ÁCH CỦA CHÚA
“Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng”
Is 26,7-9.12.16-19; Mt 11,28-30
Lm. John Trần
Người Do Thái xưa yêu mến Lề Luật một cách lạ lùng. Đối với họ, 613 điều khoản không phải là gông cùm, mà là dấu chỉ cụ thể cho thấy Thiên Chúa đã chọn họ làm dân riêng, khác hẳn muôn dân ngoại giáo. Vì yêu mến ơn huệ ấy, họ sẵn sàng chịu khổ, thậm chí chịu chết để giữ trọn Lề Luật. Họ sống nhờ Luật, sống với Luật và sống cho Luật.
Thế nhưng, theo dòng thời gian, nhiều người đã biến Lề Luật thành gánh nặng, một hệ thống câu nệ hình thức khiến lòng người mệt mỏi mà không tìm được bình an. Chính giữa bối cảnh ấy, Chúa Giêsu cất tiếng mời gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng” (Mt 11,28-30).
Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, “gánh” ám chỉ lề luật, và “mang lấy ách” nghĩa là học theo một vị thầy. Chúa Giêsu không đến để hủy bỏ Lề Luật cha ông, nhưng để đem lại cho Lề Luật một linh hồn mới: linh hồn của Tình Yêu. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng: ” … Luật mới được gọi là luật của tình yêu, bởi vì dạy chúng ta hành động vì tình yêu mà Chúa Thánh Thần tuôn đổ, hơn là vì sợ hãi; Luật mới được gọi là luật của ân sủng, bởi vì mang lại sức mạnh của ân sủng để hành động nhờ đức tin và các bí tích; Luật mới được gọi là luật của sự tự do, bởi vì giải thoát chúng ta khỏi những ràng buộc về nghi thức và pháp lý của luật cũ, khiến chúng ta sẵn sàng tự nguyện hành động theo sự thúc đẩy của đức mến, và sau hết làm cho chúng ta chuyển từ thân phận của một tôi tớ “không biết việc chủ làm”, sang tình trạng là bạn hữu của Đức Kitô “vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15,15), hoặc còn tới địa vị là một người con thừa tự nữa.” (GLHTCG, số 1972). Khi luật được đặt trên nền tảng tình yêu, nó không còn là ách nặng nề, nhưng trở thành phương thế dẫn con người đến tự do và bình an đích thực.
Bài đọc I hôm nay, trích sách Isaia, cũng vọng lên tâm tình ấy: “Lạy Chúa, chúng con những mong đợi Ngài, thánh danh và chính lòng Ngài tưởng nhớ, đó là nỗi khát khao của tâm hồn chúng con” (Is 26,8). Dân Chúa khao khát Ngài không phải vì sợ hãi hình phạt, nhưng vì lòng mến. Và ngôn sứ còn loan báo niềm hy vọng phục sinh: “Kẻ chết thuộc về Ngài sẽ sống lại” (Is 26,19) – một lời hứa được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Đức Kitô Phục Sinh.
Thưa anh chị em, khi chúng ta đến với Thánh Lễ, chầu Thánh Thể, hay chu toàn các bổn phận đạo đức mà không có tình yêu, mọi sự sẽ trở nên nặng nề, mệt mỏi, như một nghĩa vụ phải trả cho xong. Nhưng nếu chúng ta đến với Chúa bằng một tình yêu chân thành, mọi gánh nặng cuộc đời – lo toan, đau khổ, tủi buồn – sẽ được Chúa nâng đỡ và biến thành nhẹ nhàng. Chính Chúa sẽ tiếp thêm sức mạnh để chúng ta bước đi trên hành trình về với Ngài.
Ước gì mỗi người chúng ta biết học nơi Chúa Giêsu sự hiền hậu và khiêm nhường, để tâm hồn tìm được sự nghỉ ngơi đích thực, và để ách của Ngài thực sự trở nên êm ái, gánh của Ngài thực sự trở nên nhẹ nhàng trong cuộc sống chúng ta mỗi ngày. Amen.