Thứ Sáu Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Sáu – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

CÁI CHẠM CHỮA LÀNH

Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch“.

2V 25,1-12; Mt 8,1-4

Lm. John Trần

Phụng vụ Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên hôm nay đặt trước mắt chúng ta hai bức tranh hoàn toàn đối lập: một bức tranh tăm tối của sự hủy diệt trong Cựu Ước và một bức tranh tươi sáng của quyền năng chữa lành trong Tân Ước. Điểm chung nối kết hai bức tranh ấy chính là hậu quả của tội lỗi và tình yêu thương xót của Thiên Chúa.

Trong bài Đọc 1 (2V 25,1-12), chúng ta phải chứng kiến một trang sử bi đát nhất của dân tộc Do Thái: Thành thánh Giêrusalem thất thủ, Đền Thờ bị thiêu rụi, vua Xê-đê-ki-a bị bắt, bị chọc mù mắt và đày sang Ba-by-lon. Nguyên nhân sâu xa của thảm kịch này không phải vì quân thù quá mạnh, mà vì dân Chúa đã mắc phải một căn bệnh “phong cùi thiêng liêng“: đó là sự kiêu ngạo, ngoan cố, và liên tục bất trung với Giao Ước. Tội lỗi đã tàn phá Giêrusalem, và tội lỗi ấy cũng đang từng ngày gặm nhấm, phá hủy đền thờ tâm hồn của mỗi người chúng ta, làm cho chúng ta trở nên mù lòa thiêng liêng và phải sống trong cảnh lưu đày của sự xa cách Thiên Chúa.

Bước sang bài Tin Mừng (Mt 8,1-4), chúng ta bắt gặp hình ảnh một người mắc bệnh phong cùi. Vào thời Chúa Giêsu, phong cùi không chỉ là một án tử về thể xác mà còn là một bản án tuyệt thông về mặt xã hội và tôn giáo. Người phong cùi bị coi là ô uế, bị loại trừ khỏi cộng đồng và phải sống cách ly hoàn toàn.

Thế nhưng, người bệnh hôm nay đã làm một hành động dũng cảm tuyệt vời: anh ta bước đến, sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và thốt lên một lời cầu nguyện ngắn gọn nhưng vô cùng sâu sắc: “Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch“. Lời van xin ấy không mang tính ép buộc hay đòi hỏi, mà là sự phó thác trọn vẹn vào quyền năng và thánh ý của tình yêu Thiên Chúa.

Đứng trước nỗi đau tột cùng và niềm tin đơn sơ ấy, Chúa Giêsu đã không hề quay đi hay lùi lại. Trái lại, Ngài giơ tay đụng vào anh ta và phán: “Tôi muốn, anh sạch đi“.

Theo luật Môsê, ai chạm vào người phong cùi thì người đó cũng sẽ trở nên ô uế. Nhưng Chúa Giêsu đã phá vỡ mọi rào cản của lề luật để chạm vào anh. Cái chạm của Ngài không bị lây nhiễm sự nhơ nhớp, mà ngược lại, sự thánh thiện và sức sống thần linh của Ngài đã tràn sang, đẩy lùi bệnh tật và chữa lành anh ta một cách hoàn toàn. Ngài không chỉ chữa lành thể xác, mà còn phục hồi nhân phẩm, trả lại cho anh vị trí trong cộng đồng khi truyền cho anh đi trình diện tư tế.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn lại chính mình, ai trong chúng ta cũng đang mang trong mình những căn bệnh “phong cùi” thiêng liêng. Đó có thể là những thói hư tật xấu khó bỏ, sự ích kỷ, lòng hận thù, hay những tội lỗi thầm kín khiến chúng ta cảm thấy mặc cảm, xa rời Chúa và anh em.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con có được sự khiêm nhường và lòng tín thác như người phong cùi trong bài Tin Mừng hôm nay. Xin đừng để chúng con chai lỳ, mù lòa trong tội lỗi như dân Giêrusalem thuở xưa, nhưng luôn biết can đảm chạy đến cùng Chúa nơi Bí tích Hòa Giải. Xin Chúa giơ tay chạm vào những vết thương đang rỉ máu trong tâm hồn chúng con, để chúng con được thanh tẩy, được chữa lành và sống trọn vẹn ơn gọi làm con cái tự do của Thiên Chúa. Amen.

