Thứ 5 – Tuần 2 – Mùa Phục Sinh

Thứ Năm - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

HƯỚNG VỀ QUÊ TRỜI

“Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người; kẻ từ đất mà ra thì thuộc về đất và nói những chuyện dưới đất. Đấng từ trời mà đến thì ở trên mọi người” (Ga 3,31).

Cv 5,27-33; Ga 3,31- 36

Lm. John Trần

Sau Thế chiến thứ II, người ta tìm thấy một người lính Nhật tên là Onoda (thường được biết đến trong các giai thoại là Ô-Hô) ẩn mình trong rừng sâu Philippines suốt 29 năm. Dù sống thiếu thốn, rách rưới, ông vẫn giữ gìn bộ quân phục nguyên vẹn để chờ ngày trình diện Nhật Hoàng. Ông nói: “Tôi là lính, tôi phải giữ trang phục của mình để khi trở về, tôi xứng đáng là người của xứ Phù Tang.”

Câu chuyện ấy nhắc chúng ta nhớ đến “chiếc áo trắng” ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội. Khi đó, Giáo hội nhắn nhủ: “Con hãy nhận lấy chiếc áo trắng này và hãy giữ nó tinh tuyền cho đến toà phán xét của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta.” Mặc áo trắng không chỉ là hình thức, mà là một cuộc biến đổi bản chất để ta trở nên “người của Trời”.

1. Đấng từ trên cao và ngôn ngữ của Trời

Tin Mừng Gioan hôm nay khẳng định: “Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người; kẻ từ đất mà ra thì thuộc về đất và nói những chuyện dưới đất. Đấng từ trời mà đến thì ở trên mọi người” (Ga 3,31). Chúa Giêsu chính là Đấng từ trời đến. Ngài sống giữa nhân gian nhưng tâm trí và lời nói luôn thuộc về Chúa Cha.

Trong Tông huấn Gaudete et Exsultate (Vui mừng và Hân hoan), Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta rằng ơn gọi nên thánh là một sự “siêu việt hóa” cuộc sống đời thường. Ngài nhắn nhủ: “Bạn đừng sợ hướng tầm nhìn cao hơn, để cho mình được Thiên Chúa yêu thương và giải thoát. Đừng sợ để Chúa Thánh Thần hướng dẫn bạn. Sự thánh thiện không làm bạn kém nhân bản, vì đó là cuộc gặp gỡ giữa sự yếu đuối của bạn và quyền năng của ân sủng Thiên Chúa. Vì theo lời của Léon Bloy, suy cho cùng, “nỗi buồn thảm duy nhất của đời người là không nên thánh” (ĐTC.Phanxicô, 2018, số 34). Sống “chuyện dưới đất” là sống trong tham vọng, ích kỷ và những lời chỉ trích dèm pha. Sống thánh, sống “chuyện trên trời” là sống bằng ngôn ngữ của yêu thương, sự thật và lòng bác ái.

2. Giữ gìn “quân phục” Kitô hữu và sống niềm hy vọng Phục Sinh

Mặc lấy Đức Kitô có nghĩa là chúng ta mang trên mình phong thái của Ngài. Trong bài giảng ngày 19/01/2014, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng: “Chúng ta, những người Kitô hữu, phải làm điều này: thay thế sự độc ác bằng sự trong trắng, thay thế quyền lực bằng tình yêu thương, thay thế kiêu ngạo bằng khiêm nhường, thay thế địa vị bằng phục vụ. Trở thành môn đệ của Chiên Thiên Chúa có nghĩa là không sống như một “thành trì bị vây hãm”, mà như một thành phố nằm trên đồi, rộng mở, chào đón và hỗ trợ. Điều đó có nghĩa là không giữ thái độ khép kín mà rao giảng Tin Mừng cho mọi người, làm chứng bằng chính cuộc sống của mình rằng việc theo Chúa Giêsu khiến chúng ta tự do và vui mừng hơn” (Phanxicô, 2014).

