BÀI GIẢNG LỄ CHÚA HIỂN LINH

chuahienlinh

ÁNH SAO ĐỨC TIN

Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người.” (Mt 2,11).

Is 60,1-6 Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan cử hành Lễ Chúa Hiển Linh – hay còn gọi là Lễ Ba Vua. Nếu Lễ Giáng Sinh cho chúng ta thấy Thiên Chúa làm người trong sự âm thầm của hang đá, chỉ có Mẹ Maria, Thánh Giuse và vài mục đồng biết đến, thì Lễ Hiển Linh là lúc Thiên Chúa tỏ mình ra cho cho toàn thể nhân loại, cho dân ngoại, đại diện là các Đạo sĩ từ phương Đông.

Lời Chúa hôm nay vang lên như một tiếng kèn đánh thức niềm hy vọng đang ngủ quên trong tâm hồn chúng ta. Tiên tri Isaia đã thốt lên: “Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi.” (Is 60,1). Giữa một thế giới còn nhiều bóng tối của lo âu, bệnh tật và chiến tranh, ánh sáng ấy không phải là một lý thuyết suông, mà là một Ngôi Vị: Đức Giêsu Kitô.

1. Hành trình tìm kiếm chân lý: từ “dấu chỉ” đến “Lời Chúa”

Hình ảnh các Đạo sĩ trong bài Tin Mừng Mát-thêu (Mt 2,1-12) là hình ảnh tuyệt đẹp về hành trình đức tin của mỗi người chúng ta. Họ là những người khao khát chân lý. Họ không an phận với những gì đã biết, nhưng sẵn sàng lên đường theo ánh sao lạ.

Tuy nhiên, anh chị em hãy để ý chi tiết này: Ánh sao tự nhiên chỉ dẫn đường cho họ đến được Giêrusalem, nhưng để tìm thấy Hài Nhi, họ cần đến Kinh Thánh. Khi ánh sao vụt tắt, các kinh sư đã mở sách thánh và đọc: “Tại Bêlem, miền Giuđa, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng: Phần ngươi, hỡi Bêlem,… ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất.” (Mt 2,5-6).

Điều này nhắc nhở chúng ta về vai trò tối quan trọng của Lời Chúa. Trong cuộc đời, đôi khi chúng ta cũng gặp những “ánh sao” – là những biến cố vui buồn, những dấu chỉ thời đại. Nhưng để không bị lạc lối, để hiểu đúng ý định của Thiên Chúa, chúng ta phải soi chiếu cuộc đời mình vào Lời Chúa. Lời Chúa là kim chỉ nam, là nội lực giúp chúng ta định hướng giữa muôn vàn ngã rẽ.

Trong Tông huấn Verbum Domini (Lời Chúa), ban hành ngày 30 tháng 9 năm 2010, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã nhấn mạnh mối liên hệ mật thiết này: “Lời Chúa lôi kéo mỗi người chúng ta vào cuộc đối thoại với Chúa: Thiên Chúa nói và chúng ta đáp lại… Trong cuộc đối thoại này, chúng ta hiểu chính mình và tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.”

2. Đích đến của hành trình: Gặp gỡ và Thờ lạy (Thánh Thể)

Khi đến nơi, các Đạo sĩ đã làm gì? Tin Mừng kể lại: “Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người.” (Mt 2,11).

Họ là những bậc thông thái, quyền quý, nhưng họ đã không ngần ngại “sấp mình” trước một trẻ thơ yếu ớt. Đó là thái độ của đức tin sâu sắc. Ngày nay, chúng ta cũng được mời gọi thực hiện hành trình đó mỗi khi đến nhà thờ. Chúng ta không còn thấy Hài Nhi trong máng cỏ, nhưng chúng ta gặp gỡ chính Người hiện diện thực sự trong Bí tích Thánh Thể. Nếu Lời Chúa dẫn đường, thì Thánh Thể là lương thực và là đích điểm của sự gặp gỡ.

