THÁNH PHÊRÔ VÀ THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ

THÁNH PHÊRÔ VÀ THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ

LỄ TRỌNG, Lễ cầu cho giáo dân (Lễ họ) Bổn Mạng Ban Hành Giáo

HAI CỘT TRỤ CỦA ĐỨC TIN

Tôi đã đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin.”

Cv 12,1-11 ; 2Tm 4,6-8.17-18;  Mt 16,13-19

Kính thưa quý ông bà và anh chị em thân mến, và cách riêng, xin gửi lời chúc mừng đầy ân sủng đến quý chức trong Ban Hành Giáo nhân ngày mừng kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô – Bổn mạng của quý vị.

Hôm nay, toàn thể Giáo Hội hoàn vũ hân hoan mặc lấy phẩm phục màu đỏ – màu của máu, của sự tử đạo, và của ngọn lửa Chúa Thánh Thần – để mừng kính hai vị đại thánh: Phêrô và Phaolô. Các ngài được xưng tụng là hai cột trụ vững chắc nhất của tòa nhà Giáo Hội. Điều kỳ diệu của ân sủng Thiên Chúa nằm ở chỗ: Ngài đã chọn hai con người với hai xuất thân, hai tính cách, và hai hành trình hoàn toàn khác biệt, để quy tụ họ lại trong một sứ mạng duy nhất là loan báo Chúa Kitô và đổ máu đào minh chứng cho Tình Yêu.

Qua các bài đọc Phụng vụ Lời Chúa hôm nay, chúng ta cùng chiêm ngắm chân dung của hai vị Tông Đồ, từ đó rút ra những bài học sống động cho đời sống đức tin của mỗi giáo dân, đặc biệt là ơn gọi phục vụ của quý chức trong Ban Hành Giáo.

1. Phêrô: Tảng đá được đẽo gọt từ sự yếu đuối

Trong bài Tin Mừng theo thánh Matthêu (Mt 16,13-19), chúng ta được chứng kiến một lời tuyên xưng đức tin mang tính bước ngoặt. Tại Xêdarê Philíphê, trước câu hỏi quyết liệt của Chúa Giêsu: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”, Phêrô đã dõng dạc tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”

Lời tuyên xưng ấy không xuất phát từ trí hiểu tự nhiên của một người ngư phủ ít học xứ Galilê, mà là một mặc khải từ Thiên Chúa Cha. Đáp lại, Chúa Giêsu đã trao cho ông một sứ mạng vĩ đại: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.”

Thế nhưng, kính thưa cộng đoàn, “tảng đá” ấy không hề hoàn hảo. Phêrô đã từng sợ hãi chối Thầy ba lần giữa đêm đen thương khó. Nhưng chính sự yếu đuối đó lại làm nổi bật quyền năng của ân sủng. Khi Phêrô biết khóc lóc ăn năn, Tình Yêu tha thứ của Chúa đã biến ông từ một tảng đá hay lung lay thành một nền móng vững chắc. Bài đọc I (Cv 12,1-11) minh chứng cho sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa đối với vị thủ lãnh của mình. Khi Phêrô bị giam trong ngục tối, đối diện với án tử, thì “Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông.” Và xiềng xích đã phải rớt xuống. Phêrô được giải thoát không phải bằng gươm giáo, mà bằng sức mạnh của lời cầu nguyện hiệp thông.

2. Phaolô: Tình Yêu tự hiến

Nếu Phêrô là người đánh lưới cá được gọi để làm kẻ lưới người, thì Phaolô là một trí thức uyên bác, một biệt phái nhiệt thành bắt đạo được Chúa đánh ngã ngựa trên đường Đamát để trở thành Vị Tông Đồ dân ngoại vĩ đại nhất.

Trong thư thứ hai gửi người học trò Timôthê (2 Tm 4,6-8.17-18) – được xem như di chúc thiêng liêng của ngài – Phaolô đã thốt lên những lời đầy tính anh hùng ca: “Tôi đã đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin.”

Phaolô không ngần ngại ví cuộc đời Tông đồ của mình như một cuộc hiến tế: “Máu tôi sắp đổ ra làm lễ tế, nay đã đến giờ tôi phải ra đi.” Trên hành trình rao giảng, ngài đã nếm đủ mọi đắng cay: bị đắm tàu, bị đòn vọt, bị ném đá, bị chính những người anh em ruột thịt phản bội. Nhưng ngài không bao giờ lùi bước, bởi vì ngài mang trong mình một xác tín mãnh liệt: “Có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức mạnh cho tôi.” Phaolô đã chạy đua không mệt mỏi cho đến hơi thở cuối cùng, chỉ vì một ước muốn duy nhất là đem danh Chúa Kitô đến tận cùng trái đất.