Chúng ta hãy tự vấn: Chiếc áo trắng tinh tuyền ngày nào nay ra sao? Có khi nào nó đã hoen ố vì những lời nói gây chia rẽ, vì thái độ sống chỉ biết bám víu vào những giá trị vật chất mau qua mà quên mất quê trời? Anh lính Nhật năm xưa giữ quân phục vì lòng trung thành với nhà vua; còn chúng ta, chúng ta giữ tâm hồn thanh sạch vì lòng yêu mến Đấng đã chết và sống lại để mở cửa trời cho chúng ta.

Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đã làm chứng rằng: “Đấng được Thiên Chúa sai đi, thì nói những lời của Thiên Chúa” (Ga 3,34). Nếu chúng ta tin mình thuộc về Chúa, hãy để lời nói của mình trở thành máng cỏ cho Chúa Giêsu ngự vào. Hãy để cách hành xử của mình phản chiếu ánh sáng Phục Sinh.

Đừng để những lo âu đời thường kéo ghì chúng ta xuống sát mặt đất đến mức không còn thấy được vẻ đẹp của Nước Trời. Hãy nhớ rằng, mỗi hành động bác ái, mỗi lời nói khích lệ và mỗi phút giây cầu nguyện chính là lúc chúng ta đang “giặt sạch” chiếc áo linh hồn mình trong máu Con Chiên.

Xin Chúa phục sinh ban ơn giúp sức, để khi sống giữa thế trần, lòng chúng ta luôn hướng về thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa, để mai sau chúng ta xứng đáng trình diện Ngài trong niềm hoan hỷ của người con thảo. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. ĐTC.Phanxicô (2018, 19 tháng 3). Tông huấn Gaudete et Exsultate (Vui mừng và Hân hoan) về ơn gọi nên thánh trong thế giới ngày nay. Vatican. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/vi/apost_exhortations/documents/papa-francesco_esortazione-ap_20180319_gaudete-et-exsultate.html
  2. ĐTC.Phanxicô (2014, 19 tháng 1). Angelus: The identity of the Christian. Vatican. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2014/documents/papa-francesco_angelus_20140119.html

Thứ 4 – Tuần 2 – Mùa Phục Sinh

Thứ Tư - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CHÚA ĐẾN LÀ ĐỂ THƯƠNG XÓT

“…Ngài sai Con Một Ngài đến thế gian không phải để luận phạt thế gian nhưng để thế gian nhờ Con của Ngài mà được cứu độ” (Ga 3,17). 

Cv 5,17-26; Ga 3,16 – 21

Lm. John Trần

Hàng ngày, chúng ta vẫn thường nghe về những biến cố đau thương trên thế giới, nơi bạo lực được đáp trả bằng bạo lực, nơi những bản án tử hình được thực thi nhân danh sự công bằng hay quyền lực. Những tin tức về xung đột, biểu tình và những cuộc đàn áp đẫm máu cho thấy thế giới vẫn vận hành theo quy luật “mắt đền mắt, răng đền răng.”

Tuy nhiên, Tin Mừng Gioan hôm nay lại đưa ra một viễn tượng hoàn toàn khác biệt: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Thiên Chúa không nhìn thế gian bằng ánh mắt của một quan tòa đang tìm lỗi để định tội, nhưng bằng trái tim của một người Cha khao khát cứu sống con mình. Ngài xác quyết: “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3,17).

1. Sự tha thứ không đến từ các sắc lệnh

Chúng ta thường lầm tưởng rằng Thiên Chúa tha thứ vì Ngài buộc phải làm thế theo luật lệ. Nhưng không, sự tha thứ của Chúa phát xuất từ chính bản thể của Ngài là Tình Yêu.

Trong bài giảng tại nhà nguyện Santa Marta ngày 07/04/2014, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh một hình ảnh rất cảm động: “Chúa tha thứ không phải bằng một sắc lệnh, nhưng bằng sự âu yếm. Ngài tha thứ bằng cách vuốt ve những vết thương tội lỗi của chúng ta. Bởi vì Ngài dấn thân vào việc tha thứ, Ngài dấn thân vào sự cứu độ của chúng ta”.