Trong Bài giảng Lễ Hiển Linh ngày 6 tháng 1 năm 2008 tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã chia sẻ một tư tưởng rất sâu sắc: “Các Đạo sĩ đại diện cho những người từ khắp nơi trên thế giới được dẫn đến với Chúa Kitô… Cuộc hành trình bên ngoài của họ đã kết thúc tại Bêlem, nhưng cuộc hành trình bên trong của họ mới thực sự bắt đầu – một cuộc hành trình biến đổi con tim qua việc gặp gỡ và thờ lạy Đấng là Vua Tình Yêu.”

3. Ra về “lối khác” – Sứ vụ Loan báo Tin Mừng

Cuối cùng, sau khi gặp gỡ Hài Nhi, các Đạo sĩ “đã đi lối khác mà về xứ mình” (Mt 2,12). Chi tiết này mang một ý nghĩa thiêng liêng: Một khi đã thực sự gặp gỡ Thiên Chúa, con người ta không thể đi lại con đường cũ, không thể sống theo lối mòn cũ của tội lỗi và sự thờ ơ được nữa. Cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu luôn đòi hỏi một sự biến đổi, một sự “trở về” trong ân sủng.

Thánh Phaolô trong bài đọc hai đã khẳng định: “Các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa.” (Ep 3,6). Các Đạo sĩ trở về xứ sở của họ, và chắc chắn, họ đã kể lại những gì họ thấy. Họ trở thành những nhà truyền giáo đầu tiên cho dân ngoại.

Đây chính là mục đích của việc loan truyền Tin Mừng. Chúng ta đến nhà thờ, được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và Thánh Thể, để rồi khi bước ra khỏi cửa thánh đường, chúng ta phải chọn “lối khác” – lối của yêu thương, của tha thứ và hy vọng, khác hẳn với lối sống bon chen, hận thù của thế gian.

Kính thưa cộng đoàn,

Mỗi người chúng ta đều có thể là một “ngôi sao” dẫn đường cho người khác tìm về với Chúa. Trong gia đình, nơi công sở, hay khu xóm, nụ cười bình an và đời sống bác ái của anh chị em chính là ánh sáng phản chiếu vinh quang Thiên Chúa.

Xin Chúa Giêsu, Đấng đã tỏ mình ra cho dân ngoại, ban cho chúng ta niềm vui và sự can đảm. Để như các Đạo sĩ xưa, chúng ta luôn để Lời Chúa dẫn đường, tìm thấy sức mạnh nơi Thánh Thể, và hân hoan mang Ánh Sáng ấy đến cho mọi người.

Amen.

Lm.Gioan Trần


Tài liệu tham khảo:

  1. Benedict XVI. Post-Synodal Apostolic Exhortation Verbum Domini (Tông huấn Lời Chúa), ngày 30 tháng 9 năm 2010.
  2. Benedict XVI. Homily on the Solemnity of the Epiphany of the Lord (Bài giảng Lễ Hiển Linh), St. Peter’s Basilica, ngày 6 tháng 1 năm 2008.

NGÀY 3/01/2026 – THỨ BẢY TUẦN TRƯỚC LỄ HIỂN LINH

NGÀY 3/01/2026 - THỨ BẢY TUẦN TRƯỚC LỄ HIỂN LINH

CHIÊN THIÊN CHÚA VÀ PHẨM GIÁ LÀM CON

Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.” (Ga 1,29).

(1Ga 2,29–3,6; Ga 1,29-34)

Trong những ngày này, khi ánh sáng của Lễ Hiển Linh đang đến gần, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xác định lại căn tính của mình và Đấng mà chúng ta tôn thờ. Đây là nền tảng cốt lõi để “Lời Chúa và Thánh Thể” thực sự trở thành nội lực cho chúng ta.

Trong bài Tin Mừng, thánh Gioan Tẩy Giả đã thốt lên một lời xác tín chấn động khi thấy Đức Giêsu đi tới: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.” (Ga 1,29).