3. Bài học cho đời sống Giáo xứ và Ban Hành Giáo

Kính thưa quý ông bà và anh chị em, đặc biệt là quý chức trong Ban Hành Giáo,

Giáo Hội hôm nay mừng hai thánh Phêrô và Phaolô trong cùng một ngày để làm nổi bật mầu nhiệm của sự hiệp nhất trong đa dạng. Phêrô đại diện cho tính cơ chế, cho nền tảng vững chắc và bảo vệ truyền thống. Phaolô đại diện cho tính ngôn sứ, cho sự năng động, sáng tạo và mở mang bờ cõi. Hai ngài đã từng có lúc bất đồng ý kiến sâu sắc (như sự kiện ở Antiôkhia), nhưng trên hết, các ngài luôn hiệp nhất với nhau trong cùng một Tình Yêu dành cho Đức Kitô và Hội Thánh.

Đó chính là mô hình tuyệt hảo cho Giáo xứ chúng ta, và là kim chỉ nam cho các vị trong Ban Hành Giáo:

Sự cộng tác hiến thân: Quý chức là những cánh tay nối dài của cha xứ, là những người đứng mũi chịu sào trong các công việc của nhà Chúa. Sẽ có những lúc quý vị cảm thấy bất lực và yếu đuối như Phêrô, hay mệt mỏi vì những hiểu lầm, chống đối như Phaolô. Những lúc ấy, xin hãy nhớ lại: Chúa không gọi những người hoàn hảo, nhưng Chúa hoàn hảo hóa những người Ngài gọi. Hãy vững tin vì “có Chúa đứng bên cạnh và ban sức mạnh”.

Hiệp nhất trong yêu thương: Trong Ban Hành Giáo, mỗi người một tính cách, một hoàn cảnh, một khả năng. Sự khác biệt đôi khi dẫn đến những ý kiến trái chiều trong việc điều hành giáo xứ. Nhưng noi gương Phêrô và Phaolô, xin quý chức hãy đặt lợi ích của cộng đoàn và vinh quang của Chúa lên trên cái tôi cá nhân. Sự hiệp nhất không có nghĩa là mọi người phải giống hệt nhau, mà là cùng nhìn về một hướng: Đức Kitô.

Sức mạnh của lời cầu nguyện: Như cộng đoàn sơ khai đã thiết tha cầu nguyện cho Phêrô lúc ngài ngồi tù, thì hôm nay, giáo xứ cũng được mời gọi liên lỉ cầu nguyện cho các vị mục tử và quý chức trong Ban Hành Giáo. Không một chương trình mục vụ nào, không một ban ngành nào có thể trổ sinh hoa trái nếu thiếu đi đời sống cầu nguyện và sự gắn kết với Bí tích Thánh Thể.

Lễ hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô không chỉ là dịp để chúng ta ôn lại quá khứ hào hùng của Giáo Hội, mà còn là lời mời gọi mỗi người hiện tại hãy trở thành những viên đá sống động xây dựng Đền thờ thiêng liêng.

Xin tạ ơn Chúa vì tấm gương chói lọi của hai vị cột trụ Đức Tin. Xin Chúa tuôn đổ muôn vàn phúc lộc, sự khôn ngoan và lòng nhiệt thành của Chúa Thánh Thần xuống trên quý chức Ban Hành Giáo nhân ngày mừng Bổn Mạng.

Nguyện xin Thánh Phêrô và Thánh Phaolô chuyển cầu cho giáo xứ chúng ta, để mọi người luôn biết gìn giữ sự hiệp nhất, can đảm loan báo Tin Mừng, và chạy đến cùng đích chặng đua thiêng liêng để lãnh nhận vương miện công chính mà Thiên Chúa đã hứa ban. Amen.

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – Lễ trọng – 24/ 6

LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - Lễ trọng - 24/ 6

GIOAN – DẤU ẤN HỒNG ÂN VÀ SỨ MẠNG DỌN ĐƯỜNG

“Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây? Vì quả thật, có bàn tay Chúa ngự trên em” (Lc 1,66).