Thứ Năm Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

HÃY XÂY NHÀ TRÊN ĐÁ

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7,21).

2V 24,8-17 ;Mt 7,21-29

Lm. John Trần

Hôm nay, trích đoạn Tin Mừng theo thánh Mátthêu đặt chúng ta trước một lời cảnh tỉnh vô cùng mạnh mẽ và thẳng thắn của Chúa Giêsu: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7,21).

Để hiểu rõ hơn sự nguy hiểm của một đời sống đức tin chỉ dừng lại ở cửa miệng và hình thức, chúng ta cùng suy ngẫm một câu chuyện cổ Tây phương rất ý nghĩa sau đây.

Chuyện kể rằng, có một nhà thông thái cất công lên đường tìm kiếm một dòng suối nhiệm mầu. Sau một hành trình dài đầy gian khổ, mắt ông sáng lên và tim đập thình thịch khi dòng suối hiện ra trước mắt. Khát khao cháy bỏng, ông lao đến uống thỏa thuê dòng nước trong vắt, rồi gieo mình bơi lội, tắm gội như muốn chìm hẳn vào dòng suối. Ông cắm lều ở lại đó nhiều ngày để ăn chay, cầu nguyện. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, ông nghe như tiếng dòng suối đang thầm thì với linh hồn mình. Trước khi trở về, ông dùng hết tài nghệ chụp lại một bức ảnh tuyệt đẹp của dòng suối nhiệm mầu ấy.

Về đến làng, khuôn mặt ông bừng sáng niềm hạnh phúc rạng rỡ. Dân làng tò mò vây quanh hỏi han. Ông kể cho họ nghe về dòng suối, nhưng những lời giải thích của ông dường như chỉ là gió thoảng ngoài tai. Cuối cùng, ông khuyên họ: “Mọi người hãy tự mình lên đường! Hãy đến tận nơi, tự mình nhìn ngắm, lắng nghe tiếng nước chảy, dìm mình xuống và nếm thử hương vị ngọt ngào của nó. Chỉ có tự mình trải nghiệm, các vị mới hiểu được sự linh thiêng, vì lời nói không thể nào diễn tả hết được.”

Thế nhưng, vì tâm hồn nông cạn, vì quá mải mê với vòng xoáy làm ăn và những bon chen lợi lộc, dân làng đã từ chối lên đường. Họ không muốn chịu cực khổ. Thay vào đó, họ xin lại tấm hình ông đã chụp, đem cắt kính, đóng một chiếc khung mạ vàng thật đẹp và treo lên bức tường cao nhất ở giữa làng để mọi người cùng… chiêm ngắm từ xa. Đứng trước sự hời hợt và cứng lòng ấy, vị thông thái vô cùng hối hận vì đã dại dột mang bức ảnh đó về.

Kính thưa cộng đoàn, thái độ của những người dân làng trong câu chuyện trên chính là hình ảnh phản chiếu đời sống đức tin của rất nhiều Kitô hữu chúng ta hôm nay.

Chúng ta chỉ thích “đóng khung mạ vàng” Chúa Giêsu và Lời của Ngài để chiêm ngắm từ xa, chứ không muốn “lên đường mạo hiểm” để sống Lời Ngài. Chúng ta hài lòng với việc “có đạo” theo hình thức bên ngoài hơn là thực sự “sống đạo”. Nhiều người vẫn đi dự Thánh lễ, đọc kinh râm ran, tham gia hết hội đoàn này đến hội đoàn khác, đôi khi làm vài việc từ thiện… và đinh ninh rằng mình đã cầm chắc một “tấm vé” vào Nước Trời.