Thưa cộng đoàn, câu nói này không xa lạ. Mỗi ngày trong Thánh Lễ, trước khi rước lễ, linh mục nâng cao Mình Thánh Chúa và lặp lại chính lời này. Tại sao hình ảnh “Chiên” lại quan trọng đến thế? Bởi vì Đức Giêsu không chỉ là một nhà đạo đức đến dạy dỗ, mà Ngài là Hy Lễ. Ngài đến để gánh lấy sức nặng của tội lỗi, sự gãy đổ và khổ đau của nhân loại. Khi chúng ta rước Thánh Thể, chúng ta không chỉ nhận một tấm bánh, mà là nhận lấy chính Đấng đã “xoá bỏ tội trần gian” vào trong huyết quản mình. Đó là nguồn sức mạnh chữa lành mọi vết thương nội tâm.

Từ việc lãnh nhận “Chiên Thiên Chúa”, chúng ta nhận ra phẩm giá cao quý của mình như bài đọc một từ thư thứ nhất của thánh Gioan đã diễn tả: “Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa – mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.” (1Ga 3,1).

Làm con Thiên Chúa không phải là một dan h hiệu sáo rỗng, mà là một hiện thực vĩ đại. Thế gian có thể không nhận biết chúng ta, cũng như họ đã không nhận biết Chúa, nhưng điều đó không làm giảm đi giá trị của chúng ta. Niềm hy vọng của người Kitô hữu bắt nguồn từ sự thật này: chúng ta được yêu thương vô điều kiện.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng nhấn mạnh vai trò của việc làm chứng nhân như Gioan Tẩy Giả. Trong Bài giảng ngày 19 tháng 1 năm 2020, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Gioan Tẩy Giả đã nhìn thấy Chúa Giêsu tiến về phía mình… Ông không giữ Chúa lại cho riêng mình, nhưng giới thiệu Người cho các môn đệ và dân chúng. Đây là thái độ của người môn đệ đích thực: không chiếm hữu Chúa, nhưng chỉ cho người khác thấy Chúa.”

Sứ mạng của chúng ta hôm nay cũng vậy. Sau khi đã kín múc sức mạnh từ bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể, chúng ta được mời gọi trở thành Gioan Tẩy Giả mới. Giữa một thế giới đầy lo âu và bất an, chúng ta hãy chỉ cho anh chị em mình thấy “Chiên Thiên Chúa” – Đấng mang lại bình an.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta, khi ý thức mình là con cái yêu dấu của Chúa Cha, biết “ở lại trong Người” (1Ga 3,6) để tránh xa tội lỗi và trở thành ánh sao dẫn lối cho người khác tìm về với Chúa trong ngày Lễ Hiển Linh sắp tới.

Amen.

Lm.Gioan Trần

NGÀY 2/1/2026 – THỨ SÁU TRƯỚC LỄ CHÚA HIỂN LINH

T6-TRUOC-HLINH

BIẾT MÌNH ĐỂ BIẾT CHÚA VÀ Ở LẠI TRONG NGÀI.

Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết” (Ga 1,26)

(1Ga 2,22-28; Ga 1,19-28)

Lm.Gioan Trần

Phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta suy tư về một vấn đề cốt lõi của đức tin: căn tính của chúng ta và mối tương quan với Đức Kitô.

Trong bài Tin Mừng, chúng ta bắt gặp một cuộc thẩm vấn gay gắt. Các tư tế và thầy Lêvi từ Giêrusalem đến chất vấn Gioan Tẩy Giả: “Ông là ai?”. Câu trả lời của Gioan thật đáng kinh ngạc và là bài học khiêm nhường sâu sắc cho chúng ta. Ông không nhận vơ những danh hiệu cao trọng. Ông thẳng thắn tuyên bố: “Tôi không phải là Đấng Kitô” (Ga 1,20).

Sự vĩ đại của Gioan Tẩy Giả nằm ở chỗ ông biết rõ mình không phải là ai, để rồi từ đó, ông biết rõ mình là ai trong chương trình của Thiên Chúa. Ông chỉ là “tiếng người hô trong hoang địa” (Ga 1,23), là người dọn đường. Ông biết vị trí của mình là người “đến trước” để làm chứng cho Đấng “đến sau”, Đấng cao trọng đến mức ông “không đáng cởi quai dép cho Người” (Ga 1,27).

