kiện toàn của Đức Kitô

Bước sang Tin Mừng theo thánh Mátthêu, Chúa Giêsu đưa ra một nhắc bảo quan trọng: “Thầy bảo cho anh em biết: nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20).

Chúng ta biết rằng các kinh sư và người Pharisêu thời đó là những bậc thầy về việc giữ luật hình thức. Họ giải thích và giữ luật chi li từng tí một. Vậy tại sao Chúa Giêsu lại yêu cầu chúng ta phải “công chính hơn” họ? Thưa, vì Ngài muốn chúng ta chuyển dịch từ việc tuân giữ bên ngoài sang sự biến đổi bên trong. Chúa Giêsu không đến để bãi bỏ luật Mô-sê, nhưng để “kiện toàn” (Mt 5,17). Kiện toàn nghĩa là đổ đầy tình yêu vào trong những khuôn vàng thước ngọc đó.

Về vấn đề này, Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng tại Quảng trường Thánh Phêrô, ngày 16 tháng 2 năm 2014 đã kết luận: “Dưới ánh sáng giáo huấn của Chúa Kitô, mỗi giới răn đều bộc lộ ý nghĩa trọn vẹn của nó như một yêu cầu của tình yêu thương, và tất cả đều quy tụ lại trong giới răn trọng đại nhất: yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình

  • Những kiện toàn cần thiết của tình yêu

Chúa Giêsu dùng phương pháp đối chiếu: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng… Còn Thầy, Thầy bảo anh em…” để soi rọi vào tận ngõ ngách của tâm hồn.

Về sự khiết tịnh: Luật cũ dạy “Chớ ngoại tình”. Chúa Giêsu nhìn sâu hơn: “Bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi” (Mt 5,28). Đây là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ giữa thời đại bùng nổ của truyền thông và hình ảnh nhạy cảm. Chúa mời gọi chúng ta giữ gìn đôi mắt và trái tim. Sự trung thành trong hôn nhân không chỉ là việc không có quan hệ ngoài luồng, mà là giữ cho tâm hồn luôn hướng về người bạn đời với sự tôn trọng và tình yêu duy nhất.

Về sự giận ghét: Luật cũ dạy “Chớ giết người”. Chúa Giêsu dạy rằng ngay cả việc giận ghét, mắng anh em mình là “đồ ngốc” cũng đã là một hình thức sát nhân trong tư tưởng (Mt 5,22). Tại sao? Vì sự sống không chỉ bị tiêu diệt bằng gươm đao, mà còn bị bóp nghẹt bằng những lời mạt sát và sự khinh miệt. Trong gia đình hiện đại, đôi khi chúng ta không dùng bạo lực tay chân, nhưng lại dùng “bạo lực lạnh” – sự im lặng đáng sợ hoặc những lời mỉa mai làm tổn thương người bạn đời và con cái. Chúa dạy chúng ta: hãy làm hòa trước khi dâng lễ (Mt 5,24). Sự hiệp thông với Chúa không bao giờ tách rời khỏi sự hòa giải với anh em.

Về sự thành thật: Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống chân thật đến mức không cần phải thề thốt. “Hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’; thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5,37). Một xã hội mục nát là khi con người không còn tin vào lời nói của nhau. Một Kitô hữu đích thực là người mà lời nói của họ có sức nặng của sự thật, không lắt léo, không dối trá để trục lợi…. ; Đức Giáo Hoàng Francis tại Quảng trường Thánh Phêrô, Chủ nhật, ngày 16 tháng 2 năm 2014 ngài nói rằng:  “Bằng cách này, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng lời nói có thể giết người! Khi chúng ta nói rằng một người có lưỡi như rắn, điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là lời nói của họ giết người! Không chỉ sai khi cướp đi mạng sống của người khác, mà còn sai khi gieo rắc sự giận dữ vào người đó, vu khống và nói xấu họ.

Điều này dẫn chúng ta đến vấn đề buôn chuyện: buôn chuyện cũng có thể giết chết, bởi vì nó giết chết danh tiếng của một người! Buôn chuyện thật khủng khiếp! Lúc đầu, nó có vẻ là một điều tốt đẹp, thậm chí là thú vị, giống như thưởng thức một viên kẹo. Nhưng cuối cùng, nó lấp đầy trái tim bằng sự cay đắng, và thậm chí đầu độc chúng ta. Điều tôi nói với các bạn là sự thật, tôi tin chắc rằng nếu mỗi người trong chúng ta quyết định tránh buôn chuyện, cuối cùng chúng ta sẽ trở nên thánh thiện!