Thiên Chúa không đứng từ xa để ban phát lệnh ân xá. Ngài đi vào tận cùng nỗi đau của con người, chạm vào những chỗ băng hoại nhất trong tâm hồn chúng ta để chữa lành. Đó là một tình yêu mang tính cá vị và dịu dàng, vượt lên trên mọi sự công bằng khô khan của lý trí con người.

2. Bản án tự chọn

Nếu Chúa không kết án, tại sao thế gian vẫn đầy dẫy những đau khổ và sự chết? Chúa Giêsu giải thích rằng chính con người tự xét xử mình qua việc chọn lựa: “Ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng” (Ga 3,19).

Bản án không phải là sự trừng phạt từ bên ngoài đổ ập xuống, mà là hệ quả của việc chúng ta khước từ Ánh Sáng. Khi chúng ta sống trong ích kỷ, hận thù và lừa dối, chúng ta đang tự giam mình trong ngục tù của bóng tối. Tội lỗi, tự thân nó, đã là một bản án đày đọa tâm hồn khiến chúng ta mất đi niềm vui và bình an của người làm con Chúa.

3. Đừng làm quan tòa của nhau

Từ mặc khải về một Thiên Chúa hay thương xót, mỗi chúng ta được mời gọi nhìn lại thái độ của mình đối với anh chị em. Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng cùng ngày đã nhắc nhở: “Chỉ có một mình Ngài là Quan tòa, nhưng Ngài là một Quan tòa kỳ lạ: Ngài phán xét bằng cách tha thứ” (Phanxicô, 2014).

Vậy chúng ta là ai mà dám cầm cân nảy mực để lên án, kết tội hay loại trừ người khác? Nếu Chúa đã “vuốt ve” những vết thương của chúng ta bằng lòng thương xót, thì chúng ta cũng phải biết dùng sự dịu dàng đó để đối đãi với những yếu đuối của anh chị em mình.

xin Chúa cho chúng ta biết tin tưởng vào lòng nhân lành của Ngài, để từ đó chúng ta can đảm bước ra khỏi bóng tối của lỗi lầm, và trở thành những chứng nhân cho ánh sáng của lòng thương xót trong một thế giới đang rất cần sự tha thứ. Amen.

Thứ Ba – Tuần II – Mùa Phục Sinh

Thứ Ba – Tuần II Phục Sinh

TIN THÁC ĐỂ ĐƯỢC SỐNG

“…Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy,để ai tin vào Người thì được sống muôn đời”

Ga 3,7b-15

Lm. John Trần

Trong cuộc đối thoại đầy kịch tính giữa đêm khuya với ông Nicôđêmô, Chúa Giêsu đã dùng một hình ảnh rất mạnh mẽ từ thời Cựu Ước để mặc khải về mầu nhiệm cứu độ: “Cũng như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3,14-15).

Hình ảnh con rắn đồng được treo lên trong sa mạc (Ds 21,4-9) năm xưa là phương dược cứu tử cho những người Israel bị rắn độc cắn. Ai nhìn lên con rắn ấy với lòng tin vào lời hứa của Thiên Chúa thì được sống. Chúa Giêsu khẳng định Ngài cũng sẽ bị “giương cao” trên thập giá. Thập giá, từ một hình cụ khổ hình nhục nhã, nay trở thành “cây sự sống”, là nơi tuôn đổ nguồn mạch Lòng Thương Xót vô biên.

1. Ý thức mình cần được cứu độ

Để “ngước nhìn” và “tin” vào Chúa, bước đầu tiên và quan trọng nhất là chúng ta phải nhận ra mình đang cần Ngài. Trong bài giảng đầu tiên tại nhà thờ Thánh Anna ngày 17/03/2013, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh: “Sứ điệp của Chúa Giêsu là lòng thương xót. Đối với tôi, tôi nói điều này một cách khiêm tốn, đó là sứ điệp mạnh mẽ nhất của Chúa: lòng thương xót.” Ngài cũng nhắc nhở rằng bước đi đầu tiên chính là nhận biết mình cần lòng thương xót, bởi vì Chúa đến không phải để tìm những người tự cho mình là công chính, nhưng là để tìm kiếm tội nhân (ĐTC.Phanxicô, 2013).