Thưa anh chị em, chỉ khi biết khiêm tốn nhận ra sự giới hạn của bản thân, chúng ta mới có thể nhận ra sự cao cả của Thiên Chúa đang hiện diện giữa chúng ta. Gioan đã cảnh báo những người Pharisêu: “Có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết” (Ga 1,26). Sự kiêu ngạo sẽ che mắt tâm hồn, khiến chúng ta không thấy được Chúa.

Nếu Gioan Tẩy Giả dạy chúng ta biết mình, thì trong bài đọc một, Thánh Gioan Tông đồ dạy chúng ta cách để “biết Chúa” và giữ vững đức tin. Ngài cảnh báo về những kẻ “chối Đức Giêsu là Đấng Kitô” (1Ga 2,22). Để chống lại sự dối trá này, bí quyết là “ở lại”.

“Ở lại” không phải là sự thụ động, trì trệ, nhưng là sự trung thành kiên vững với chân lý đã lãnh nhận ban đầu. Đức cố Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã từng chia sẻ rất sâu sắc về điều này. Trong Bài giảng ngày 15 tháng 5 năm 2005, tại Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ rằng: “‘Ở lại trong Đức Kitô’ có nghĩa là ‘ở lại trong Giáo hội’… Chúng ta không thể tách rời Đức Kitô khỏi Giáo hội, như thể chúng ta có thể yêu mến Đức Kitô mà không yêu mến Giáo hội”.

Hôm nay, xin Chúa cho chúng ta có được sự khiêm nhường của Gioan Tẩy Giả, biết mình chỉ là tiếng hô, để Lời của Chúa được vang xa. Đồng thời, xin cho chúng ta ơn “ở lại” trong chân lý của Đức Kitô và Giáo Hội, để khi Chúa đến, chúng ta được mạnh dạn vui mừng đón rước Người. Amen.

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY 31/12 – NGÀY VII TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Lời Chúa NGÀY 31/12

Tạ ơn Chúa cuối năm dương lịch

Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, đây là giờ cuối cùng” (1 Ga 2,18)

(1 Ga 2,18-21; Ga 1,1-18)

Trong những giờ phút linh thiêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, Phụng vụ Lời Chúa lại thắp lên một luồng ánh sáng rực rỡ, soi rọi vào chính ý nghĩa của thời gian và sự hiện hữu của chúng ta.

Bài đọc I từ thư thánh Gioan tông đồ vang lên một lời nhắc nhở nghiêm túc: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, đây là giờ cuối cùng” (1 Ga 2,18). Cụm từ “giờ cuối cùng” trong thời khắc này dễ làm chúng ta chạnh lòng nghĩ về sự trôi qua nhanh chóng của một năm. Biết bao công việc, bao niềm vui, nỗi buồn, thành công và cả những dang dở… tất cả dường như đang khép lại sau lưng. Cảm giác về sự hữu hạn của kiếp người trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Thế nhưng, chúng ta không phải là những con người tuyệt vọng trôi dạt trong dòng thời gian vô định. Tin Mừng Gioan hôm nay mở ra một chiều kích vĩ đại: sự vĩnh cửu đã bước vào thời gian. “Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời… và Ngôi Lời là Thiên Chúa” (Ga 1,1). Thiên Chúa không đứng ngoài lịch sử nhân loại. Điểm tựa vững chắc nhất cho niềm hy vọng của chúng ta chính là mầu nhiệm Giáng Sinh: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14).

Thưa anh chị em, Đứng trước thềm năm mới, với biết bao biến động của thế giới và những lo toan của đời sống, chúng ta tìm đâu ra sự bình an đích thực? Thưa, chỉ ở nơi Thiên Chúa, Đấng bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Để củng cố niềm xác tín này, chúng ta hãy lắng nghe lời của vị cha chung. Trong bài giảng Kinh Chiều Tạ Ơn cuối năm, ngày 31 tháng 12 năm 2008, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nhắn nhủ rằng: “Thiên Chúa không bỏ mặc chúng ta trong ‘giờ cuối cùng’ của cuộc đời trần thế… Ngài đã đến để ở lại với chúng ta, để đưa thời gian ngắn ngủi và chóng qua của chúng ta vào trong đại dương tình yêu vĩnh cửu của Ngài.