Thế nhưng, Chúa Giêsu nói rất rõ: Nếu chúng ta làm những việc đó chỉ theo thói quen, làm để phô trương, làm theo ý riêng mình mà không phải để “thi hành ý muốn của Chúa Cha”, thì nền tảng đạo đức ấy mỏng manh như chiếc nhà xây trên cát. Sẽ có ngày, khi bão tố cuộc đời ập đến, ngôi nhà ấy sẽ sụp đổ tan tành. Và cay đắng nhất là trong ngày phán xét, chúng ta sẽ phải nghe tiếng Chúa phán: “Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta!” (Mt 7,23).

Con đường và phương tiện dẫn đến hạnh phúc Nước Trời đã được dọn sẵn. Nhưng nếu muốn đạt được mục đích, chúng ta phải sử dụng phương tiện; nếu không chịu cất bước đi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tới đích.

Đức Chân phước Giáo hoàng Phaolô VI đã từng để lại một câu nói bất hủ: “Con người thời nay cần ‘chứng nhân’ hơn là ‘thầy dạy’; và nếu họ có tin vào ‘thầy dạy’, thì đó là vì ‘thầy dạy’ đó cũng là một ‘chứng nhân’.”

Thế giới hôm nay không thiếu những người biết nói những lời đạo đức (“Lạy Chúa, lạy Chúa”), nhưng lại rất khát khao những con người dám sống Lời Chúa. Lời loan báo Tin Mừng của chúng ta chỉ có sức thuyết phục khi nó tương hợp với cuộc sống chứng tá hằng ngày. Một ngôi nhà được “xây trên đá” là một đời sống mà ở đó, người nghe Lời Chúa liền đem ra thực hành.

Vậy, chúng ta phải làm gì để xây dựng đời mình trên Tảng Đá góc tường là Đức Kitô? Rất đơn giản nhưng cần sự kiên trì: Hãy đọc và quyết tâm thực hành một câu Lời Chúa mỗi ngày.

Nếu hôm nay bạn đọc được câu: “Hãy tha thứ để được thứ tha“, hãy chủ động làm hòa với người đang có xích mích với bạn.

Nếu bạn đọc được câu: “Ai muốn làm lớn, hãy phục vụ anh em”, hãy xắn tay áo lên làm một việc nhà giúp vợ, giúp chồng hay giúp cha mẹ mình mà không càm ràm.

Đó chính là lúc bạn đang thôi “ngắm bức ảnh” mà thực sự gieo mình vào dòng suối nhiệm mầu của ơn thánh.

Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ cho những chuỗi ngày chúng con chỉ giữ đạo trên môi miệng, chỉ biết kêu “Lạy Chúa” khi gặp gian nan nhưng lại phớt lờ ý Chúa trong đời sống thường ngày. Xin ban Thánh Thần soi sáng, giúp chúng con đừng đóng khung Lời Chúa trong những trang sách hay những bức tượng, nhưng biết can đảm biến Lời Chúa thành hành động. Xin cho đời sống chúng con được xây vững chắc trên tảng đá là tình yêu và sự vâng phục thánh ý Chúa Cha, để dù bão táp mưa sa, đức tin của chúng con vẫn luôn vững vàng. Amen.

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – Lễ trọng – 24/ 6

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - Lễ trọng - 24/ 6

GIOAN – DẤU ẤN HỒNG ÂN VÀ SỨ MẠNG DỌN ĐƯỜNG

“Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây? Vì quả thật, có bàn tay Chúa ngự trên em” (Lc 1,66).

Is 49,1-6 ; Cv 13,22-26 ;Lc 1,57-66.80

Lm. John Trần

Hôm nay, ngày 24 tháng 6, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính trọng thể Lễ Sinh Nhật Thánh Gioan Tẩy Giả (Lễ chính ngày).

Trong lịch sử Phụng vụ của Giáo hội, chỉ có ba đấng mà chúng ta mừng ngày chào đời: đó là Chúa Giêsu, Đức Trinh Nữ Maria, và Thánh Gioan Tẩy Giả. Điều này cho thấy tầm quan trọng và vị trí vô cùng đặc biệt của ngài trong lịch sử ơn cứu độ. Ngang qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay, Lời Chúa khắc họa cho chúng ta nét đẹp tuyệt vời trong cuộc đời của vị ngôn sứ vĩ đại này.