Vậy thưa anh chị em, làm sao để Sống Lời Chúa hôm nay? Xin gợi ý những điều sau:

Trong lời nói: Hãy tập thói quen nói lời chúc lành thay vì chỉ trích. Khi cơn giận nổi lên, hãy nhớ lời Chúa: giận ghét là một bước dẫn đến sự chết. Hãy học cách im lặng để cầu nguyện trước khi thốt ra lời làm tan vỡ lòng người khác.

Trong sự chung thủy: Các đôi vợ chồng hãy làm mới lại tình yêu bằng sự tôn trọng và tận tụy. Hãy bảo vệ gia đình mình khỏi những “ánh mắt thèm muốn” từ những cám dỗ bên ngoài bằng cách dành thời gian chất lượng cho nhau.

Trong sự trung thực: Hãy là những bậc cha mẹ làm gương về sự thành thật. Đừng bao giờ dạy con cái nói dối, dù là những lời nói dối nhỏ nhặt nhất.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần – Đấng thấu suốt mọi sự, kể cả những gì sâu thẳm nơi Thiên Chúa – đến trợ giúp yếu đuối của chúng ta. Xin Người ban cho chúng ta lòng can đảm để không chỉ giữ luật “vì sợ phạt”, nhưng giữ luật “vì yêu mến”.

Bởi vì, như Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ trong Truyền Tin ngày 13 tháng 2 năm 2011: ” Vì vậy, mọi giới răn đều trở thành chân lý khi là yêu cầu của tình yêu, và tất cả đều quy tụ về một điều răn duy nhất: yêu mến Đức Chúa Trời hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình. Thánh Phaolô viết: “Tình yêu là sự trọn vẹn của Luật pháp” (Rm 13:10).”

Và chúng ta dùng lời Đức Giáo Hoàng Francis kết luận bài chia sẻ này là: “Dưới ánh sáng giáo huấn của Chúa Kitô, mỗi giới răn đều bộc lộ ý nghĩa trọn vẹn của nó như một yêu cầu của tình yêu thương, và tất cả đều quy tụ lại trong giới răn trọng đại nhất: yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương người lân cận như chính mình.”(16/2/2014)

Ước mong ánh sáng Tin Mừng hôm nay thấu tận tâm hồn mỗi người, mang lại sự bình an và biến đổi cuộc đời chúng ta trở nên khí cụ của tình yêu Thiên Chúa giữa thế gian. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

ĐTC.Benedict XVI. (2011, 13 tháng 02). Angelus, 13 February 2011. Vatican.va. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/angelus/2011/documents/hf_ben-xvi_ang_20110213.html

ĐTC.Phanxicô. (2014, 16 tháng 02). Angelus, 16 February 2014. Vatican.va. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2014/documents/papa-francesco_angelus_20140216.html

Chúa Nhật thứ V – TN A

Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật thứ V – TN A

LÀ MUỐI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRN GIAN

“Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

Is 58,7-10; 1Cr 2,1-5; Mt 5,13-16

Lm.John Trần

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà ánh sáng nhân tạo có thể soi sáng mọi ngõ ngách của thành phố, nhưng bóng tối của sự cô đơn và tuyệt vọng lại dường như đậm đặc hơn trong tâm hồn con người. Giữa bối cảnh đó, lời Chúa Nhật thứ V Thường Niên vang lên như một lời định nghĩa lại căn tính của người Kitô hữu: Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian (Mt 5,13.14).

Đây không phải là một lời mời gọi mang tính tùy chọn, mà là một lời khẳng định mang tính bản thể. Chúa không nói “anh em hãy cố gắng trở thành”, nhưng Người nói “ANH EM “.

  1. Muối cho đời: Sự hy sinh thầm lặng

Hình ảnh “Muối” mà Chúa Giêsu sử dụng mang một ý nghĩa sâu sắc. Trong thế giới, muối là báu vật. Nó dùng để ướp thực phẩm khỏi hư nát và làm gia vị. Nhưng có một đặc tính của muối mà chúng ta thường quên: để làm cho thức ăn có vị, muối phải tan biến đi. Nếu muối cứ giữ nguyên hình dạng hạt cứng nhắc, nó vô dụng.

Tuy nhiên, Chúa cũng đưa ra một lời cảnh báo đáng sợ: “Nếu muối đã lạt đi, thì lấy gì muối cho mặn lại? Nó chẳng còn dùng việc gì nữa, ngoại trừ quăng ra ngoài cho người ta chà đạp dưới chân” (Mt 5,13).

Muối lạt là gì? Đó là một Kitô hữu chỉ có cái danh mà không có thực chất; một người đi lễ mỗi Chúa Nhật nhưng cuộc sống thường nhật lại đầy dẫy sự gian dối, hận thù và dửng dưng trước nỗi đau của đồng loại. Khi đức tin bị tách rời khỏi đời sống, chúng ta trở nên những hạt muối vô vị, bị thế gian chê cười và chà đạp.

2. Ánh sáng cho trần gian từ sự yếu hèn của con người

Nếu muối hoạt động thầm lặng bên trong, thì Ánh sáng lại có sức lan tỏa rạng ngời bên ngoài. “Một thành xây trên núi không thể bị che giấu được” (Mt 5,14). Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến tính chất công khai của đức tin. Tin đạo không phải là chuyện riêng tư trong phòng kín, mà là một lối sống giữa lòng đời.

Nhưng ánh sáng ấy từ đâu mà có?

Thiên Chúa là ánh sáng” (1Ga 1,5), và chỉ có Chúa Giêsu mới dám nhận mình là ánh sáng. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn các môn đệ là Kitô hữu chúng ta trở thành ánh sáng cho thế gian.

Lời Chúa hôm nay đánh thức chúng ta khỏi cơn mê của sự dửng dưng. Thế giới không cần những lý thuyết suông, thế giới cần những chứng nhân như lời mời gọi:

Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16).

Có lẽ khi nghe những lời này, nhiều người trong chúng ta cảm thấy run rẩy. Làm sao tôi có thể là ánh sáng khi tâm hồn tôi vẫn còn đầy rẫy bóng tối của tội lỗi? Làm sao tôi là muối khi tôi vẫn thấy mình yếu đuối và ích kỷ?

Thánh Phaolô trong Bài đọc II đã chia sẻ kinh nghiệm đó với chúng ta. Ngài đến với cộng đoàn Côrintô không bằng “lời lẽ hùng hồn hay triết lý cao siêu”, nhưng bằng sự “yếu hèn, sợ hãi và run rẩy” (1Cr 2,1-3). Phaolô không cậy dựa vào tài năng cá nhân, mà cậy dựa vào “quyền năng của Thánh Thần”.

Đây chính là niềm hy vọng của chúng ta! Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo, nhắc nhở chúng ta rằng: “Đời sống mới trong Đức Kitô không phải là một nỗ lực tự thân, nhưng là hoa trái của Chúa Thánh Thần hoạt động trong chúng ta qua các bí tích.”

Chúng ta không tự thắp sáng mình; chúng ta chỉ là những cây nến nhỏ được châm lửa từ Cây Nến Phục Sinh của Đức Kitô. Nhiệm vụ của chúng ta là đừng để những cơn gió của lòng tham, sự kiêu ngạo thổi tắt ngọn lửa ấy.

3. Trở nên Muối và Ánh sáng cho trần gian

Để trở thành muối và ánh sáng trong bối cảnh hôm nay, chúng ta cần nhìn vào những “vết nứt” của xã hội xung quanh: những gia đình đang trên bờ vực đổ vỡ, những công nhân nghèo đang vật lộn với cơm áo, những người trẻ đang chao đảo trước các giá trị ảo trên mạng xã hội

Tiên tri Isaia trong Bài đọc I đã cho chúng ta một công thức thực hành đức tin rất cụ thể: “Ngươi hãy chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo khổ không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo mặc” (Is 58,7). Đây không phải là những gợi ý đạo đức hời hợt, mà là những tiêu chuẩn của lòng đạo đức đích thực.

Đức Thánh Cha Phanxicô, trong một bài giảng, đã cảnh báo về loại “Kitô hữu kiểu bảo tàng”, những người giữ ánh sáng cho riêng mình mà không mang ra cho thế giới. Ngài nói: “Một Kitô hữu mà không chiếu sáng là một Kitô hữu vô dụng. Anh ta không phải là Kitô hữu thật sự. Anh ta là một Kitô hữu ‘trên danh nghĩa’, người mà ánh sáng không chiếu tỏa, không cho đi.”

