CHỈ CÓ MỘT ĐOÀN CHIÊN VÀ MỘT MỤC TỬ
“Tôi còn có những chiên khác không thuộc rằn này; Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng Tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” (Ga 10,16).
Cv 11,1-18; Ga 10,11-18
Lm. John Trần
Tiếp nối tâm tình của Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, các bài đọc lời Chúa ngày hôm nay mở rộng tầm nhìn của chúng ta về một vị Mục Tử không chỉ nhân hậu mà còn sẵn lòng phá đổ mọi rào cản để tìm kiếm chiên lạc.
1. Sự hy sinh tự nguyện của Mục Tử Nhân Lành
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu khẳng định một chân lý cốt lõi: “Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên.” (Ga 10,11). Sự khác biệt giữa người mục tử thật và kẻ chăn thuê nằm ở chữ “tình yêu”. Kẻ chăn thuê làm việc vì tiền công, nên khi thấy sói đến, họ tháo chạy để bảo toàn mạng sống. Ngược lại, Chúa Giêsu gắn bó với đoàn chiên bằng mối tương quan mật thiết như giữa Ngài và Chúa Cha.
Đáng chú ý nhất là cụm từ: “Mạng sống của Tôi, không ai lấy đi được, nhưng chính Tôi tự ý hy sinh mạng sống mình.” (Ga 10,18). Đây là một tình yêu chủ động. Chúa không bị ép buộc phải chết, nhưng Ngài tự nguyện bước vào khổ hình vì Ngài quý trọng linh hồn mỗi chúng ta hơn cả mạng sống mình. Trong Sắc lệnh về Chức vụ và Đời sống Linh mục Presbyterorum Ordinis, Công đồng Vatican II đã nhắc nhở rằng các linh mục, khi rập khuôn theo hình ảnh Chúa Kitô, phải hiến dâng chính mình cho đoàn chiên qua việc cử hành các mầu nhiệm thánh và đời sống phục vụ (Vatican II, 1965).
2. Đoàn chiên không biên giới
Bài đọc I từ sách Công vụ Tông đồ cho thấy một bước ngoặt trong lịch sử Giáo hội sơ khai. Thánh Phêrô đã phải đối mặt với sự chỉ trích của những người Do Thái ưu tuyển vì Ngài đã đến nhà và ăn uống với những người ngoại bang. Tuy nhiên, qua thị kiến về tấm khăn đựng đủ loại động vật, Phêrô hiểu rằng: “Cái gì Thiên Chúa đã tuyên bố là sạch, thì anh đừng gọi là ô uế.” (Cv 11,9).
Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng cũng đã tiên báo điều này: “Tôi còn có những chiên khác không thuộc rằn này; Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng Tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” (Ga 10,16). Ơn cứu độ của Thiên Chúa là một vòng tay mở rộng, không phân biệt chủng tộc, màu da hay địa vị xã hội.
Theo gương Mục tử Nhân Lành, Đức Thánh Cha Phanxicô, trong Số 24, Tông huấn Evangelii Gaudium, đã mạnh mẽ kêu gọi một “Giáo hội đi ra”, “Hội Thánh “đi ra” là cộng đoàn các môn đệ truyền giáo, những người đi bước đầu, tham gia, đồng hành, sinh hoa trái và ăn mừng. Cộng đoàn cảm nghiệm được rằng Chúa đã đi bước trước, Người đã đi trước vì yêu (x. 1 Ga 4, 10), và vì thế, cộng đoàn biết đi về phía trước, biết làm thế nào để đi bước trước mà không sợ hãi, đi ra gặp gỡ, tìm kiếm những người xa cách mình, và đến ngã ba đường để mởi những ngưởi bị ruồng bỏ. […] Cộng đoàn rao giảng Tin Mừng, qua việc tham gia vào cuộc sống hằng ngày của những người khác bằng việc làm và cử chỉ của mình, nó rút ngắn những khoảng cách, tự hạ mình xuống đến nỗi chịu sỉ nhục nếu cần, và chấp nhận đời sống con người, chạm đến thân xác đau khổ của Đức Kitô trong những người khác. Vì thế, các nhà truyền giáo có “mùi của con chiên” và chiên nghe tiếng họ. [….] Cộng đoàn đồng hành với nhân loại trong tất cả mọi tiến trình của nó, bất kể khó khăn và kéo dài đến đâu đi nữa.” Trung tâm của Giáo Hội lại ở bên ngoài Giáo Hội! Một chiều hướng quy Giáo Hội chẳng mang chất truyền giáo gì cả” (ĐTC. Phanxicô, Tông huấn Evangelii Gaudium , 2013).
3. Lời mời gọi cho mỗi chúng ta
Kính thưa cộng đoàn, là những con chiên trong đoàn chiên của Chúa, chúng ta được mời gọi sống theo hai thái độ:
Thứ nhất, Tin tưởng tuyệt đối vào sự dẫn dắt của Chúa, ngay cả khi đi qua thung lũng bóng đêm, vì Ngài là Mục Tử đã chiến thắng cái chết.
Thứ hai, Mở rộng tâm hồn để đón nhận anh chị em mình. Đừng để những định kiến hay sự hẹp hòi biến chúng ta thành những “hàng rào” ngăn cản người khác đến với Chúa.
Xin Chúa cho các mục tử trong Giáo hội hôm nay luôn mang trái tim của Chúa Giêsu, và cho mỗi người chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa để cùng nhau tiến về đồng cỏ nước trời. Amen.