Is 49,1-6 ; Cv 13,22-26 ;Lc 1,57-66.80

Lm. John Trần

Hôm nay, ngày 24 tháng 6, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính trọng thể Lễ Sinh Nhật Thánh Gioan Tẩy Giả (Lễ chính ngày).

Trong lịch sử Phụng vụ của Giáo hội, chỉ có ba đấng mà chúng ta mừng ngày chào đời: đó là Chúa Giêsu, Đức Trinh Nữ Maria, và Thánh Gioan Tẩy Giả. Điều này cho thấy tầm quan trọng và vị trí vô cùng đặc biệt của ngài trong lịch sử ơn cứu độ. Ngang qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay, Lời Chúa khắc họa cho chúng ta nét đẹp tuyệt vời trong cuộc đời của vị ngôn sứ vĩ đại này.

Trong bài đọc 1, sách Isaia đã diễn tả trước về cuộc đời của Gioan: “Đức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi” (Is 49,1).

Sự hiện diện của Thánh Gioan Tẩy Giả không phải là một sự tình cờ của lịch sử, mà là một sự can thiệp kỳ diệu của Thiên Chúa. Sinh ra từ một đôi vợ chồng già nua và người mẹ mang tiếng son sẻ trọn đời, sự hạ sinh của Gioan chính là lời khẳng định mạnh mẽ: Khi con người hoàn toàn bất lực, thì quyền năng và ân sủng của Thiên Chúa mới thực sự tỏa sáng. Ngài được Thiên Chúa tuyển chọn, nhào nặn và thánh hiến ngay từ trong cung lòng bà Êlisabét để chuẩn bị cho một sứ mạng có một không hai: làm nhịp cầu nối liền Cựu Ước và Tân Ước, làm ngọn đèn rạng rỡ dọn đường cho Mặt Trời Công Chính.

Bài Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 1,57-66.80) tường thuật lại một biến cố rất thú vị trong ngày lễ cắt bì và đặt tên cho con trẻ. Thay vì lấy tên cha là Dacaria theo truyền thống gia tộc, cả bà Êlisabét và ông Dacaria đều quả quyết: “Không, phải đặt tên cháu là Gioan”.

Trong tiếng Do Thái, cái tên “Gioan” (Yohanan) có nghĩa là “Thiên Chúa thi ân” hoặc “Hồng ân của Thiên Chúa”. Đứa trẻ này chính là kết tinh từ lòng xót thương của Chúa dành cho cha mẹ ngài, và rộng hơn, là hồng ân cứu độ Thiên Chúa sắp tuôn đổ trên toàn nhân loại. Ngay khi ông Dacaria vâng phục thánh ý Chúa, viết lên tấm bảng dòng chữ “Tên cháu là Gioan”, thì miệng lưỡi ông liền được mở ra để chúc tụng Thiên Chúa. Khi con người biết quy phục thánh ý và nhận ra hồng ân của Chúa, tâm hồn họ sẽ trào tràn niềm vui và cất lên bài ca tạ ơn.

Chính vì thế, tất cả những người chứng kiến đều kinh ngạc và tự hỏi: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây? Vì quả thật, có bàn tay Chúa ngự trên em” (Lc 1,66).

Được tiền định cách kỳ diệu là thế, nhưng cuộc đời của Thánh Gioan không hề chìm đắm trong vinh quang trần thế. Trong bài đọc 2, Thánh Phaolô tông đồ (Cv 13,22-26) đã tóm tắt lại sứ vụ của Gioan một cách vô cùng sắc bén: “Trước khi Đức Giêsu đến, ông Gioan đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối”.

Sự vĩ đại nhất của Thánh Gioan Tẩy Giả không chỉ nằm ở việc ngài sống khắc khổ trong hoang địa, mà nằm ở sự khiêm nhường tột độ. Đứng trước đám đông đang ngưỡng mộ và lầm tưởng ngài là Đấng Cứu Thế, Gioan đã thẳng thắn tuyên xưng: “Tôi không phải là Đấng Kitô… Kìa, Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi quai dép cho Người”. Ngài ý thức rõ ràng mình chỉ là “tiếng hô” trong hoang địa, chỉ là “người bạn của tân lang”. Tiếng hô ấy phải nhỏ lại và tan biến đi, để cho Ngôi Lời được lớn lên và tỏa sáng.