Ánh sáng không phải là những bài diễn thuyết hùng hồn, mà là bát cơm chia sẻ, là sự hiện diện bên giường bệnh, là tiếng nói bảo vệ công lý cho người thấp cổ bé họng. là khi chúng ta thực thi công bằng và bác ái,.. đó là lúc “ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên như bình minh” (Is 58,8).

Mục đích cuối cùng của việc chúng ta sống tử tế, làm việc thiện không phải để chúng ta được ca tụng, mà để người ta nhìn thấy Chúa qua chúng ta, ánh sáng đích thực.

Ước gì mỗi chúng ta, khi rời khỏi thánh đường hôm nay, mang theo một quyết tâm cụ thể: Trở thành hạt muối làm dịu đi một nỗi đau, trở thành ngọn nến thắp lên một niềm hy vọng. Đừng sợ bóng tối, vì chỉ một ngọn nến nhỏ cũng đủ để đẩy lùi bóng đêm dày đặc nhất.

Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của tâm hồn đầy ánh sáng, giúp chúng con luôn trung thành với ơn gọi làm con cái sự sáng, để đời sống chúng con trở thành bài ca tôn vinh Thiên Chúa và là niềm an ủi cho anh chị em đồng loại. Amen.

Chúa Nhật IV Thường Niên- năm A

Chúa Nhật IV Thường Niên- Năm A

HẠNH PHÚC CỦA NHỮNG NGƯỜI “BÉ NHỎ”

” Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.”( Mt 5,7)

Xp 2,3;3,12-13; 1Cr 1,26-31; Mt 5,1-12a

Lm.Gioan Trần

Giữa những ồn ào náo nhiệt của trần gian, nơi con người mải mê chạy theo danh vọng và quyền lực, Lời Chúa hôm nay nhẹ nhàng đưa chúng ta lên một ngọn núi cao, nơi Chúa Giêsu công bố Tám Mối Phúc Thật – Hiến chương Nước Trời cho những tâm hồn khiêm nhường!

Nơi bài đọc 1, Tiên tri Sôphônia tiên báo: Chỉ còn sót lại những kẻ khiêm nhường, nghèo khó, tin cậy danh Chúa. Họ là “dân còn sót lại”, sống khiêm tốn, không bạo lực, tìm Chúa trong cầu nguyện.

Tiên tri Sôphônia kêu gọi: “Hỡi những kẻ khiêm nhường, các ngươi hãy tìm Chúa… Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở, những kẻ thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa, anh em hãy tìm kiếm Người ; hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường thì may ra anh em sẽ được che chở trong ngày thịnh nộ của Đức Chúa” (Xp 2,3; 3,12-131).

Còn Thánh Phaolô thì mời gọi chúng ta suy gẫm từng lời của ngài: ” Thưa anh em, anh em thử nghĩ lại xem : khi anh em được Chúa kêu gọi, thì trong anh em đâu có mấy kẻ khôn ngoan trước mặt người đời, đâu có mấy người quyền thế, mấy người quý phái. Song những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh ; những gì thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, thì Thiên Chúa đã chọn để huỷ diệt những gì hiện có, hầu không một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Người. ” (1 Cr 1,26-29).

Tiếp đến, Thánh Phaolô đã dạy dỗ nhưng kẻ kiêu căng, tự phụ rằng: Phần anh em, chính nhờ Thiên Chúa mà anh em được hiện hữu trong Đức Ki-tô Giê-su, Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, Đấng đã làm cho anh em trở nên công chính, đã thánh hoá và cứu chuộc anh em, hợp như lời đã chép rằng: Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa.” (1 Cr 1,30-31).

Quả thực, tất cả thành công, vinh quang không phải tự sức người, nhưng do Thiên Chúa, bởi “Chúa Kitô là quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa“! Chủ đề năm phụng vụ từ đó đã bừng sáng lên hơn, quả thực: Lời Chúa và Thánh Thể chính là nội lực, mục đích loan truyền Tin Mừng, khơi dậy hy vọng cho những kẻ “yếu đuối” giữa thế gian kiêu ngạo!

Giáo lý Hội Thánh dạy chúng ta: “Chúa chết vì tội chúng ta theo Kinh Thánh… Là Tôi Tớ Đau Khổ, Ngài chuộc tội muôn dân” (CCC 6015). Những kẻ “yếu đuối” như Phaolô – kẻ bắt đạo trước kia – nay được quật ngã để trở thành cột trụ Giáo Hội! Thế đó, Thiên Chúa luôn bên cạnh nâng đỡ, che chở, làm cho những kẻ khiêm nhường nên cao cả.

