Thứ Hai – Tuần XIV – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

LÒNG THƯƠNG XÓT VÀ QUYỀN NĂNG CỦA THIÊN CHÚA

“Nếu tôi chỉ sờ được vào áo Người thôi, là tôi sẽ được cứu”.

Hs 2,14.15-16.19-20; Mt 9,18-26

Lm. John Trần

Phụng vụ Lời Chúa ngày thứ Hai tuần XIV Mùa Thường Niên vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về lòng thương xót và quyền năng của Thiên Chúa. Cả hai bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy rằng: Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người trong sự chết và sự ô uế, nhưng luôn chủ động tìm kiếm, đụng chạm và khôi phục chúng ta.

Trong bài đọc thứ nhất, mượn lời ngôn sứ Hôsê (Hs 2,14.15-16.19-20), Thiên Chúa tỏ mình ra như một người tình chung thủy và si tình, đang tìm cách hoán cải người vợ ngoại tình là dân Israel – biểu tượng cho nhân loại tội lỗi chúng ta. Ngài không dùng hình phạt để răn đe, mà dùng tình yêu để hoán cải: “Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để nói lên lời tâm giao cùng nó”. Sa mạc vốn là nơi khô cằn, chết chóc, nhưng dưới cái nhìn của Thiên Chúa, sa mạc lại trở thành không gian tĩnh lặng của ân sủng, nơi những ồn ào của đam mê thế gian bị tước bỏ, để linh hồn chỉ còn biết đối diện và lắng nghe tiếng gọi yêu thương của Ngài. Thiên Chúa hứa sẽ “lập hôn ước” với chúng ta bằng đức công minh, lòng nhân nghĩa và sự tín thành. Đó là một sự phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa từ tận căn.

Nếu ngôn sứ Hôsê nói về sự chữa lành thiêng liêng, thì bài Tin Mừng theo thánh Matthêu (Mt 9,18-26) lại minh chứng quyền năng phục hồi ấy qua hai phép lạ song song: chữa lành người phụ nữ bị băng huyết và cho con gái vị thủ lãnh sống lại.

Người phụ nữ bị băng huyết mười hai năm mang trong mình không chỉ nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi tủi nhục tột cùng. Theo luật Do Thái, bà bị coi là ô uế, bị cách ly khỏi cộng đồng và không được tham dự các nghi lễ tôn giáo. Nhưng với một đức tin mãnh liệt, bà đã lách qua đám đông để lén chạm vào gấu áo Chúa Giêsu: “Nếu tôi chỉ sờ được vào áo Người thôi, là tôi sẽ được cứu”. Cái chạm của bà qua sự thánh thiện từ Chúa đã tuôn trào, chữa lành căn bệnh nan y và phục hồi hoàn toàn phẩm giá của bà.

Ngay sau đó, Chúa Giêsu bước vào nhà vị thủ lãnh Jairô, cầm lấy tay đứa bé đã chết và làm cho nó chỗi dậy. Ngài gọi cái chết chỉ là một “giấc ngủ”. Trước quyền năng của Đấng là Sự Sống, mọi quyền lực của cái chết đều phải lùi bước.

Mỗi người chúng ta hôm nay, bằng cách này hay cách khác, cũng đang mang trong mình những căn bệnh “băng huyết” thiêng liêng: đó là những tội lỗi, đam mê xấu xa đang làm hao mòn sức sống linh hồn, khiến chúng ta cảm thấy xa cách Chúa và tha nhân. Hay có những lúc, linh hồn chúng ta chìm vào “giấc ngủ” của sự nguội lạnh, vô cảm và chết về mặt ân sủng.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy mạnh dạn bước vào “sa mạc” của sự thinh lặng nội tâm, để nghe Chúa nói lời tâm giao. Hãy bắt chước người phụ nữ bệnh tật, khao khát được chạm vào Chúa qua các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Giải Tội và Thánh Thể. Xin Chúa cầm lấy tay chúng ta, kéo chúng ta chỗi dậy khỏi vũng lầy tội lỗi, để chúng ta lại được sống và bước đi trong ân sủng tình yêu phục sinh của Ngài. Amen.

Chúa Nhật Tuần XIV – Mùa Thường Niên – Năm A

Chúa Nhật Tuần XIV - Mùa Thường Niên - Năm A

HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG

“Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”. 

Dcr 9,9-10 ; Rm 8,9.11-13; Mt 11,25-30

Lm. John Trần

Giữa một thế giới luôn đề cao sức mạnh, quyền lực và sự thành đạt, người ta thường dạy nhau phải vươn lên bằng mọi giá, phải tỏ ra mạnh mẽ để không bị kẻ khác chà đạp. Thế nhưng, Lời Chúa hôm nay lại vang lên đi ngược lại hoàn toàn với sự khôn ngoan của thế gian. Đức Giêsu Kitô, Vị Vua của vũ trụ, lại tha thiết ngỏ lời với từng người chúng ta: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29).

Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau bước vào ngôi trường của Chúa Giêsu, để suy chiêm và học lấy hai bài học mà chính Ngài đã từng sống: Bài học Khiêm nhường và Hiền lành.

Bài học khiêm nhường.

Chúng ta thường tuyên xưng Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng, phép tắc vô cùng. Khi nghĩ đến sự toàn năng, tâm trí ta thường vẽ ra một vị thần linh oai nghi, cao sang và xa cách. Thế nhưng, Tin Mừng hôm nay cho thấy Thiên Chúa của chúng ta vô cùng khiêm nhường.

Vì khiêm nhường, Thiên Chúa vĩ đại đã chấp nhận ẩn mình trong sự vô hình. Ở đời, người quyền thế đi đến đâu cũng muốn phô trương, chiếm lấy không gian và bắt người khác phải khép nép. Nhưng Thiên Chúa lại tự thu mình lại, Ngài nhường không gian sống và ban cho con người món quà tự do trọn vẹn.

Vì khiêm nhường, Thiên Chúa im lặng. Người uy quyền thường nói nhiều và bắt kẻ yếu phải nghe; nhưng Thiên Chúa lại nhường lời cho thụ tạo, Ngài kiên nhẫn lắng nghe tiếng khóc than và cả những lời trách móc, lên án của con người.

Và vì khiêm nhường, Thiên Chúa đã cúi xuống. Khi ta cúi xuống trước một người cao trọng, đó có thể là sự quy lụy; nhưng khi Đấng Tạo Hóa cao cả lại cúi xuống trước một thân phận tội lỗi và nghèo hèn để nâng họ lên, thì đó chính là đỉnh cao của một tình yêu tự hủy.

Sự khiêm nhường ấy được tỏ hiện cách trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Cuộc đời Ngài là một hành trình không ngừng đi xuống. Từ trời cao, Ngài hạ mình xuống thế làm người. Là Thiên Chúa cao sang, Ngài sinh ra nơi máng cỏ tồi tàn. Là Đấng Thánh thiện vô cùng, Ngài lại làm bạn với những người thu thuế và tội lỗi. Suốt cuộc đời, Ngài không ngừng cúi xuống những phận người tăm tối nhất. Và trong Bữa Tiệc Ly, Ngài đã quỳ xuống rửa những bàn chân lấm lem bụi đất của các môn đệ. Ngài đã hạ mình xuống tận cùng, đến nỗi không còn nấc thang nào thấp hơn để có thể xuống được nữa.

Chúa chán ghét những kẻ kiêu căng, bởi sự kiêu ngạo đóng sập cánh cửa tâm hồn, khiến ta không còn chỗ để đón nhận ơn Chúa. Ngài yêu thương người khiêm nhường, vì chỉ những ai biết nhận ra thân phận yếu hèn, bất toàn của mình mới thực sự cần đến ơn cứu độ. Vì Thiên Chúa luôn tìm đường đi xuống, nên chỉ những ai biết khiêm nhường, nhỏ bé mới có thể bắt gặp được Ngài.

Bài học hiền lành.

Thông thường ở đời, quyền lực là để chiến thắng, để đè bẹp và nghiền nát kẻ thù. Nhưng nơi Thiên Chúa, quyền năng là để yêu thương, để tha thứ và để chịu thua.

Hiền lành không phải là sự nhu nhược hay yếu đuối. Một người không kềm chế được cơn giận, đụng chút là bùng nổ la mắng, đó mới là người yếu đuối vì làm nô lệ cho cảm xúc của mình. Trái lại, hiền lành là chế ngự được sức mạnh của bản thân. Đó là thứ sức mạnh có bản lĩnh nhất. Tiên tri Isaia đã từng nói về sự hiền lành của Chúa Giêsu: “Người không la hét, không to tiếng… Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không thổi tắt ngọn đèn còn leo lét”. Khi đối diện với người phụ nữ ngoại tình đang bị đám đông đòi ném đá, Chúa không quát mắng, Ngài chỉ lặng lẽ cúi xuống viết trên cát, dùng sự ôn hòa để đánh thức lương tri của những kẻ muốn kết án, và dùng sự dịu dàng để ban ơn tái sinh cho người phụ nữ.

Chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện của Chân phước Clément Hofbauer. Khi ngài bước vào quán ăn để xin tiền nuôi các trẻ mồ côi, một gã đàn ông đang đánh bạc đã tàn nhẫn nhổ nước bọt thẳng vào mặt ngài. Nếu phản ứng theo kiểu thế gian, đó sẽ là một cuộc cãi vã hay xô xát. Nhưng vị linh mục thánh thiện chỉ bình thản rút khăn lau mặt và nhẹ nhàng nói: “Thưa ông, phần đó ông dành cho tôi; còn bây giờ, xin ông cho các em mồ côi một chút gì đi.” Sự hiền lành tột độ ấy đã như một gáo nước lạnh tát vào sự kiêu ngạo của gã đàn ông, khiến ông ta bàng hoàng, dốc hết tiền bạc trao cho ngài và sau đó đã tìm đến Tòa Giải Tội để xin ơn giao hòa.

Hóa ra, sự hiền lành có sức mạnh vô song. Nó có thể bẻ gãy gông cùm của hận thù, hóa giải những cõi lòng chai đá nhất và biến kẻ thù thành anh em. Sống hiền lành là biết kềm chế cơn giận, là không “giận cá chém thớt”, là sẵn sàng tha thứ cho kẻ xúc phạm đến mình, và giải quyết những bất đồng bằng sự độ lượng, cảm thông.

Thánh Augustinô từng đúc kết: “Ở đâu có khiêm nhường, ở đó có bác ái”. Không thể có sự hiền lành thực sự nếu trong lòng còn chất chứa sự kiêu ngạo. Khiêm nhường giúp ta nhận ra mình cũng đầy dẫy những lỗi lầm cần được Chúa tha thứ, từ đó, ta mới có thể hiền lành và bao dung với những lỗi lầm của tha nhân.

Hôm nay, Chúa Giêsu đang tha thiết gọi đích danh từng người chúng ta: “Hãy học cùng Ta”. Ước gì mỗi người chúng ta, sau khi rước lấy Mình và Máu Thánh Chúa trong Thánh lễ này, sẽ được biến đổi tâm hồn. Xin Chúa cất đi cõi lòng kiêu căng, nóng nảy và đầy oán hờn của chúng ta, để ban lại một trái tim mới – một trái tim hiền hậu và khiêm cung như chính Thánh Tâm Ngài. Để rồi giữa một cuộc đời đầy gai góc và bon chen, sự hiện diện của mỗi người Kitô hữu chúng ta sẽ mang lại bình an, lan tỏa tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đến cho mọi người.

Nguyện xin ân sủng của Chúa Giêsu Hiền lành và Khiêm nhường luôn ở cùng quý ông bà và anh chị em. Amen.