CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH – NĂM A

LỄ CHÚA THĂNG THIÊN

“Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20)

                                     Cv 1,1-11, Ep 1,17-23, Mt 28,16-20

Lm.Jn. Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên. Lời Chúa trong Tin Mừng Mát-thêu lại vang lên một lời hứa đầy an ủi: “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Làm sao Chúa có thể vừa “lên trời” lại vừa “ở cùng” chúng ta? Phải chăng Ngài bỏ mặc chúng ta mồ côi giữa chốn trần ai này? Để hiểu được mầu nhiệm này, chúng ta cần bước vào chiều sâu của Lời Chúa, cũng như giáo huấn của Hội Thánh.

1. Thăng Thiên

Thăng Thiên không phải là một chuyến bay vào vũ trụ của một phi hành gia vượt qua các tầng mây. Đúng hơn, “Trời” ở đây là một tình trạng, một cõi vinh quang của Thiên Chúa. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo (số 659) dạy rằng: “Thân thể Đấng Phục Sinh bước vào tình trạng vinh quang của Thiên Chúa.” Khi Đức Giêsu hoàn tất sứ mạng cứu chuộc – Ngài đã rao giảng, chịu chết và phục sinh – Ngài được Chúa Cha tôn vinh. Bài đọc hai trích thư gửi tín hữu Êphêsô diễn tả điều này một cách tuyệt đẹp: “Thiên Chúa đã tôn phong Người lên ngự bên hữu Chúa Cha trên trời… và đặt tất cả dưới chân Đức Kitô” (Ep 1,20.22).

Chính vì Đức Giêsu không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian vật lý của một thân xác trần gian, Ngài mới có thể hiện diện một cách thiêng liêng, trọn vẹn và quyền năng ở bất cứ nơi đâu. Ngài không đi vắng, Ngài chỉ thay đổi cách thức hiện diện. Ngài rời khỏi tầm nhìn của đôi mắt xác thịt để bước vào tầm nhìn của đôi mắt đức tin.

2. Thiên Đàng

Mầu nhiệm Thăng Thiên mời gọi chúng ta hướng lòng về Quê Trời. Nhưng Thiên Đàng thực sự là gì và ở đâu? Nhiều người vẫn ngây thơ nghĩ rằng Thiên Đàng là một nơi chốn xa xăm nào đó lơ lửng trên các dải ngân hà. Thực ra, Thiên Đàng không phải là một nơi chốn, mà là một tình trạng hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa. Ở đâu có Thiên Chúa, ở đó có Thiên Đàng.

Có một câu chuyện thiền rất sâu sắc kể về một chàng hiệp sĩ hung bạo. Một hôm, anh mang gươm đến gặp một vị thiền sư và lớn tiếng hỏi: “Xin ngài chỉ cho tôi biết thiên đàng và hỏa ngục là gì?” Vị thiền sư nhìn anh ta từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt và đáp: “Ta không thể dạy cho anh bất cứ điều gì. Anh là một kẻ thô lỗ, là nỗi tủi nhục cho hàng ngũ hiệp sĩ. Hãy cút đi!” Cảm thấy bị xúc phạm tột độ, chàng hiệp sĩ bừng bừng sát khí, rút gươm ra định chém rơi đầu vị thiền sư. Ngay lúc lưỡi gươm vung lên, vị thiền sư mỉm cười, giơ tay cản lại và nhẹ nhàng nói: “Hỏa ngục là thế đó.” Sững sờ trước sự thâm thúy của vị thiền sư, chàng hiệp sĩ nhận ra sự nóng giận và ác tâm đang thiêu đốt chính mình. Anh vội vã xỏ gươm vào bao, quỳ gối xuống, cúi đầu thành tâm sám hối. Vị thiền sư đỡ anh dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt đã dịu lại của anh và nói: “Thiên đàng là thế đó.”

Kính thưa cộng đoàn, nơi nào có hận thù, ghen ghét, bạo lực và ích kỷ, nơi đó vắng bóng Thiên Chúa, và đó chính là hỏa ngục. Ngược lại, nơi nào có tình yêu thương, sự tha thứ, lòng bao dung và sự bình an, nơi đó Thiên Chúa ngự trị, và đó chính là Thiên Đàng. Thiên Đàng là điều chúng ta phải xây dựng và có thể nếm thử ngay từ đời này, trước khi được hưởng trọn vẹn ở đời sau.

3. Sứ mạng mang thiên đàng vào thực tại

Sách Tông Đồ Công Vụ thuật lại rằng, sau khi Chúa được cất lên, các môn đệ cứ mải mê đứng nhìn trời. Lúc đó, hai người mặc áo trắng đã hiện ra và bảo: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11). Lời quở trách nhẹ nhàng này là một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta: Lễ Thăng Thiên không phải là dịp để chúng ta mơ mộng viễn vông, chối bỏ trần thế hay trốn tránh trách nhiệm. Trái lại, mầu nhiệm này sai chúng ta bước vào thế giới.

Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã trao phó một mệnh lệnh quan trọng: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ… dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28,19-20). Chúng ta được mời gọi làm cho Thiên Đàng hiện diện giữa trần gian, bằng cách nhận ra và đem Chúa đến cho anh chị em mình.

  • Chúa đang hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, suối nguồn của sự sống.
  • Chúa hiện diện khi Cộng đoàn tụ họp cầu nguyện (Mt 18,20).
  • Chúa hiện diện trong những người bé mọn, những người nghèo khổ, bệnh tật và bị gạt ra bên lề xã hội (Mt 25).

Nhưng làm thế nào để rao giảng Nước Trời một cách hiệu quả nhất? Thánh Phanxicô Assisi từng nói với một thầy dòng: “Nào, chúng ta cùng đi xuống phố giảng đạo.” Hai ngài đi một vòng qua các con phố, mỉm cười chào hỏi mọi người, rồi quay trở về tu viện mà không nói một lời giáo lý nào. Thầy dòng ngạc nhiên hỏi: “Thưa cha, chẳng phải cha bảo chúng ta đi giảng đạo sao?” Thánh nhân mỉm cười đáp: “Chúng ta đã giảng đạo rồi đó! Khi chúng ta đi đường với sự khiêm nhường, bình an và niềm vui, người ta nhìn vào phong cách sống của chúng ta, họ sẽ tự thắc mắc về nguồn sống bên trong linh hồn chúng ta. Chẳng phải như thế là chúng ta đã rao giảng rồi sao?”

Đức Thánh Cha Phaolô VI trong Thông điệp Evangelii Nuntiandi (Rao giảng Tin Mừng) đã viết: “Người đương thời sẵn sàng lắng nghe những nhân chứng hơn là những thầy dạy, và nếu họ có nghe những thầy dạy, thì bởi vì những thầy dạy đó là những nhân chứng.”

Kính thưa quý ông bà và anh chị em, Chúa Giêsu đã lên trời, nhưng Ngài vẫn đang đồng hành cùng chúng ta trên vạn nẻo đường đời. Xin cho mỗi người chúng ta, khi rời khỏi ngôi thánh đường này, biết tự vấn lương tâm:

Cuộc sống của tôi, gia đình của tôi đang phản chiếu hình ảnh của Thiên Đàng hay hỏa ngục?

Tôi có đang mang tình yêu của Đấng Phục Sinh đến cho những người xung quanh hay không?

Ước gì qua đời sống chứng tá đầy yêu thương và phục vụ của mỗi người Kitô hữu, thế giới này nhận ra rằng: Thiên Chúa vẫn đang ở đây, “mọi ngày cho đến tận thế”. Amen.

Viết một bình luận