Vì vậy, đêm nay, thay vì lo âu hay tiếc nuối, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn. Tạ ơn vì sự hiện diện của “Ngôi Lời là ánh sáng thật” (Ga 1,9) trong từng ngày sống của năm qua. Xin phó thác quá khứ cho lòng thương xót Chúa, và hân hoan bước vào năm mới với niềm tin tưởng rằng: dù thời gian có đổi thay, Đức Kitô vẫn là trung tâm của lịch sử và là niềm hy vọng duy nhất không bao giờ lịm tắt của chúng ta. Amen.

Lm. Gioan Trần

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY THỨ VI TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

BÀI GIẢNG LỄ NGÀY THỨ VI TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN VÀ HÂN HOAN NÓI VỀ CHÚA CHO NGƯỜI KHÁC

Bà nói về Người với tất cả những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.”

(1Ga 2,12-17; Lc 2,36-40)

Trong những ngày cuối cùng của năm dương lịch, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay giới thiệu cho chúng ta hai bức tranh tương phản sâu sắc: một bên là sự phù vân của thế gian trong thư thánh Gioan, và một bên là sự kiên định vĩnh cửu của bà Anna trong Tin Mừng thánh Luca.

Thánh Gioan Tông đồ cảnh báo chúng ta một sự thật rất thực tế: “Thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó. Còn ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa thì tồn tại mãi mãi.” (1 Ga 2,17). “Thế gian” ở đây không phải là trái đất xinh đẹp Chúa tạo dựng, mà là lối sống bị chi phối bởi đam mê xác thịt và thói kiêu căng. Những thứ đó hào nhoáng nhưng ngắn ngủi. Khi một năm sắp khép lại, chúng ta càng thấm thía rằng thời gian và vật chất tuột khỏi tay ta nhanh như thế nào.

Nhưng giữa dòng chảy vội vã ấy, hình ảnh bà Anna trong bài Tin Mừng hiện lên như một tảng đá vững chãi. Bà đã tám mươi tư tuổi, một góa phụ, nhưng cuộc đời bà không buồn tẻ hay tuyệt vọng. Ngược lại, bà “không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa.” (Lc 2,37). Bà Anna đại diện cho những tâm hồn không để “dục vọng thế gian” lôi kéo, mà neo chặt đời mình vào Thiên Chúa. Và phần thưởng cho sự kiên trì ấy là gì? Là được gặp gỡ Đấng Cứu Thế ngay trong hình hài một Hài Nhi bé nhỏ.

Cuộc gặp gỡ này biến bà thành một chứng nhân tràn đầy niềm vui. Bà không giữ niềm vui đó cho riêng mình. “Bà nói về Người với tất cả những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem.” (Lc 2,38).

Thưa cộng đoàn, Đức tin Công giáo dạy chúng ta rằng tuổi tác hay hoàn cảnh sống không bao giờ là rào cản để loan báo Tin Mừng; trái lại, sự kiên trì trong đời sống nội tâm chính là sức mạnh. Để củng cố điều này, chúng ta hãy lắng nghe lời dạy của Đấng kế vị thánh Phêrô. Trong Bài giảng Lễ Dâng Chúa vào Đền Thánh ngày 2 tháng 2 năm 2014, tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chia sẻ về bà Anna và cụ già Simêon rằng: “Họ là những người cao niên nhưng có trái tim trẻ trung, không để mình bị quá khứ giam hãm, nhưng mở ra với tương lai… Chính Chúa Thánh Thần đã giúp họ nhận ra Chúa Giêsu bé nhỏ giữa bao trẻ thơ khác.”

Hôm nay, xin Chúa cho mỗi người chúng ta, dù đang ở độ tuổi nào, cũng biết tìm về “Nazareth” của lòng mình – nơi Chúa Giêsu đang “lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan” (Lc 2,40). Đừng để những lo toan cơm áo hay những hào nhoáng của dịp cuối năm làm lu mờ sự hiện diện của Chúa. Hãy như bà Anna: kiên trì cầu nguyện và hân hoan nói về Chúa cho người khác. Đó mới là niềm vui tồn tại mãi mãi. Amen.

Lm. Gioan Trần