Thật vậy, nếu chúng ta tự mãn, nghĩ rằng mình đã đủ tốt, đủ đạo đức, chúng ta sẽ thấy Thập giá trở nên thừa thãi. Thánh Gioan tông đồ đã cảnh báo: “Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta” (1 Ga 1,8). Chỉ khi nào chúng ta can đảm thừa nhận những vết thương, những “nọc độc” của tội lỗi đang gặm nhấm tâm hồn, chúng ta mới thực sự khao khát ngước nhìn lên Đấng chịu treo trên Thập giá để được chữa lành.

2. Tín thác là trao ban trọn vẹn

Tin vào Chúa không chỉ là một sự chấp nhận về mặt lý trí, mà là một sự phó thác hoàn toàn. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, vị Giáo hoàng của Lòng Thương Xót, tại Đền thờ Lòng Thương Xót Chúa, trong chuyến thăm đến Ba Lan (31 tháng 5 – 10 tháng 6 năm 1997) đã quả quyết: “Không có gì cần thiết cho con người hơn là lòng thương xót của Thiên Chúa – tình yêu thương tâm và đầy trắc ẩn, nâng con người lên trên sự yếu đuối của mình để hướng tới những tầm cao vô tận của sự thánh thiện của Thiên Chúa” (ĐTC.Gioan Phaolô II, 1997).

Khi chúng ta thưa lên: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa”, đó không phải là một câu thần chú để cầu may, mà là một hành động trao phó cuộc đời. Chúng ta trao cho Ngài những thất bại, những lo âu về cơm áo gạo tiền, và cả những yếu đuối mà chúng ta không tự mình vượt qua được. Nhìn lên Thánh giá là nhìn thấy một Thiên Chúa không bao giờ kết án, nhưng luôn chờ đợi để ôm lấy chúng ta vào lòng.

3. Sống niềm hy vọng Phục sinh

Anh chị em thân mến, Thập giá không phải là điểm dừng chân cuối cùng của Chúa Giêsu, và cũng không phải là điểm tận cùng của đời ta. Thập giá dẫn đến Phục sinh. Trong Lời Chủ chăn tháng 4/2021 với chủ đề “Tìm Một Con Đường”, Đức Cha Gioan Đỗ Văn Ngân đã định hướng: “Để trải nghiệm ‘ơn được cứu’, bước đầu cần ý thức mình là ai… ý thức về sự bất toàn của bản thân để mở lòng ra với ơn cứu độ của Thiên Chúa”

Mất mát lớn nhất của một đời người không phải là mất tiền bạc hay danh vọng, mà là “không nhìn lên Thánh giá Chúa”, vì khi đó chúng ta từ chối nguồn sống duy nhất. Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi khi tha thứ cho chúng ta, chỉ có chúng ta mệt mỏi khi chạy đến với Ngài mà thôi.

Hôm nay, xin Chúa cho mỗi người chúng ta ơn can đảm: can đảm nhìn nhận tội lỗi mình, và can đảm tin tưởng vào tình yêu của Đấng đã bị đâm thâu vì chúng ta. Chớ gì mỗi khi gặp gian nan, chúng ta biết ngước nhìn lên Thánh giá để tìm thấy bình an, vì ở đó, sự sống đã chiến thắng cái chết. Amen.


Link tham khảo thêm:

https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2013/documents/papa-francesco_20130317_omelia-santa-anna.html

https://www.vatican.va/content/john-paul-ii/en/travels/1997/documents/hf_jp-ii_spe_07061997_sr-faustina.html

Thứ Hai – Tuần II Phục Sinh

Thứ Hai – Tuần II Phục Sinh

Tái Sinh Trong Chúa Thánh Thần

“Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí”( Ga 3,5).

