Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay

Thứ Năm Tuần V – Mùa Chay

LỜI CHÚA – MẠCH SỐNG TRƯỜNG SINH

 “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết”

St 17,3-9 ; Ga 8,51-59

Lm.John Trần

Bước vào những ngày cuối của Mùa Chay thánh, Tin Mừng theo thánh Gioan dẫn chúng ta vào cuộc đối thoại đầy kịch tính giữa Chúa Giêsu và những người Do Thái. Đỉnh điểm của mâu thuẫn bùng nổ khi Chúa Giêsu đưa ra một lời hứa gây sốc: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 8,51).

Đối với người Do Thái lúc bấy giờ, đây là một lời phạm thượng. Họ nại vào lịch sử: Các tổ phụ như Abraham đã chết, các ngôn sứ đã nằm xuống, vậy Ngài là ai mà dám hứa ban sự bất tử? Họ chỉ nhìn thấy cái chết sinh lý – sự tan rã của thân xác. Nhưng Chúa Giêsu đang mặc khải về một thực tại cao sâu hơn: sự sống thần linh. Tuân giữ Lời Ngài không phải là một hình thức nỗ lực đạo đức đơn thuần, mà là sự gắn kết sống còn với chính nguồn sống.

 Trong Thông điệp Verbum Domini, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã khẳng định: “Chủ nghĩa hiện thực này đặc biệt cần thiết trong thời đại của chúng ta, khi nhiều điều mà chúng ta tin tưởng để xây dựng cuộc sống, những điều mà chúng ta bị cám dỗ đặt hy vọng, lại tỏ ra phù du. Của cải, khoái lạc và quyền lực sớm muộn gì cũng cho thấy chúng không thể đáp ứng được những khát vọng sâu sắc nhất của trái tim con người. Trong việc xây dựng cuộc sống, chúng ta cần những nền tảng vững chắc sẽ tồn tại khi những điều chắc chắn của con người sụp đổ. Thật vậy, vì “lời Chúa được vững vàng trên trời đời đời” và sự trung tín của Chúa “còn mãi đến muôn đời” ( Tv 119:89-90), ai xây dựng trên lời Chúa thì xây dựng nhà đời mình trên đá (xem Mt 7:24). (Verbum Domini, số 10).

Thế giới hôm nay cũng giống như người Do Thái xưa, thường bị bủa vây bởi nỗi sợ cái chết và sự hư mất. Chúng ta mải miết đi tìm những “bí quyết trường sinh” từ thực phẩm, thuốc men hay tiền bạc. Nhưng tất cả chỉ là tạm bợ. Sự chết thật sự mà Chúa Giêsu cảnh báo không phải là hơi thở lịm dần, mà là sự tách lìa vĩnh viễn khỏi tình yêu Thiên Chúa. Khi chúng ta từ chối Lời Chúa để chạy theo những giá trị hào nhoáng nhưng rỗng tuếch của thế gian, chúng ta đang tự bước vào cõi chết ngay khi còn đang sống.

Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, trong tập sách Đường Hy Vọng, đã nhắc nhở chúng ta về sự chọn lựa quyết liệt này: “Chúa Kitô là Sự Thật, không phải báo chí là sự thật, không phải truyền thanh truyền hình là sự thật. Con theo loại sự thật nào?” (Đường Hy Vọng, số 18). Lời nhắc nhở ấy mời gọi chúng ta can đảm lội ngược dòng. Tuân giữ Lời Chúa trong Mùa Chay này có nghĩa là dám gọi tên tội lỗi là tội lỗi, không thỏa hiệp với sự gian dối, và đặt niềm hy vọng vào Đấng đã chiến thắng tử thần.

Sống Lời Chúa là bước vào một giao ước tình yêu, như bài đọc I nhắc nhớ về giao ước giữa Thiên Chúa và Abraham (St 17,3-9). Thiên Chúa luôn trung thành, Ngài mời gọi chúng ta đáp lại bằng sự vâng phục tin yêu. Khi ta giữ Lời, Lời sẽ giữ ta khỏi sự hư mất đời đời.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta không chỉ nghe Lời bằng tai, nhưng biết ấp ủ Lời trong tim và thể hiện qua hành động, để ánh sáng Tin Mừng xua tan bóng tối của sự chết, dẫn đưa chúng ta đến niềm vui phục sinh bất diệt. Amen.