Trong bài đọc 1, sách Isaia đã diễn tả trước về cuộc đời của Gioan: “Đức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi” (Is 49,1).

Sự hiện diện của Thánh Gioan Tẩy Giả không phải là một sự tình cờ của lịch sử, mà là một sự can thiệp kỳ diệu của Thiên Chúa. Sinh ra từ một đôi vợ chồng già nua và người mẹ mang tiếng son sẻ trọn đời, sự hạ sinh của Gioan chính là lời khẳng định mạnh mẽ: Khi con người hoàn toàn bất lực, thì quyền năng và ân sủng của Thiên Chúa mới thực sự tỏa sáng. Ngài được Thiên Chúa tuyển chọn, nhào nặn và thánh hiến ngay từ trong cung lòng bà Êlisabét để chuẩn bị cho một sứ mạng có một không hai: làm nhịp cầu nối liền Cựu Ước và Tân Ước, làm ngọn đèn rạng rỡ dọn đường cho Mặt Trời Công Chính.

Bài Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 1,57-66.80) tường thuật lại một biến cố rất thú vị trong ngày lễ cắt bì và đặt tên cho con trẻ. Thay vì lấy tên cha là Dacaria theo truyền thống gia tộc, cả bà Êlisabét và ông Dacaria đều quả quyết: “Không, phải đặt tên cháu là Gioan”.

Trong tiếng Do Thái, cái tên “Gioan” (Yohanan) có nghĩa là “Thiên Chúa thi ân” hoặc “Hồng ân của Thiên Chúa”. Đứa trẻ này chính là kết tinh từ lòng xót thương của Chúa dành cho cha mẹ ngài, và rộng hơn, là hồng ân cứu độ Thiên Chúa sắp tuôn đổ trên toàn nhân loại. Ngay khi ông Dacaria vâng phục thánh ý Chúa, viết lên tấm bảng dòng chữ “Tên cháu là Gioan”, thì miệng lưỡi ông liền được mở ra để chúc tụng Thiên Chúa. Khi con người biết quy phục thánh ý và nhận ra hồng ân của Chúa, tâm hồn họ sẽ trào tràn niềm vui và cất lên bài ca tạ ơn.

Chính vì thế, tất cả những người chứng kiến đều kinh ngạc và tự hỏi: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây? Vì quả thật, có bàn tay Chúa ngự trên em” (Lc 1,66).

Được tiền định cách kỳ diệu là thế, nhưng cuộc đời của Thánh Gioan không hề chìm đắm trong vinh quang trần thế. Trong bài đọc 2, Thánh Phaolô tông đồ (Cv 13,22-26) đã tóm tắt lại sứ vụ của Gioan một cách vô cùng sắc bén: “Trước khi Đức Giêsu đến, ông Gioan đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối”.

Sự vĩ đại nhất của Thánh Gioan Tẩy Giả không chỉ nằm ở việc ngài sống khắc khổ trong hoang địa, mà nằm ở sự khiêm nhường tột độ. Đứng trước đám đông đang ngưỡng mộ và lầm tưởng ngài là Đấng Cứu Thế, Gioan đã thẳng thắn tuyên xưng: “Tôi không phải là Đấng Kitô… Kìa, Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi quai dép cho Người”. Ngài ý thức rõ ràng mình chỉ là “tiếng hô” trong hoang địa, chỉ là “người bạn của tân lang”. Tiếng hô ấy phải nhỏ lại và tan biến đi, để cho Ngôi Lời được lớn lên và tỏa sáng.