Cv 2,23-31; Ga 3,1-8

Lm. John Trần

Nỗi khắc khoải tìm về Chân Thiện Mỹ

Thánh Augustinô từng có một thời tuổi trẻ mải mê chạy theo lạc thuyết Nhị Nguyên và đắm chìm trong lối sống xa hoa, trụy lạc. Thế nhưng, giữa những cuộc vui thâu đêm, ngài vẫn luôn cảm thấy một sự chán nản, ê chề và thất vọng tột cùng. Chỉ khi ánh sáng Tin Mừng dọi chiếu, tâm hồn Augustinô mới thực sự bừng tỉnh. Ngài hân hoan đón nhận Bí tích Rửa Tội ở tuổi 33, dứt khoát bỏ lại sau lưng con người cũ tội lỗi để quay về với Đấng là Chân – Thiện – Mỹ.

Sự hoán cải ngoạn mục ấy đã giúp ngài tìm ra bí quyết của hạnh phúc đích thực, để rồi thốt lên câu nói bất hủ: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, nên tâm hồn con mãi khắc khoải băn khoăn cho đến khi được nghỉ an trong Chúa”. Cuộc hoán cải của thánh nhân chính là một minh chứng sống động nhất cho phép lạ “tái sinh trong Thánh Thần”.

Cuộc gặp gỡ Chúa trong đêm tối

Tin Mừng hôm nay cũng kể về một khao khát được đổi mới như thế nơi Nicôđêmô. Ông là một thủ lãnh có thế giá của người Do Thái, một thành viên của Thượng Hội Đồng thuộc phái Pharisêu. Bắt nguồn từ sự khâm phục trước những giáo huấn và phép lạ của Đức Giêsu, hạt giống đức tin bắt đầu nảy mầm trong ông. Thế nhưng, vì sợ hãi miệng tiếng thế gian, sợ ảnh hưởng đến chiếc ghế quyền lực đang ngồi, ông chỉ dám lén lút tìm gặp Chúa vào lúc đêm khuya.

Đáp lại sự ngập ngừng của Nicôđêmô, Đức Giêsu đã mạc khải một chân lý: “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí”( Ga 3,5). Đang bị mắc kẹt trong tư duy của xác thịt tự nhiên, Nicôđêmô ngỡ ngàng: “Một người đã già rồi, làm sao có thể sinh ra được nữa?”.

Chúa Giêsu ôn tồn giải thích bằng hình ảnh của cơn gió: “Gió muốn thổi đâu thì thổi”. Sự biến đổi của Thần Khí là một mầu nhiệm vô hình nhưng mang sức mạnh diệu kỳ. Ta không nhìn thấy Thần Khí, nhưng ta đoan chắc được sự hiện diện của Người qua sức sống mãnh liệt trào dâng nơi những tâm hồn được hoán cải.

Can trường sống ơn gọi làm con

Kính thưa cộng đoàn, mỗi Kitô hữu chúng ta đều đã được lãnh nhận ơn tái sinh qua dòng nước Rửa Tội. Thế nhưng, câu hỏi đặt ra là:

Chúng ta đang sống như những người con thực sự của Ánh Sáng, hay vẫn là những “môn đệ ban đêm” giống như Nicôđêmô thuở trước?

Đã bao lần vì e dè, vì sợ mất lòng người đời, sợ bị trù dập, khai trừ hay thất thu trong công việc làm ăn, mà chúng ta giấu giếm danh tính Công Giáo của mình?

Đã bao lần ta cất giấu đức tin vào bóng tối thay vì để nó tỏa sáng giữa ban ngày?

Ước gì Lời Chúa hôm nay thức tỉnh chúng ta.

Hãy can đảm bước ra khỏi bóng đêm của sự sợ hãi và những toan tính trần tục.