Thứ Tư Tuần V – Mùa Chay

Thứ Tư Tuần V – Mùa Chay

ĐỪNG LÀM NÔ LỆ CHO TỘI

“Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội” (Ga 8,34).

Đn 3,14-20.91-92.95 ; Ga 8,32-42

Lm.John Trần

Chúng ta đang ở trong những ngày cuối của Mùa Chay, thời gian Giáo hội mời gọi mỗi người nhìn sâu vào tâm hồn mình để nhận diện những xiềng xích đang trói buộc chúng ta. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đặt ra một câu hỏi cốt yếu về căn tính: Chúng ta là nô lệ hay là những người con tự do?

Bài đọc I trích sách Tiên tri Đanien (Đn 3) kể lại trang sử hào hùng của ba thiếu niên: Sát-rác, Mê-sác và Áp-đết-nơ-gô. Đứng trước sắc lệnh của vua Na-bu-cô-đô-nô-so buộc phải thờ lạy pho tượng vàng, họ đã chọn một sự tự do cao quý nhất: tự do thờ phượng Thiên Chúa thật.

Dù bị đe dọa ném vào lò lửa hồng cháy dữ dội gấp bảy lần, họ vẫn hiên ngang tuyên xưng: “Thiên Chúa chúng tôi thờ có quyền cứu chúng tôi… Còn nếu Người không cứu, thì xin đức vua biết cho rằng chúng tôi cũng không phụng thờ các thần của đức vua” (Đn 3,17-18). Chính vì họ không làm nô lệ cho nỗi sợ hãi và ngẫu tượng, Thiên Chúa đã sai thiên sứ đến giải thoát họ giữa ngọn lửa. Hình ảnh ba thiếu niên đi lại thong dong trong lò lửa mà không hề hấn gì là biểu tượng rực rỡ của một tâm hồn tự do nhờ đặt trọn niềm tin nơi Chúa.

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã đưa ra một định nghĩa sắc bén về sự nô lệ: “Thật, tôi bảo thật các ông: hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội” (Ga 8,34).

Người Do Thái thời đó tự hào mình là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa bao giờ làm nô lệ cho ai. Nhưng Chúa Giêsu chỉ cho họ thấy một sự nô lệ đáng sợ hơn xiềng xích quân sự: đó là sự nô lệ của tâm hồn. Khi một người từ chối chân lý, sống trong kiêu ngạo, tự mãn và hận thù, người đó đã tự giam mình vào nấm mồ của cái tôi ích kỷ.

Thánh Âu-gút-ti-nô đã từng cảm nghiệm sâu sắc điều này khi ngài nói trong cuốn Tự Thuật: “Tôi là kẻ nô lệ cho chính những thói hư của mình”. Tội lỗi trói buộc chúng ta, khiến chúng ta không thể bay cao trong tình yêu và sự thánh thiện. Chỉ khi nhìn nhận mình có khuyết điểm, chúng ta mới bắt đầu tiến trình giải phóng.

Để được tự do, chúng ta cần một trái tim khiêm nhường biết nhìn nhận sự thật về mình. Câu chuyện về Đức Thánh Cha Gioan XXIII (khi còn là Khâm sứ Roncalli) là một minh chứng tuyệt vời. Đứng trước một lá thư chỉ trích đầy ác ý của một linh mục, Ngài không dùng quyền lực để đàn áp, cũng không để sự giận dữ biến mình thành nô lệ của hận thù. Ngài đặt bức thư vào cuốn Kinh Thánh để xét mình mỗi ngày.

Ngài đã chọn làm đẹp ý Chúa qua sự khiêm hạ: “Cha cũng là người có nhiều khuyết điểm. Cha hằng ngày đọc thư con để nhớ đến con và cầu nguyện cho con”. Chính sự khiêm nhường ấy đã giải phóng Ngài khỏi cái tôi nhạy cảm và biến Ngài thành một con người tự do, đầy lòng nhân ái.

Thưa anh chị em, nếu “Người Con có giải phóng các ông, thì các ông mới thực sự là những người tự do” (Ga 8,36). Mùa Chay này, chúng ta được mời gọi:

  • Thanh tẩy tâm hồn qua Bí tích Hòa giải: Để Chúa Giêsu tháo cởi những xiềng xích tội lỗi đang đè nặng trên chúng ta.
  • Tập sống khiêm nhường: Thay vì phản kháng trước những lời góp ý, hãy học cách đón nhận để sửa mình.
  • Kiên vững trong đức tin: Đừng để những “pho tượng vàng” của tiền bạc, danh vọng hay thú vui trần thế làm chúng ta mất đi tự do của con cái Chúa.

Ước gì qua lời cầu bầu của ba thiếu niên kiên trung và gương sáng khiêm hạ của Thánh Gioan XXIII, chúng ta quyết tâm từ bỏ kiếp nô lệ cho tội lỗi. Hãy thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin giải phóng con khỏi chính con, để con được sống mãi trong nhà Ngài với tư cách là một người con hiếu thảo”.Amen.

Thứ Hai Tuần V – Mùa Chay

Thứ Hai Tuần V - Mùa Chay

Thiên Chúa Thương Xót và tha thứ

“Ai trong các ông sạch tội, thì hãy ném đá chị này trước đi.” (Ga 8:7).

Đn 13,1-9.15-17.19-30.33-62; (Đn 13,41c-62); Ga 8,1-11

Lm.John Trần

Hôm nay,  Lời Chúa vang vọng như một bài ca khải hoàn về tình yêu, nơi lòng thương xót Chúa chiến thắng sự ác và sự kết án vội vã. Chúng ta đang tiến gần đến cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu, và sứ điệp hôm nay bừng sáng niềm hy vọng về sự hoán cải, về Lòng Thương Xót.

Bài đọc I trích từ sách Tiên tri Đa-ni-en (Đn 13) kể lại câu chuyện đầy kịch tính về bà Su-sân-na, một người phụ nữ đạo hạnh bị hai trưởng lão gian ác vu oan ngoại tình vì bà đã cự tuyệt sự dâm ô của họ. Giữa âm mưu đen tối và bản án tử hình lơ lửng, bà Su-sân-na chỉ biết kêu cầu Thiên Chúa: “Lạy Thiên Chúa hằng hữu, Đấng thấu suốt những điều bí ẩn và biết mọi sự trước khi xảy ra!” (Đn 13:42).

Thiên Chúa đã nghe tiếng bà. Ngài đánh động tâm hồn cậu bé Đa-ni-en, ban cho cậu đức khôn ngoan để phân xử công minh. Qua việc tách riêng và chất vấn từng trưởng lão, Đa-ni-en đã phơi bày sự dối trá của họ. Công lý tỏa sáng, bà Su-sân-na được cứu thoát, còn những kẻ ác giả phải chịu hình phạt thích đáng (Đn 13:62). Câu chuyện là minh chứng hùng hồn: Thiên Chúa là Đấng Bảo Vệ những kẻ vô tội bị áp bức.

Tuy nhiên, đỉnh cao của Lời Chúa hôm nay nằm ở Bài Tin Mừng theo Thánh Gioan (Ga 8:1-11). Các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước Chúa Giêsu một người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình. Họ viện dẫn luật Mô-sê đòi ném đá bà, nhưng mục đích thực sự là để gài bẫy Chúa.

Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp. Ngài cúi xuống viết trên đất. Khi họ cứ hỏi mãi, Ngài ngẩng lên và phán một câu định mệnh: “Ai trong các ông sạch tội, thì hãy ném đá chị này trước đi.” (Ga 8:7). Lời nói ấy như một tấm gương phản chiếu, buộc mỗi người phải nhìn lại chính lòng mình. Một sự im lặng bao trùm. Từng người một, bắt đầu từ những người lớn tuổi, rút lui, vì họ nhận ra mình cũng là kẻ có tội.

Trong Catena Aurea, Thánh Tôma Aquinô đã trích dẫn Thánh Âu-gút-ti-nô để chú giải về chi tiết Chúa viết trên đất rằng Ngài làm thế để dạy chúng ta sự khiêm nhường: “Chúa viết trên đất để chúng ta xem xét chính mình trước khi phán xét người khác; vì luật cũ khắc nghiệt trên đá, luật mới dịu dàng trên đất” (St. Thomas Aquinas, Catena Aurea, 2018- https://www.ecatholic2000.com/catena/untitled-96.shtml).