Kính thưa cộng đoàn, mừng lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, Giáo hội mời gọi mỗi chúng ta nhìn lại chính mình:

  • Ý thức về Hồng Ân: Cũng như Gioan, cuộc đời của mỗi chúng ta là một “hồng ân” được Thiên Chúa yêu thương gọi đích danh từ trong lòng mẹ. Dù chúng ta là ai, dù xuất thân thế nào, có “bàn tay Chúa” luôn quan phòng và dẫn dắt chúng ta từng ngày.
  • Trở nên vị Tiền Hô cho thời đại mới: Qua Bí tích Rửa Tội, chúng ta cũng nhận lãnh sứ mạng ngôn sứ. Hãy sống thế nào để sự hiền hòa, công chính và tình yêu thương của chúng ta trở thành lời “dọn đường” để Chúa đến với tâm hồn những người thân trong gia đình, đồng nghiệp và những người chưa nhận biết Chúa.
  • Sống khiêm nhường: Hãy học nơi Thánh Gioan sự tự hủy. Đừng tìm kiếm vinh quang hay sự nổi bật cho cái tôi ích kỷ của mình, nhưng trong mọi việc làm, mọi thành công, hãy biết quy hướng tất cả về Thiên Chúa, để “Chúa được lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại”.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã ban cho trần gian một vì sao sáng là Thánh Gioan Tẩy Giả. Xin cho mỗi người chúng con luôn ý thức mình là hồng ân của Chúa, và xin ban sức mạnh Thánh Thần để chúng con can đảm làm chứng cho sự thật, khiêm tốn dọn đường cho Chúa ngự đến trong trái tim của mọi người. Amen.

LỄ VỌNG – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – Chiều 23/6

LỄ VỌNG – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - Chiều 23/6

ƠN GỌI LÀM NGƯỜI VÀ LÀM NGÔN SỨ

“Ông sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ” (Lc 1,15)

Gr 1,4-10 ; 1Pr 1,8-12  ;  Lc 1,5-17

Lm.John Trần

Chiều hôm nay, bước vào Thánh lễ Vọng kính Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, Lời Chúa qua các bài đọc đưa chúng ta vào Mầu nhiệm của sự tuyển chọn, của ơn thánh hiến ngay từ trong lòng mẹ và sứ mạng dọn đường cho Đấng Cứu Thế.

Trong bài đọc 1, chúng ta nghe lại tiếng Chúa gọi ngôn sứ Giêrêmia: “Trước khi tạo thành ngươi trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hiến ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân” (Gr 1,5). Lời tuyên phán này cho thấy ơn gọi không phải là một sự tình cờ của số phận hay do nỗ lực của con người, mà xuất phát từ ý định yêu thương muôn đời của Thiên Chúa.

Sự tuyển chọn mầu nhiệm ấy được họa lại một cách tỏ tường nơi sự hạ sinh của Thánh Gioan Tẩy Giả trong bài Tin Mừng theo thánh Luca. Một tư tế Dacaria đã già nua và người vợ Êlisabét vốn mang tiếng son sẻ, những tưởng hy vọng lưu truyền nòi giống đã hoàn toàn lụi tàn theo năm tháng. Thế nhưng, điều con người cho là bất lực lại là nơi Thiên Chúa biểu lộ quyền năng. Sự xuất hiện của Gioan không theo quy luật tự nhiên, mà là hoa trái của ân sủng. Sứ thần Gápriên đã loan báo: “Ông sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ” (Lc 1,15). Gioan đã được Thiên Chúa “biết đến” và “thánh hiến” từ trước, để chuẩn bị cho một sứ vụ vĩ đại nhất trong lịch sử ơn cứu độ.

Thánh Gioan ra đời không chỉ đem lại niềm vui rạng rỡ cho gia đình Dacaria, mà còn là niềm vui chung cho toàn thể nhân loại đang mong đợi ơn cứu độ. Trong bài đọc 2, Thánh Phêrô đã viết: “Các ngôn sứ đã nghiên cứu và tìm hiểu ơn cứu độ này, và đã tuyên sấm về ân sủng dành cho anh em” (1 Pr 1,10).

Suốt dòng dài lịch sử Cựu Ước, từ Giêrêmia cho đến các vị ngôn sứ khác, tất cả đều mỏi mòn ngóng trông, nghiên cứu và nói tiên tri về một Đấng Cứu Thế sẽ đến để giải thoát nhân loại. Thánh Gioan Tẩy Giả chính là nhịp cầu nối tuyệt diệu, là điểm giao thoa giữa Cựu Ước và Tân Ước. Ngài là vị ngôn sứ vĩ đại và cũng là vị ngôn sứ cuối cùng. Ngài không chỉ nói tiên tri về Chúa, mà còn chỉ cho nhân loại thấy Đấng Cứu Thế đang hiện diện bằng xương bằng thịt: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”.