Hãy buông mình phó thác để Thần Khí Chúa tự do uốn nắn, dẫn dắt chúng ta bước theo sát dấu chân Đức Kitô trong mọi sinh hoạt của cuộc sống thường ngày.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến và đổi mới tâm hồn chúng con, để chúng con luôn can trường sống trọn vẹn ơn gọi làm con cái Chúa. Amen.

Chúa Nhật II Phục Sinh – Kính Lòng Thương Xót Chúa

Chúa Nhật II Phục Sinh - Kính Lòng Thương Xót Chúa

Tín Thác Vào Lòng Thương Xót Chúa

“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Cv 2,42-47 ; 1Pr 1,3-9; Ga 20,19-31

Lm. John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan cử hành Chúa Nhật II Phục Sinh – ngày lễ đặc biệt dành riêng để tôn kính Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Đây là thời khắc ân sủng để mỗi người chúng ta nhìn lại sự yếu đuối của bản thân, thật lòng thống hối vì biết bao lần ta đã khước từ tình yêu Chúa, và quan trọng nhất, để nhận ra một chân lý tuyệt hảo: Ngoài Lòng Chúa Xót Thương, nhân loại không còn một nguồn hy vọng nào khác.

Vị Thiên Chúa chọn đứng về phía tội nhân

Trong tác phẩm văn học mang tên “Quyển Phúc Âm Thứ Năm”, một nhà văn người Ý đã kể lại một câu chuyện tưởng tượng đầy sức nặng:

Ngày kia, các thánh trên Thiên Đàng không còn chịu nổi sự băng hoại và tội ác ngập tràn của nhân loại. Các ngài họp công nghị và cho rằng, việc Con Thiên Chúa chịu chết trên thập giá vẫn chưa đủ sức cảnh tỉnh con người. Phải dùng đến bạo lực và sự trừng phạt! Thế là một đạo binh các thánh hùng mạnh giáng trần, dồn tất cả những kẻ tội lỗi vào một thung lũng khổng lồ và dựng lên một giàn hỏa thiêu để thanh lọc thế giới, nhằm chỉ giữ lại những người công chính.

Nhưng khi ngọn lửa diệt vong sắp bùng lên, các thánh bỗng khựng lại. Giữa đám đông tội đồ nhơ nhuốc đang chờ chết ấy, có một người đàn ông gầy gò đang vác thập giá, ân cần nâng đỡ những người xung quanh. Các thánh tức giận bắt giải người ấy đến trước mặt thánh Phêrô để chất vấn: “Tại sao một tên tội đồ lại dám mang lấy hình phạt chỉ dành riêng cho Con Thiên Chúa?”. Phêrô sững sờ, run rẩy nhận ra Thầy mình. Chúa Giêsu nhìn các thánh và hiền từ đáp: “Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà để cứu chữa những kẻ tội lỗi. Và Ta sẵn sàng chịu đóng đinh một lần nữa để cứu họ khỏi cơn thịnh nộ này.”

Câu chuyện hư cấu trên lại phản ánh một sự thật vĩ đại: Thiên Chúa của chúng ta là Đấng không bao giờ từ bỏ tội nhân. Lòng thương xót ấy trải dài qua muôn thế hệ, tuôn trào từ cạnh sườn bị đâm thâu, thấm đẫm Máu và Nước để gội rửa những vết thương do tội lỗi nhân loại gây ra.

Rào cản của thế giới thực nghiệm

Không chỉ xót thương những kẻ sa ngã, Chúa Giêsu còn bao dung với cả những tâm hồn cứng cỏi, kém tin. Bài Tin Mừng hôm nay phác họa lại chân dung của Tôma – một con người mang đậm nét tư duy của thời đại chúng ta. Tôma vắng mặt khi Chúa hiện ra lần đầu. Ông dứt khoát tuyên bố: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Đó không chỉ là thách thức của Tôma xưa, mà còn là đòi hỏi của những con người sống trong kỷ nguyên số ngày nay. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều phải được lượng hóa, phải được đo lường bằng dữ liệu, thuật toán và bằng chứng nhãn tiền. Người ta quen với việc “mắt thấy, tai nghe, tay sờ” mới tin.

