NHÌN THA NHÂN BẰNG MẮT CHÚA
“Con ơi, các tội của con được tha rồi” (Mk 2,5)
Mk 2,1-5; Mt 12,14-21
Lm. John Trần
Có một câu chuyện cổ xưa kể rằng, Satan từng phát minh ra một tấm gương kỳ diệu – bất cứ điều gì nhìn vào nó cũng bị lật ngược, bị méo mó thành xấu xí khủng khiếp. Satan thích thú vô cùng, vì nó có thể làm tổn thương những linh hồn. Nhưng một hôm, tấm gương vỡ tan và rơi xuống trái đất, thành từng mảnh nhỏ. Kể từ đó, những hạt gương này bám vào mắt người, và họ chỉ thấy được cái xấu trong thế gian. Họ không còn nhìn thấy vẻ đẹp nữa.
Câu chuyện ấy là ẩn dụ cho lỗi lầm của chúng ta: nhìn thấy cái xấu ở người khác không phải là điều tự nhiên – đó là cái nhìn của quỷ. Nhưng chúng ta là con cái của Thiên Chúa, được tạo dựng theo hình ảnh của Ngài. Trong mỗi con người, dù khốn cùng đến đâu, vẻ đẹp của Thiên Chúa vẫn còn chiếu sáng.
Hôm nay, Phúc Âm cho ta thấy rõ điều này qua hai câu chuyện.
Trước hết là người liệt: bốn người bạn không nản chí vì tòa nhà chật ních, mà dựng thang, bẻ lợp mái nhà để hạ người bạn xuống trước Chúa Giêsu. Họ tin tưởng. Và Chúa nhìn thấy không phải lỗi lầm của người liệt, mà nhìn thấy đức tin của những người bạn ấy. “Con ơi, các tội của con được tha rồi” (Mk 2,5). Đấy là cái nhìn của Chúa – thấy được hạt giống tốt đẹp còn nép ẩn trong lòng người.
Rồi trước đó, Chúa được mô tả qua lời của tiên tri Isaia: “Cây lau bị dập Người không đành bẻ gẫy, tim đèn loe lét Người không nỡ tắt” (Is 42,3). Chúa Giêsu không ghét bỏ những kẻ yếu đuối, bệnh tật, hay những ai đã sa vào tội lỗi. Ngài không giáng phán xét cứng nhắc, mà thay vào đó, Ngài kín đáo, nhân hậu và hiền lành.
Thưa anh chị em, còn bao nhiêu người xung quanh chúng ta đang nằm trong tình cảnh thương tâm: bệnh tật, nghèo khổ, đã từng sai lầm, bây giờ mỏi mắt tìm kiếm một bàn tay cảm thông? Họ cơ cùng không phải vì lỗi riêng của họ, mà vì hoàn cảnh đã đẩy họ xuống. Thế mà chúng ta, những kẻ may mắn hơn, thường vô tình hoặc cố ý mặc họ rơi.
Chúng ta còn hay phô trương những điểm tốt của mình, trong khi loại bỏ những điểm tốt của kẻ khác. Chúng ta còn dùng ngôn từ sắc bén, hành động cứng rắn, cách nhìn lạnh nhạt. Nhưng đấy không phải là cách của Chúa Kitô.
Những người theo Chúa hôm nay, chúng ta được gọi để sống ba phẩm tính ấy: kín đáo – không tìm danh vọng; nhân hậu – luôn tìm lý do để tha thứ; và hiền lành – không bao giờ đè bẹp những đốm sáng còn lửng lơ của kẻ khác.
Khi mọi người nhìn vào cách sống của chúng ta, họ phải nhìn thấy hình ảnh của một Đức Kitô kín đáo, nhân hậu, luôn biết yêu thương. Chúng ta phải là những kẻ luôn tìm cách tắt tim đèn loe lét trong anh chị em mình thành ngọn lửa sáng.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta lấy lại cái nhìn của Chúa, để nhìn anh chị em không bằng mắt khoá, mà bằng mắt yêu thương và hy vọng. Amen.