HẠNH PHÚC CỦA NHỮNG NGƯỜI “BÉ NHỎ”càng rõ ràng hơn nơi bản Hiến chương Nước Trời, Các Mối Phúc mà Chúa công bố đảo ngược logic thế gian, Ngài định nghĩa cách đặc biệt về hạnh phúc và đau khổ đói nghèo, Ngài muốn chúc phúc cho tất cả những kẻ bé nhỏ và tổn thương: Phúc cho kẻ nghèo khó (không tựa thế lực), khóc lóc (không kiêu căng), hiền lành (không bạo lực), đói khát công chính (sống theo sự thật), thương xót (không trả thù), trong sạch lòng (không gian dối, không thỏa mãn xác thịt), xây dựng hòa bình (không gây chiến), bị bách hại (không chạy trốn). Đó là chân dung Kitô hữu – những viên đá bé nhỏ nhưng sống động của Giáo Hội!

Anh chị em thân mến, ba bài đọc Kinh Thánh hôm nay hòa quyện, tất cả chỉ một: Chúa chọn kẻ “yếu” để bênh vực và tỏ quyền năng!

Giữa xã hội hôm nay – chạy theo danh lợi, căng thẳng công việc, chia rẽ gia đình – chúng ta dễ thành “người thông thái thế gian”: tự hào bằng cấp, giàu có, nhưng lòng trống rỗng và đầy kiêu căng.

Hãy nhớ Thánh Gioan Bosco: Từ cậu bé nghèo chăn chiên, ngài chọn con đường “yếu đuối”, chọn con đường tìm kiếm và trợ giúp những kẻ yếu đuối, lầm lạc, không chỉ trên đường phố Turin, nhưng là cả khắp nơi, ngài dùng dùng Lời Chúa và Thánh Thể biến họ nên thánh cùng với ngài.

 Bát Phúc Chúa công bố hôm nay – đó là những lời của Tình Yêu, của chính hình ảnh tự hủy của Con Một Thiên Chúa:  Khi Chúa Giêsu cất tiếng: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó… Phúc thay ai sầu khổ… Phúc thay ai hiền lành...”, Ngài không ban hành một bộ luật mới, mà đang vẽ nên bức chân dung của chính Ngài:

Ngài là Đấng “nghèo khó” khi sinh ra nơi máng cỏ.

Ngài là Đấng “hiền lành” cưỡi lừa vào Giêrusalem.

Ngài là Đấng “khóc lóc” trước nỗi đau nhân loại và “xây dựng hòa bình” bằng chính Máu mình trên Thập Giá.

Tám Mối Phúc không phải là lý thuyết suông để ngắm nhìn, mà là con đường để bước đi. Chúng ta không thể nên thánh nếu chỉ ngồi yên trong nhà thờ.

Chúa Giêsu mong chúng ta sống Tám Mối Phúc là lội ngược dòng nước lũ của thế gian: Dám chọn nghèo khó giữa thói tham lam, dám chọn hiền lành giữa thói bạo lực, và dám chọn xót thương giữa thói hận thù.

Phúc cho kẻ nghèo khó: Không chỉ là thiếu tiền, mà là sống đơn sơ, không để vật chất trói buộc.

Phúc cho ai khóc lóc: Là biết rơi lệ xót xa cho tội lỗi mình, và biết chạnh lòng trước nỗi đau của tha nhân.

Phúc cho ai đói khát công chính: Là dám sống, dám đấu tranh với những bất công, gian dối dù trong gia đình hay nơi công sở.

Phúc cho ai xây dựng hòa bình: Là người đầu tiên đưa tay ra làm hòa khi vợ chồng, hàng xóm xích mích.

Trong tuần lễ này, xin mời gọi anh chị em hãy để tâm hồn mình lắng xuống.

Đừng sợ sự yếu đuối của bản thân,

 cũng đừng mặc cảm vì những thiếu thốn vật chất.

Hãy mang tất cả những vụn vỡ ấy đến trước Thánh Thể Chúa.

Hãy thử một lần sống “nghèo đi” một chút về cái tôi,

“hiền đi” một chút trong lời nói,

và “thương xót” nhiều hơn những phận đời quanh mình.

Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đã đi con đường Bát Phúc, nắm lấy tay chúng ta, dìu chúng ta đi qua những thăng trầm của kiếp người, để đến bến bờ bình an đích thực. Amen.