Cuối cùng, chỉ còn lại Chúa Giêsu và người phụ nữ. Với ánh mắt đầy bao dung, Ngài phán: “Tôi cũng không kết án chị đâu. Thôi chị cứ về, và từ nay đừng phạm tội nữa.” (Ga 8:11). Lòng thương xót không dung túng tội, nhưng dung thứ tội nhân và ban cho họ cơ hội để hoán cải.

Hai câu chuyện hôm nay nối liền một vòng tròn ý nghĩa: một bên là kẻ vô tội bị kết án oan (Su-sân-na) được Thiên Chúa giải thoát, và một bên là kẻ có tội (người phụ nữ) được Con Thiên Chúa xót thương tha thứ. Thánh Âu-gút-ti-nô, trong Tractate 33 về Tin Mừng Gioan, đã diễn tả: “Giọng nói của Chúa là công lý: Kẻ tội lỗi phải bị phạt, nhưng không phải bởi kẻ tội lỗi khác. Mỗi người hãy xét mình trước!” (St. Augustine, Tractate 33, 2020).

Mùa Chay là thời gian đặc biệt để chúng ta thống hối, để ánh sáng Lời Chúa soi sáng những bóng tối tội lỗi trong tâm hồn chúng ta. Đừng vội kết án anh chị em, mà hãy cầu xin ơn phân biệt và ơn tha thứ cho chính mình.

Giữa bóng tối của Tuần Chay, Lời Chúa qua bà Su-sân-na và người phụ nữ ngoại tình khơi dậy trong chúng ta ngọn lửa của Lòng Thương Xót Chúa – nguồn hy vọng duy nhất cho sự hoán cải và sự sống đời đời. Thánh Thể chính là nguồn lực để chúng ta sống lòng thương xót ấy.

Xin Đức Maria cầu thay nguyện giúp cho chúng con luôn biết sống sao cho đẹp lòng Thiên Chúa, để sau này được cùng Mẹ hưởng vinh quang trên trời. Amen.

Thứ Bảy Tuần IV – Mùa Chay

Thứ Bảy Tuần V – Mùa Chay

CHÚA GIÊSU LÀ AI

“Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi”

Gr 11,18-20 ; Ga 7,40-53

Lm.John Trần

Chúa Giêsu là ai? Đó là câu hỏi đặt cho tất cả mọi người. Từ thời Chúa Giêsu, người ta nói, người ta bàn tán rất nhiều về Ngài với những ý kiến trái chiều, có những người bênh vực Chúa, nhưng cũng không thiếu những người ngăn cản người ta tuyên xưng Chúa, điều này thất rõ trong Tin mừng hôm nay ta tạm liệt kê bốn nhóm người khác nhau:

Nhóm thứ nhất đối lại với Chúa Giêsu, luôn chống lại và tìm cách giết Chúa, họ là những nhà lãnh đạo dân chúng, có ảnh hưởng nhiều trên dân của họ, họ coi Chúa là cái gai cần nhổ đi.

Nhóm thứ hai là dân chúng, khi bàn về Đức Giêsu, nhiều người nói thế này, Những kẻ khác lại nói thế kia, họ bàn rằng “Ông này thật là vị ngôn sứ.” Kẻ khác rằng: “Ông này là Đấng Ki-tô.” Nhưng có kẻ lại nói: “Đấng Ki-tô mà lại xuất thân từ Ga-li-lê sao? Nào Kinh Thánh đã chẳng nói: Đấng Ki-tô xuất thân từ dòng dõi vua Đavít và từ Bê-lem, làng của vua Đa-vít sao?” Vậy, vì Ngài mà những người này đã tự chia rẽ, mất sự hiệp nhất.

Nhóm thứ ba là những người lính, chính các vệ binh có nhiệm vụ giữ an ninh trật tự công cộng này, tuy ít học, nhưng đã có những suy nghĩ rất chính xác và rất rõ nét như một lời ca ngợi: “Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy”, nhưng vì câu nói tốt cho Chúa này đã làm ảnh hưởng đến các kẻ chống đối Chúa, thế nên họ bị trách tàn tệ:  “Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao ? Trong hàng thủ lãnh và giới tri thức biệt phái có ai tin vào tên ấy đâu ? Chỉ có bọn hạ lưu cặn bã như các anh mới phạm sai lầm xét đoán như thế thôi“.