Sứ thần loan báo về Gioan: “Ông sẽ đi trước mặt Chúa, đầy thần trí và quyền năng của ngôn sứ Êlia, để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu… chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa” (Lc 1,17). Cả cuộc đời Gioan là một tiếng hô trong hoang địa, là ngọn đèn cháy sáng chấp nhận lu mờ đi để Mặt Trời Công Chính được tỏ rạng.

Mừng lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại căn tính và ơn gọi của chính mình:

  • Xác tín vào tình yêu Thiên Chúa: Cũng như Giêrêmia và Gioan Tẩy Giả, mỗi người chúng ta hiện diện trên trần gian này không phải là một sự tình cờ vô nghĩa. Thiên Chúa đã biết rõ tên ta, đã yêu thương và thánh hiến ta qua Bí tích Rửa Tội ngay từ buổi ban đầu.
  • Can đảm dọn đường cho Chúa: Giữa một thế giới đang vắng bóng tình yêu và sự thật, chúng ta được mời gọi trở thành những “Gioan Tẩy Giả” của thời đại hôm nay. Hãy dọn đường cho Chúa đến với gia đình, nơi công sở và khu xóm bằng đời sống công chính, khiêm nhường và bác ái.
  • Hàn gắn những rạn nứt: Gioan mang sứ mạng “làm cho lòng cha ông quay về với con cháu”. Mỗi Kitô hữu cũng phải là những sứ giả của sự hòa giải, biết xóa bỏ những hận thù, ghen ghét để nối lại nhịp cầu yêu thương giữa những người thân trong gia đình và cộng đoàn.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã ban cho Giáo hội một mẫu gương tuyệt vời là Thánh Gioan Tẩy Giả. Xin cho chúng con luôn ý thức được phẩm giá cao trọng của mình là những người được Chúa biết đến và yêu thương từ trong lòng mẹ. Xin ban sức mạnh Thánh Thần, để chúng con can đảm sống sứ mạng dọn đường cho Chúa, làm chứng cho sự thật và đem niềm hy vọng cứu độ đến cho mọi người chung quanh. Amen.

Thứ Tư Tuần XII – Mùa Thường Niên

Thứ Tư  – Tuần XVII Mùa Thường Niên

CÂY TỐT SINH TRÁI TỐT

“Cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu”.

2V 22,8-13;23,1-3; Mt 7,15-20

Lm. John Trần

Giữa một thế giới vàng thau lẫn lộn, nơi những giá trị giả tạo đôi khi được khoác lên mình chiếc áo hào nhoáng, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn sâu vào bản chất thật của đời sống đạo. Chúa Giêsu đã đưa ra một tiêu chuẩn phân định vô cùng rõ ràng và thực tế: “Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai”.

Có một giai thoại kể về một vị ẩn sĩ tu hành vô cùng thánh thiện. Sự thánh thiện của ngài lại khiến một viên tướng trong vùng sinh lòng ghen ghét. Ông ta rắp tâm phá hoại thanh danh vị ẩn sĩ bằng cách sai một đám những cô gái lẳng lơ đến quyến rũ và quấy rối ngài. Dù đã thử nhiều lần, đám người này vẫn không đạt được mục đích.

Một hôm, nhân lúc vị ẩn sĩ đang tắm dưới suối, đám con gái liền ào xuống chọc ghẹo. Khi ngài bước lên bờ, họ ăn mặc hở hang, nắm tay nhau thành vòng tròn vây quanh ngài, vừa nhảy múa vừa cợt nhả. Đứng trước cảnh tượng ấy, thay vì tức giận hay sa ngã, vị ẩn sĩ lại ngước mắt lên trời, dang rộng hai tay với một phong thái vô cùng bình an và rạng rỡ. Ngài cất lời cầu nguyện: “Lạy Đấng Tối Cao, con cảm tạ Ngài vì đã ban cho trần thế những tạo vật thật xinh đẹp đang nhảy múa quanh con đây! Phải chăng chính hiện thân Chân Thiện Mỹ của Ngài đang tỏa sáng nơi họ! Con tạ ơn Ngài!”

