CHỨNG NHÂN CHO CHÚA
“Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy”
Cv 28,16-20.30-31; Ga 21,20-25
Lm. John Trần
Bài Tin Mừng hôm nay khép lại sách Phúc Âm theo thánh Gioan với một cuộc đối thoại đầy thú vị giữa Chúa Giêsu và Phêrô. Sau khi được Chúa tiên báo về cái chết tử đạo để tôn vinh Thiên Chúa, Phêrô quay lại, nhìn thấy Gioan – người môn đệ được Chúa yêu – liền chột dạ thắc mắc: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?”
Câu trả lời của Chúa Giêsu: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy” chính là lời nhắc nhở sâu sắc cho mỗi người chúng ta về ơn gọi làm chứng nhân giữa lòng thế giới.
Thứ nhất, chứng nhân của tình yêu kiên trì:
Nhìn vào cuộc đời thánh Gioan, chúng ta thấy một cách thức làm chứng hoàn toàn khác biệt. Nếu các tông đồ khác làm chứng bằng việc đổ máu đào tử đạo, thì Gioan lại làm chứng bằng một cuộc đời trường thọ nhưng đầy sóng gió. Truyền thuyết kể lại, ngài từng bị bỏ vào vạc dầu sôi nhưng không chết, bị lưu đày ra đảo Patmos, và cuối cùng qua đời tại Êphêsô.
Bằng kinh nghiệm của một người từng tựa đầu vào ngực Chúa, từng đứng dưới chân thập giá, cả cuộc đời Gioan là một bài ca minh chứng cho “tình yêu Thiên Chúa”. Ngài để lại cho Giáo hội kho tàng vô giá là sách Tin Mừng, các Thư tín và sách Khải Huyền. Ngài minh chứng cho chúng ta thấy: làm chứng cho Chúa không nhất thiết phải chịu gươm đao, mà còn là kiên tâm sống trọn vẹn tình yêu, hy sinh âm thầm và truyền rao chân lý qua từng ngày sống. Giống như lời kết của Tin Mừng: “Cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra”, những phương cách làm chứng cho Chúa trong lịch sử Hội Thánh cũng vô tận và đa dạng như thế.
Thứ hai, vượt qua cạm bẫy của sự so bì:
Câu hỏi của Phêrô “Còn anh này thì sao?” phản chiếu một căn bệnh rất phổ biến trong cộng đoàn chúng ta: bệnh tò mò và so bì về phận việc của người khác. Trong gia đình, hội đoàn hay giáo xứ, chúng ta rất dễ xao nhãng bổn phận của mình vì mải mê dòm ngó người bên cạnh. Chúng ta hay phàn nàn: “Tại sao tôi phải vất vả thế này còn người kia lại thảnh thơi?”, hay “Tại sao người nọ không chịu làm việc?”.
Lời Chúa Giêsu nhắc nhở Phêrô ngày xưa cũng là mệnh lệnh cho chúng ta hôm nay: “Việc gì đến con? Phần con, hãy theo Ta”. Mỗi người có một hoàn cảnh, một khả năng và một vai trò riêng biệt trong công trình của Chúa. Việc của chúng ta không phải là tò mò hay phán xét, mà là chu toàn bổn phận của chính mình.
Ước gì mỗi chúng ta biết trân trọng sự đa dạng của ơn gọi. Người làm chứng bằng lời rao giảng, kẻ làm chứng bằng những lo toan vất vả của đời sống gia đình; người phục vụ năng nổ, kẻ đóng góp bằng lời cầu nguyện âm thầm. Xin Chúa ban ơn để chúng ta đừng bao giờ để sự so đo làm sứt mẻ tình hiệp nhất cộng đoàn, nhưng biết dồn trọn tâm trí mà nghe theo tiếng Chúa gọi: “Phần con, hãy theo Ta”. Amen.