Nhóm thứ tư, đại diện là một người trong nhóm PhariSiêu, tên là Ni-cô-đê-mô, trước đây đã đến gặp Đức Giê-su ; ông nói với họ về lề luật, lề luật phải thực thi chính xác với Chúa là Đấng vô tội,  và cái phản ứng nhút nhát, rụt rè của Nicôđêmô cũng bị những kẻ chối Chúa dập tắt: “Cả ông nữa, ông cũng là người Ga-li-lê sao ? Ông cứ nghiên cứu, rồi sẽ thấy : không một ngôn sứ nào xuất thân từ Ga-li-lê cả.

Phần chúng ta, ta thuộc nhóm người nào, và nếu được hỏi Chúa Giêsu là ai, ta sẽ trả lời sao? đối với tôi, Giêsu sẽ là Đấng để tôi chạy tới xin ơn? Là Đấng nhân từ luôn thông cảm tha thứ? Là người rắc rối hay đặt vấn đề cho lương tâm tôi? Hay là Đấng mà tôi phải trung thành đi theo suốt đời tôi?

Thứ Sáu Tuần IV – Mùa Chay

Thứ Sáu Tuần V – Mùa Chay

NHÌN NHẬN CHÚA LÀ THƯỢNG ĐẾ

“Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi”

Kn 2,1a.12-22 ; Ga 7, 1-2.10.25-30

Lm.John Trần

Trong Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan đã ghi nhận lại cuộc xung đột đang lớn dần và sẽ dẫn Đức Giêsu tới cái chết, đặc biệt, chúng ta thấy Đám đông dân chúng lên Đền thờ đã kinh ngạc thế nào khi họ thấy Chúa Giêsu đang giảng dạy tại khuôn viên đền thờ.

Họ kinh ngạc vì họ vốn biết rõ nhà cầm quyền thù ghét Chúa Giêsu vậy mà Ngài dám can đảm giảng dạy như là điều thách thức nhà cầm quyền. Họ còn ngạc nhiên hơn nữa khi thấy Ngài dạy dỗ mà không bị ai ngăn trở hay làm khó dễ gì.

Sự phản đối của dân chúng được Chúa Giêsu trả lời trong hai câu, cả hai đều khiến dân chúng và nhà cầm quyền sửng sốt.

Thứ nhất: Ngài bảo quả thật họ biết Ngài là ai và từ đâu đến, nhưng còn điều đúng hơn nữa là Ngài đến từ Thiên Chúa.

Thứ hai, Ngài bảo rằng họ không biết Thiên Chúa, còn Ngài thì biết. Quả thực, khi nói với dân của Chúa không biết Thiên Chúa là điều sỉ nhục cay đắng cho họ. Và khi cho rằng chỉ một mình Ngài biết Thiên Chúa, có liên hệ mật thiết với Thiên Chúa, chỉ một mình Ngài biết Thiên Chúa theo một cách mà chẳng có ai khác biết được quả là một điều khó có thể tin nổi.

Tất cả những điều Chúa Giêsu nói đó, nhắc nhở cho họ đó, nếu được lắng nghe bởi những ngừơi nhiệt thành muốn nhìn lại mình, muốn sửa mình thì quả thực là phúc đức cho họ, là cơ hội tốt cho họ học biết thêm về Ngài, tuy nhiên, Dân chúng và những người lãnh đạo tôn giáo cố chấp đã hiện rõ bản chất của mình đó là: không muốn nhìn nhận cách chính xác về thân phận thực của Chúa Giêsu, không muốn nhìn lại sự yếu kém của mình, không muốn ai nói động đến con đường tội lỗi mình đang dấn bước vào…  

Sự thật phũ phàng này cũng được bài trích sách Khôn Ngoan đã nói rõ rằng: kẻ gian ác không thích người công chính, và luôn muốn tìm cách bách hại người công chính như thế.

Phải chăng chúng ta cũng bị cám dỗ bởi ý muốn dẹp bỏ những người làm ta khó chịu, vì họ không giống ta, vì họ dám nói ra những chỗ yếu kém của mình, hay chỉ vì họ khá hơn tôi khiến sự hiện diện của họ làm mình bị lu mờ đi…?

Nguyện xin Chúa thương tha thứ những cố chấp của chúng con, vì nhiều lần con đã không muốn Chúa can thiệp vào cuộc đời con, Amen.