Vị ẩn sĩ tiếp tục đắm chìm trong niềm vui sướng và tâm tình chiêm niệm ấy. Khuôn mặt ngài toát lên vẻ siêu thoát rạng ngời. Đứng trước một trái tim hoàn toàn thanh khiết, bỗng một cô gái trong đám sụp lạy dưới chân ngài, bật khóc và thốt lên: “Đây đích thực là một vị thánh giữa đời thường!”.

Kính thưa cộng đoàn, câu chuyện trên là một minh chứng sống động cho Lời Chúa Giêsu dạy trong bài Tin Mừng hôm nay: “Cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu”.

Vị ẩn sĩ sở hữu một nội tâm đong đầy tình yêu và ánh sáng của Thiên Chúa, nên ngay cả trong hoàn cảnh đầy cạm bẫy và tăm tối, ngài vẫn trổ sinh được “hoa trái” của sự thánh thiện, lòng bao dung và cái nhìn thanh sạch. Trái lại, khi một người mang trong lòng sự ghen ghét, ích kỷ hay cộc cằn, thì dù có cố che đậy, sớm muộn gì “hoa trái” của họ cũng bộc lộ ra ngoài qua những lời nói cay độc, những hành động thô lỗ hay sự dối trá.

Đời sống của mỗi người Kitô hữu chúng ta chính là một thân cây được trồng trong Vườn Nho của Chúa. Chúng ta không thể tự xưng mình là người đạo đức nếu đời sống thường ngày lại đầy rẫy những trái đắng:

Trái xấu: Là những lời nói hành nói xấu, thái độ gắt gỏng, lối sống vô cảm trước nỗi đau của tha nhân, hay sự gian lận trong công việc làm ăn.

Trái tốt: Là cách ăn nói nhẹ nhàng, nghĩa cử sẵn sàng tha thứ, lòng nhiệt thành giúp đỡ người yếu thế, và một đời sống luôn biết phó thác cậy trông vào Thiên Chúa.

Để cây sinh trái tốt, cội rễ phải được nuôi dưỡng bằng nguồn dinh dưỡng lành mạnh. Trong bài Đọc 1 (2V 22,8-13; 23,1-3), chúng ta thấy vua Giô-si-gia đã đau đớn xé áo mình ra khi nghe đọc Sách Luật của Chúa. Ông nhận ra rằng dân tộc mình đã sinh ra quá nhiều “trái xấu” vì rễ của họ đã rời xa Lời Chúa. Ngay lập tức, ông triệu tập toàn dân, làm mới lại Giao Ước và cam kết đi theo đường lối của Thiên Chúa.

Hành động của vua Giô-si-gia nhắc nhở chúng ta rằng: Để trở thành một “cây tốt”, chúng ta phải bám rễ sâu vào Lời Chúa và các Bí tích. Chỉ khi nhựa sống của Ân Sủng tuôn chảy trong tâm hồn, chúng ta mới có đủ sức mạnh để cắt tỉa những thói hư tật xấu và trổ sinh những hoa trái của Thần Khí.

Lạy Chúa, Chúa đã nghiêm khắc cảnh báo: “Cây nào không sinh quả tốt, thì bị chặt đi và quăng vào lửa”. Xin Chúa tuôn đổ dòng nước Ân Sủng để tưới gội tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con biết bám rễ sâu vào tình yêu Chúa, để mọi suy nghĩ, lời nói và việc làm của chúng con mỗi ngày đều trổ sinh những hoa trái của sự hiền hòa, thánh thiện và yêu thương. Nhờ đó, chúng con tránh được ngọn lửa phán xét và xứng đáng bước vào Nước Trời vinh hiển. Amen.