Nhưng Đức Giêsu đã không kết án sự đòi hỏi ấy. Ngài hạ mình bước vào thế giới thực nghiệm của Tôma, cho phép ông chạm vào những vết thương chí thánh. Sự bao dung ấy đã đánh gục hoàn toàn sự hoài nghi, khiến Tôma phải thốt lên lời tuyên xưng rực rỡ nhất: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”. Tin vào Chúa không phải là một bước lùi phi lý, mà là con đường giải thoát chúng ta khỏi thế giới chật hẹp của những cân đong đo đếm vật chất, để vươn tới một chiều kích phong phú hơn: chiều kích của Tình Yêu thần linh.

Tín thác vào Đại Dương Thương Xót

Tôn sùng Lòng Thương Xót Chúa có nguồn cội sâu xa từ tình yêu tuôn trào nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã cổ vũ nhiều về việc sùng kính Lòng Chúa thương xót. Ngày 30 tháng 4 năm 2000, nhằm ngày Chúa nhật sau Lễ Phục sinh, Đức Gioan Phaolô II đã phong thánh cho Thánh Faustina và thiết lập ra ngày Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót, được ấn định vào ngày Chúa nhật sau Lễ Phục Sinh hằng năm.

Khi thiết lập đại lễ này, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã mượn lại thông điệp từ Thánh nữ Faustina để gửi lời kêu gọi khẩn thiết đến toàn thế giới: “Nhân loại sẽ không tìm được bình an cho đến khi nào quay về với Lòng Thương Xót của Thiên Chúa… Đây là nguồn hy vọng duy nhất cho con người.”

Thông điệp tuyệt vời ấy bắt nguồn từ những thị kiến thần bí của Thánh nữ Faustina Kowalska – vị Tông đồ của Lòng Thương Xót. Trong quyển Nhật Ký của mình, chị kể lại khoảnh khắc kỳ diệu ngày 22/02/1931: Chúa Giêsu hiện ra trong chiếc áo trắng, một tay giơ lên ban phép lành, tay kia chạm vào ngực áo. Từ Thánh Tâm Ngài chiếu tỏa hai luồng sáng rực rỡ: một đỏ thắm, một trắng nhạt. Ngài ân cần căn dặn: “Con hãy vẽ một bức hình giống mẫu con trông thấy, bên dưới viết: ‘Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa!'” (Nhật ký 74).

Tuy nhiên, bức linh ảnh ấy không chỉ là nơi để chiêm ngắm dung mạo nhân lành của Chúa, mà còn là một đòi hỏi quyết liệt về tình bác ái. Bởi như Chúa đã nhắc nhở chị Faustina: “Đức tin dù mạnh mẽ đến đâu cũng vô ích, nếu không đi kèm với việc làm xót thương” (Nhật ký 457).

Kính thưa cộng đoàn,

Đã bao nhiêu lần môi miệng chúng ta đọc thầm thĩ câu “Con tín thác vào Chúa”, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối lo âu, toan tính?

Đã bao lần ta buông lời oán trách khi hòn đá thử thách rơi xuống đời mình, thay vì ngoan ngoãn phó mặc cho sự an bài của Ngài?

Tín thác không phải là một mớ cảm xúc nhất thời, mà là một quyết định dứt khoát: buông mình trọn vẹn vào đại dương bao la của tình Chúa.

Hôm nay, xin cho mỗi người chúng ta can đảm bước đến Tôn Nhan Chúa.

Xin Máu và Nước tuôn trào từ Thánh Tâm Ngài tẩy rửa và chữa lành mọi thương tích trong hồn xác chúng ta.

Và xin Lòng Thương Xót Chúa hoán cải trái tim ta, để ta cũng biết xót thương anh chị em mình như chính Chúa đã xót thương ta.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, con tín thác vào Chúa! Amen.


Tài liệu tham khảo: