Thứ Ba – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Ba - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CẦU NGUYỆN BẰNG TRÁI TIM CỦA CHÚA GIÊSU

“Xin cho họ nên một như Chúng Ta là một”.

Cv 20,17-27; Ga 17,1-11a

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào Lời nguyện Hiến Tế của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly. Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc khổ nạn, thay vì lo lắng cho bản thân, Chúa Giêsu lại ngước mắt lên trời và dâng lời cầu nguyện. Chiêm ngắm lời kinh này, chúng ta được mời gọi đi sâu vào ba tâm tình của Đấng Cứu Thế.

1. Cầu xin vinh quang không phải cho mình, mà để Tôn vinh Chúa Cha

Mở đầu lời nguyện, Chúa Giêsu thưa: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha”. Thoạt nghe, chúng ta có thể nghĩ đây là một lời cầu xin vinh quang cho cá nhân. Nhưng không, vinh quang mà Chúa Giêsu nhắc đến ở đây chính là Thập Giá. Ngài không cầu xin một sự vinh hiển mang tính thế gian hay vinh quang ích kỷ. Ngài xin được hoàn tất thánh ý Cha, để qua sự hy sinh tận cùng của Ngôi Con, tình yêu bao la của Thiên Chúa Cha được bừng sáng và tỏ hiện cho toàn nhân loại.

2. Lời nguyện dành cho môn đệ

Sau khi hướng về Cha, ánh mắt Chúa Giêsu trìu mến hướng về các môn đệ – những người đã gắn bó với Ngài. Lời cầu nguyện của Ngài dành cho họ tập trung vào hai điều cốt lõi:

Xin gìn giữ họ khỏi ác thần: Chúa biết các môn đệ là những người mang thân phận yếu đuối nhưng lại mang sứ mạng lớn lao giữa thế gian. Ngài không xin cất họ ra khỏi thế gian, nhưng xin Cha ban ơn trợ lực để họ không bị lây nhiễm những thói hư tật xấu của trần tục.

Xin cho họ được ơn hiệp nhất: “Xin cho họ nên một như Chúng Ta là một”. Đây là lời mời gọi nên thánh. Các tông đồ là những người đã tự do chọn tin và theo Chúa, được tách biệt để tiếp nối sứ mạng cứu độ. Bằng lời cầu nguyện này, Chúa Giêsu khẳng định: Ngài không bao giờ bỏ rơi những kẻ thuộc về Ngài.

3. “Con không cầu xin cho thế gian”

Có một câu nói của Chúa khiến chúng ta phải chững lại: “Con không cầu xin cho thế gian” (c.9). Tại sao Đấng xót thương lại từ chối cầu nguyện cho thế gian?

“Thế gian” ở đây không phải là trái đất hay nhân loại mà Thiên Chúa đã tạo dựng và yêu thương. “Thế gian” ở đây chính là biểu tượng của sự cố chấp, là bóng tối khước từ ánh sáng, là thái độ chai lỳ trong tội lỗi và quyết tâm quay lưng lại với ơn cứu độ. Ân sủng của Thiên Chúa luôn tuôn tràn vô tận, nhưng nó không thể bước vào một trái tim kiêu ngạo, bịt kín và từ chối tình yêu. Đối với sự cố chấp ấy, lời cầu nguyện đành phải bất lực cho đến khi con người chịu mở lòng ra.

Từ Lời nguyện hiến tế mẫu mực của Chúa Giêsu, chúng ta soi rọi lại đời sống đức tin của chính mình:

Thứ nhất, hãy xét lại cách chúng ta cầu nguyện: Chúng ta có thường xuyên đến với Chúa chỉ để đưa cho Ngài một “bản danh sách những điều cần thiết” và bắt Ngài làm theo chương trình ta vạch sẵn không? Cầu nguyện như Chúa Giêsu là biết đặt ý Chúa lên trên ý riêng, xin cho Danh Cha cả sáng và xin ơn ích thực sự cho những anh chị em đang cần đến Chúa chung quanh mình.

Thứ hai, hãy cẩn trọng với sự “chai lỳ” trong tâm hồn: Ước gì mỗi người chúng ta đừng bao giờ để lòng mình trở thành “thế gian” mà Chúa Giêsu đã nhắc tới. Đừng bao giờ chai lỳ hay ngủ quên trong những yếu đuối, tội lỗi của mình. Hãy khiêm tốn mở lòng, để ân sủng Chúa có thể chạm tới và biến đổi chúng ta.

Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đang không ngừng cầu bầu cho chúng ta trước tòa Chúa Cha, ban cho mỗi người một trái tim biết cầu nguyện, biết yêu thương và luôn ngoan ngùy ở lại trong tình yêu quan phòng của Thiên Chúa. Amen.

Thứ Hai – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Hai - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CHIẾN THẮNG THẾ GIAN

Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).

Cv 19,1-8; Ga 16,29-33

Lm. John Trần

Trong những ngày của Tuần 7 Mùa Phục Sinh này, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng lòng đón chờ Chúa Thánh Thần và suy niệm những lời tâm huyết cuối cùng của Chúa Giêsu trước cuộc Thương Khó. Lời Tin Mừng hôm nay vang lên một lời tiên báo thực tế, nhưng đồng thời cũng là một lời khích lệ tuyệt đẹp và tràn đầy hy vọng: “Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).

“Thế gian” mà Chúa Giêsu nhắc đến ở đây không phải là vũ trụ tươi đẹp Chúa đã dựng nên, mà nhằm chỉ những thế lực chối bỏ sự thật, khước từ tình yêu và chống lại Thiên Chúa. Sống giữa lòng thế gian ấy, việc đối diện với những thử thách, gian nan là điều tất yếu. Các môn đệ xưa đã từng hoang mang, sợ hãi và tản mác khi thấy Thầy mình bước lên đồi Canvê. Nhưng Chúa Giêsu không để các ông chìm trong sự tuyệt vọng. Ngài ban cho các ông, và cho cả chúng ta hôm nay, một sự bình an nội tâm sâu thẳm.

Chúa Giêsu đã thực sự chiến thắng! Nhưng Ngài không chiến thắng bằng quyền lực, tiền tài, hay lối hành xử kiêu hãnh để chà đạp kẻ yếu. Ngài đã chiến thắng bằng chính Thập Giá – bằng sự vâng phục tuyệt đối thánh ý Chúa Cha và bằng một tình yêu tự hiến tột cùng. Thập giá chính là vũ khí của sự sống. Để thông phần vào chiến thắng vinh quang ấy, chúng ta cũng phải dùng chính “vũ khí” mà Chúa đã dùng: đó là lấy tình thương để hóa giải thù hận, lấy sự hy sinh để khuất phục những cám dỗ và ích kỷ của thế gian. Giống như Thánh Phaolô trong Bài đọc thứ nhất đã đặt tay để Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các tín hữu Êphêsô nhằm củng cố sức mạnh cho họ (Cv 19,1-8), chúng ta hôm nay cũng cần Thần Khí Chúa ban ơn can đảm để đứng vững giữa dòng đời.

Sự chiến thắng của Chúa không phải là một lời hứa viển vông. Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của niềm tin này: “Đức tin có nghĩa là tin tưởng Ngài đã chiến thắng thực sự: ‘Thầy đã thắng thế gian’ (Ga 16:33). Đó không phải là một ảo tưởng… Sự phục sinh của Ngài không phải là một biến cố của quá khứ; nó chứa đựng một sức mạnh sinh khí đã thấm nhập thế giới” (Tông huấn Evangelii Gaudium, số 278).

Giữa những giằng co, mệt mỏi của cuộc sống thường nhật, xin cho Lời Chúa hôm nay thắp lên trong tâm hồn chúng ta niềm vui và sự cậy trông vững vàng:

Hãy can đảm lên, vì dẫu thử thách có lớn lao đến đâu, mọi đau khổ khi được kết hiệp với Thập Giá Chúa đều mang lại ý nghĩa cứu độ. Hãy can đảm lên, vì Thiên Chúa thấu suốt mọi sự, Ngài yêu thương ta hết lòng và sẽ không bao giờ để ta phải chịu thử thách vượt quá sức mình. Hãy can đảm lên, vì dẫu có đôi lúc chúng ta yếu đuối vấp ngã, tình yêu thương xót của Chúa vẫn luôn lớn hơn mọi tội lỗi, và Ngài đã thực sự thắng thế gian!

Nguyện xin bình an của Chúa Kitô Phục Sinh luôn ngự trị trong tâm hồn mỗi người chúng ta. Amen.

CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH – NĂM A

LỄ CHÚA THĂNG THIÊN

LỄ CHÚA THĂNG THIÊN

“Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20)

                                     Cv 1,1-11, Ep 1,17-23, Mt 28,16-20

Lm.Jn. Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên. Lời Chúa trong Tin Mừng Mát-thêu lại vang lên một lời hứa đầy an ủi: “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Làm sao Chúa có thể vừa “lên trời” lại vừa “ở cùng” chúng ta? Phải chăng Ngài bỏ mặc chúng ta mồ côi giữa chốn trần ai này? Để hiểu được mầu nhiệm này, chúng ta cần bước vào chiều sâu của Lời Chúa, cũng như giáo huấn của Hội Thánh.

1. Thăng Thiên

Thăng Thiên không phải là một chuyến bay vào vũ trụ của một phi hành gia vượt qua các tầng mây. Đúng hơn, “Trời” ở đây là một tình trạng, một cõi vinh quang của Thiên Chúa. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo (số 659) dạy rằng: “Thân thể Đấng Phục Sinh bước vào tình trạng vinh quang của Thiên Chúa.” Khi Đức Giêsu hoàn tất sứ mạng cứu chuộc – Ngài đã rao giảng, chịu chết và phục sinh – Ngài được Chúa Cha tôn vinh. Bài đọc hai trích thư gửi tín hữu Êphêsô diễn tả điều này một cách tuyệt đẹp: “Thiên Chúa đã tôn phong Người lên ngự bên hữu Chúa Cha trên trời… và đặt tất cả dưới chân Đức Kitô” (Ep 1,20.22).

Chính vì Đức Giêsu không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian vật lý của một thân xác trần gian, Ngài mới có thể hiện diện một cách thiêng liêng, trọn vẹn và quyền năng ở bất cứ nơi đâu. Ngài không đi vắng, Ngài chỉ thay đổi cách thức hiện diện. Ngài rời khỏi tầm nhìn của đôi mắt xác thịt để bước vào tầm nhìn của đôi mắt đức tin.

2. Thiên Đàng

Mầu nhiệm Thăng Thiên mời gọi chúng ta hướng lòng về Quê Trời. Nhưng Thiên Đàng thực sự là gì và ở đâu? Nhiều người vẫn ngây thơ nghĩ rằng Thiên Đàng là một nơi chốn xa xăm nào đó lơ lửng trên các dải ngân hà. Thực ra, Thiên Đàng không phải là một nơi chốn, mà là một tình trạng hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa. Ở đâu có Thiên Chúa, ở đó có Thiên Đàng.

Có một câu chuyện thiền rất sâu sắc kể về một chàng hiệp sĩ hung bạo. Một hôm, anh mang gươm đến gặp một vị thiền sư và lớn tiếng hỏi: “Xin ngài chỉ cho tôi biết thiên đàng và hỏa ngục là gì?” Vị thiền sư nhìn anh ta từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt và đáp: “Ta không thể dạy cho anh bất cứ điều gì. Anh là một kẻ thô lỗ, là nỗi tủi nhục cho hàng ngũ hiệp sĩ. Hãy cút đi!” Cảm thấy bị xúc phạm tột độ, chàng hiệp sĩ bừng bừng sát khí, rút gươm ra định chém rơi đầu vị thiền sư. Ngay lúc lưỡi gươm vung lên, vị thiền sư mỉm cười, giơ tay cản lại và nhẹ nhàng nói: “Hỏa ngục là thế đó.” Sững sờ trước sự thâm thúy của vị thiền sư, chàng hiệp sĩ nhận ra sự nóng giận và ác tâm đang thiêu đốt chính mình. Anh vội vã xỏ gươm vào bao, quỳ gối xuống, cúi đầu thành tâm sám hối. Vị thiền sư đỡ anh dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt đã dịu lại của anh và nói: “Thiên đàng là thế đó.”

Kính thưa cộng đoàn, nơi nào có hận thù, ghen ghét, bạo lực và ích kỷ, nơi đó vắng bóng Thiên Chúa, và đó chính là hỏa ngục. Ngược lại, nơi nào có tình yêu thương, sự tha thứ, lòng bao dung và sự bình an, nơi đó Thiên Chúa ngự trị, và đó chính là Thiên Đàng. Thiên Đàng là điều chúng ta phải xây dựng và có thể nếm thử ngay từ đời này, trước khi được hưởng trọn vẹn ở đời sau.

3. Sứ mạng mang thiên đàng vào thực tại

Sách Tông Đồ Công Vụ thuật lại rằng, sau khi Chúa được cất lên, các môn đệ cứ mải mê đứng nhìn trời. Lúc đó, hai người mặc áo trắng đã hiện ra và bảo: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11). Lời quở trách nhẹ nhàng này là một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta: Lễ Thăng Thiên không phải là dịp để chúng ta mơ mộng viễn vông, chối bỏ trần thế hay trốn tránh trách nhiệm. Trái lại, mầu nhiệm này sai chúng ta bước vào thế giới.

Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã trao phó một mệnh lệnh quan trọng: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ… dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28,19-20). Chúng ta được mời gọi làm cho Thiên Đàng hiện diện giữa trần gian, bằng cách nhận ra và đem Chúa đến cho anh chị em mình.

  • Chúa đang hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, suối nguồn của sự sống.
  • Chúa hiện diện khi Cộng đoàn tụ họp cầu nguyện (Mt 18,20).
  • Chúa hiện diện trong những người bé mọn, những người nghèo khổ, bệnh tật và bị gạt ra bên lề xã hội (Mt 25).

Nhưng làm thế nào để rao giảng Nước Trời một cách hiệu quả nhất? Thánh Phanxicô Assisi từng nói với một thầy dòng: “Nào, chúng ta cùng đi xuống phố giảng đạo.” Hai ngài đi một vòng qua các con phố, mỉm cười chào hỏi mọi người, rồi quay trở về tu viện mà không nói một lời giáo lý nào. Thầy dòng ngạc nhiên hỏi: “Thưa cha, chẳng phải cha bảo chúng ta đi giảng đạo sao?” Thánh nhân mỉm cười đáp: “Chúng ta đã giảng đạo rồi đó! Khi chúng ta đi đường với sự khiêm nhường, bình an và niềm vui, người ta nhìn vào phong cách sống của chúng ta, họ sẽ tự thắc mắc về nguồn sống bên trong linh hồn chúng ta. Chẳng phải như thế là chúng ta đã rao giảng rồi sao?”

Đức Thánh Cha Phaolô VI trong Thông điệp Evangelii Nuntiandi (Rao giảng Tin Mừng) đã viết: “Người đương thời sẵn sàng lắng nghe những nhân chứng hơn là những thầy dạy, và nếu họ có nghe những thầy dạy, thì bởi vì những thầy dạy đó là những nhân chứng.”

Kính thưa quý ông bà và anh chị em, Chúa Giêsu đã lên trời, nhưng Ngài vẫn đang đồng hành cùng chúng ta trên vạn nẻo đường đời. Xin cho mỗi người chúng ta, khi rời khỏi ngôi thánh đường này, biết tự vấn lương tâm:

Cuộc sống của tôi, gia đình của tôi đang phản chiếu hình ảnh của Thiên Đàng hay hỏa ngục?

Tôi có đang mang tình yêu của Đấng Phục Sinh đến cho những người xung quanh hay không?

Ước gì qua đời sống chứng tá đầy yêu thương và phục vụ của mỗi người Kitô hữu, thế giới này nhận ra rằng: Thiên Chúa vẫn đang ở đây, “mọi ngày cho đến tận thế”. Amen.

Thứ Bảy – Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Thứ Bảy - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CẦU NGUYỆN NHÂN DANH  CHÚA

“Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.” (Ga 16,23).

Cv 18,23-28 ; Ga 16,23B – 28

Lm. John Trần

Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta mang trong lòng biết bao nhiêu nỗi lo toan và nhu cầu cần thiết. Chúng ta xin cho gia đình được bình an, xin cho công việc được thuận lợi, xin cho sức khỏe được dồi dào. Có rất nhiều điều để xin và cũng có muôn vàn cách để cầu nguyện.

Tuy nhiên, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta một bí quyết tuyệt hảo để lời cầu nguyện đạt thấu trời cao: “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.” (Ga 16,23).

Vậy, cầu nguyện “nhân danh Chúa Giêsu” có nghĩa là gì?

Thông thường, khi đến với Chúa, chúng ta dễ mang theo một danh sách những nhu cầu mang tính cá nhân, đôi khi chỉ quy hướng về bản thân mình. Lời cầu xin như thế nhiều lúc tỏ ra hẹp hòi, thiếu đi sự tin tưởng vào kế hoạch của Thiên Chúa. Ngược lại, xin nhân danh Chúa Giêsu chính là đặt trọn vẹn ý nguyện của chúng ta vào trong sự quan phòng của Ngài, với một lòng tín thác vô bờ bến.

Thiên Chúa không bao giờ lừa dối chúng ta. Ngài là Người Cha nhân từ, thấu suốt mọi sự và biết rõ điều gì là hữu ích và cần thiết nhất cho linh hồn chúng ta. Đôi khi Chúa không ban cho chúng ta đúng cái chúng ta xin, nhưng Ngài ban cho chúng ta điều chúng ta thực sự cần. Trong buổi Tiếp kiến chung ngày 26 tháng 5 năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Cầu nguyện không phải là một cây đũa thần, nhưng là một cuộc đối thoại với Chúa. Thật vậy, khi cầu nguyện, chúng ta có thể rơi vào nguy cơ là không phải chúng ta phục vụ Thiên Chúa, nhưng lại mong đợi Ngài phục vụ chúng ta.”*

Một số người thậm chí ngừng cầu nguyện vì họ nghĩ rằng lời cầu xin của họ không được lắng nghe” ( Giáo lý của Giáo hội Công giáo , 2734). Vì thế, cầu nguyện nhân danh Chúa còn đòi hỏi chúng ta phải biết khiêm tốn thuần phục Thánh ý. Chúng ta không đến với Chúa để “lên kế hoạch” và bắt Ngài phải ký duyệt, mà là để thưa lên như chính Chúa Giêsu trong Vườn Dầu: “Xin đừng làm theo ý con, mà làm theo ý Cha.” (Lc 22,42).

Anh chị em hãy nhìn lại đời sống cầu nguyện của mình. Có điều gì chúng ta đã kiên trì xin mà dường như vẫn chưa được toại nguyện không? Nếu có, xin anh chị em đừng vội nản chí hay đánh mất niềm hy vọng. Trong lúc chờ đợi, chúng ta hãy tiếp tục tín thác và tuân phục ý Ngài.

Nguyện xin Chúa Giêsu ban cho mỗi người chúng ta một trái tim luôn biết cảm tạ tri ân. Dù gặp lúc may mắn thịnh vượng hay khi phải đứng trước muôn vàn thất bại khổ đau, xin cho chúng ta luôn tìm thấy bình an khi biết đón nhận mọi sự từ bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. Amen.

*https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2021/documents/papa-francesco_20210526_udienza-generale.html

Thứ Sáu – Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Thứ Sáu – Tuần VI – Mùa Phục Sinh

BUỒN VUI TRONG KIẾP NGƯỜI

Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20).

Cv 18,9-18 ; Ga 16,20-23a

Lm. John Trần

Có một câu chuyện kể về một người khách hành hương thời Trung cổ đi ngang qua một công trường đầy nắng gió. Ông gặp ba người thợ đục đá đang vã mồ hôi nhọc nhằn. Khi được hỏi đang làm gì, người thứ nhất cằn nhằn thô lỗ vì quá mệt mỏi; người thứ hai thờ ơ đáp rằng anh ta chỉ làm quần quật từ sáng đến tối để kiếm miếng cơm manh áo. Nhưng đến người thứ ba, dù tấm thân gầy gò ướt đẫm mồ hôi, anh lại nở một nụ cười rạng rỡ, hãnh diện chỉ tay về phía thung lũng và nói: “Ông không thấy sao? Tôi đang góp công xây dựng một ngôi thánh đường cho Thiên Chúa!”

Cùng một công việc cực nhọc nhễ nhại mồ hôi, nhưng thái độ lại hoàn toàn khác biệt. Anh chị em thấy đó, chính ánh mắt đức tin và mục đích sống đã biến sự vất vả cay đắng thành niềm vinh dự lớn lao.

Đó cũng chính là sứ điệp sâu sắc mà Chúa Giêsu muốn gửi đến chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay. Đứng trước sự hoang mang của các môn đệ khi sắp phải bước vào cuộc Thương Khó, Chúa Giêsu đã quả quyết: “Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20).

Để diễn tả chân lý này, Chúa đã dùng một hình ảnh vô cùng gần gũi: “Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn vì giờ của mình đã đến; nhưng khi sinh con rồi, thì không còn nhớ đến nỗi cực nhọc nữa, bởi chan chứa niềm vui vì một người đã sinh ra trong thế gian.” (Ga 16,21). Quả thực, chẳng có niềm vui đích thực nào lại không được cưu mang bằng sự hy sinh. Niềm vui Phục Sinh của Chúa Giêsu cũng phải đi qua con đường Thập Giá máu và nước mắt. Đối với chúng ta, có chết đi cho tội lỗi, có hy sinh hãm mình và kiên nhẫn vác thập giá hằng ngày, thì ta mới gặt hái được niềm vui cứu độ.

Giữa một thế giới đầy dẫy những âu lo, bệnh tật và gánh nặng cơm áo gạo tiền, người Kitô hữu rất dễ rơi vào thái độ cằn nhằn của người thợ đục đá thứ nhất, hay sự chán chường của người thợ thứ hai. Nhưng Chúa mời gọi chúng ta hãy mang lấy ánh mắt của người thợ thứ ba. Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng (Evangelii Gaudium), ban hành ngày 24 tháng 11 năm 2013, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng:

Bất cứ khi nào đời sống nội tâm của chúng ta bị cuốn vào những lợi ích và mối quan tâm riêng, thì sẽ không còn chỗ cho người khác, không còn chỗ cho người nghèo. Tiếng nói của Chúa không còn được nghe thấy, niềm vui thầm lặng của tình yêu Ngài không còn được cảm nhận, và khát vọng làm điều thiện phai nhạt. Đây cũng là một mối nguy hiểm rất thực tế đối với những người tin Chúa. Nhiều người trở thành nạn nhân của nó, và cuối cùng trở nên oán giận, tức giận và thờ ơ. Đó không phải là cách sống một cuộc đời có phẩm giá và trọn vẹn; đó không phải là ý muốn của Chúa dành cho chúng ta, cũng không phải là đời sống trong Thánh Linh có nguồn gốc từ trái tim của Chúa Kitô phục sinh

Có những người Kitô hữu mà cuộc sống của họ dường như chỉ toàn là Mùa Chay mà không có Lễ Phục Sinh. Tất nhiên, tôi hiểu rằng niềm vui không phải lúc nào cũng được thể hiện giống nhau trong cuộc sống, đặc biệt là vào những lúc khó khăn. Niềm vui thích nghi và thay đổi, nhưng nó luôn trường tồn, ngay cả như một tia sáng le lói sinh ra từ niềm tin chắc chắn của mỗi người rằng, sau tất cả, chúng ta được yêu thương vô điều kiện. Tôi hiểu nỗi đau buồn của những người phải chịu đựng nhiều đau khổ, nhưng chậm rãi nhưng chắc chắn, tất cả chúng ta đều phải để niềm vui của đức tin dần dần hồi sinh như một niềm tin thầm lặng nhưng vững chắc, ngay cả giữa những đau khổ tột cùng…” (Evangelii Gaudium, số 2, 6))

Anh chị em thân mến, mỗi giọt mồ hôi anh chị em rơi xuống vì gia đình, mỗi giọt nước mắt âm thầm chịu đựng vì hạnh phúc của con cái, hay những hy sinh chống lại cám dỗ để sống công chính, tất cả đều là những viên đá quý giá đang xây dựng nên “ngôi thánh đường” vĩnh cửu trên Nước Trời.

Xin Chúa cho chúng ta xác tín vào tình yêu và sự quan phòng của Ngài. Để dù trong hoàn cảnh khổ đau nào, tâm hồn chúng ta vẫn bình an hy vọng, vì biết chắc chắn rằng, mọi giọt nước mắt hôm nay rồi sẽ đơm bông kết trái thành niềm vui viên mãn ngày mai. Amen.