Kính thưa cộng đoàn, mừng lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, Giáo hội mời gọi mỗi chúng ta nhìn lại chính mình:

  • Ý thức về Hồng Ân: Cũng như Gioan, cuộc đời của mỗi chúng ta là một “hồng ân” được Thiên Chúa yêu thương gọi đích danh từ trong lòng mẹ. Dù chúng ta là ai, dù xuất thân thế nào, có “bàn tay Chúa” luôn quan phòng và dẫn dắt chúng ta từng ngày.
  • Trở nên vị Tiền Hô cho thời đại mới: Qua Bí tích Rửa Tội, chúng ta cũng nhận lãnh sứ mạng ngôn sứ. Hãy sống thế nào để sự hiền hòa, công chính và tình yêu thương của chúng ta trở thành lời “dọn đường” để Chúa đến với tâm hồn những người thân trong gia đình, đồng nghiệp và những người chưa nhận biết Chúa.
  • Sống khiêm nhường: Hãy học nơi Thánh Gioan sự tự hủy. Đừng tìm kiếm vinh quang hay sự nổi bật cho cái tôi ích kỷ của mình, nhưng trong mọi việc làm, mọi thành công, hãy biết quy hướng tất cả về Thiên Chúa, để “Chúa được lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại”.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã ban cho trần gian một vì sao sáng là Thánh Gioan Tẩy Giả. Xin cho mỗi người chúng con luôn ý thức mình là hồng ân của Chúa, và xin ban sức mạnh Thánh Thần để chúng con can đảm làm chứng cho sự thật, khiêm tốn dọn đường cho Chúa ngự đến trong trái tim của mọi người. Amen.

LỄ VỌNG – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – Chiều 23/6

LỄ VỌNG – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - Chiều 23/6

ƠN GỌI LÀM NGƯỜI VÀ LÀM NGÔN SỨ

“Ông sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ” (Lc 1,15)

Gr 1,4-10 ; 1Pr 1,8-12  ;  Lc 1,5-17

Lm.John Trần

Chiều hôm nay, bước vào Thánh lễ Vọng kính Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, Lời Chúa qua các bài đọc đưa chúng ta vào Mầu nhiệm của sự tuyển chọn, của ơn thánh hiến ngay từ trong lòng mẹ và sứ mạng dọn đường cho Đấng Cứu Thế.

Trong bài đọc 1, chúng ta nghe lại tiếng Chúa gọi ngôn sứ Giêrêmia: “Trước khi tạo thành ngươi trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hiến ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân” (Gr 1,5). Lời tuyên phán này cho thấy ơn gọi không phải là một sự tình cờ của số phận hay do nỗ lực của con người, mà xuất phát từ ý định yêu thương muôn đời của Thiên Chúa.

Sự tuyển chọn mầu nhiệm ấy được họa lại một cách tỏ tường nơi sự hạ sinh của Thánh Gioan Tẩy Giả trong bài Tin Mừng theo thánh Luca. Một tư tế Dacaria đã già nua và người vợ Êlisabét vốn mang tiếng son sẻ, những tưởng hy vọng lưu truyền nòi giống đã hoàn toàn lụi tàn theo năm tháng. Thế nhưng, điều con người cho là bất lực lại là nơi Thiên Chúa biểu lộ quyền năng. Sự xuất hiện của Gioan không theo quy luật tự nhiên, mà là hoa trái của ân sủng. Sứ thần Gápriên đã loan báo: “Ông sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ” (Lc 1,15). Gioan đã được Thiên Chúa “biết đến” và “thánh hiến” từ trước, để chuẩn bị cho một sứ vụ vĩ đại nhất trong lịch sử ơn cứu độ.

Thánh Gioan ra đời không chỉ đem lại niềm vui rạng rỡ cho gia đình Dacaria, mà còn là niềm vui chung cho toàn thể nhân loại đang mong đợi ơn cứu độ. Trong bài đọc 2, Thánh Phêrô đã viết: “Các ngôn sứ đã nghiên cứu và tìm hiểu ơn cứu độ này, và đã tuyên sấm về ân sủng dành cho anh em” (1 Pr 1,10).

Suốt dòng dài lịch sử Cựu Ước, từ Giêrêmia cho đến các vị ngôn sứ khác, tất cả đều mỏi mòn ngóng trông, nghiên cứu và nói tiên tri về một Đấng Cứu Thế sẽ đến để giải thoát nhân loại. Thánh Gioan Tẩy Giả chính là nhịp cầu nối tuyệt diệu, là điểm giao thoa giữa Cựu Ước và Tân Ước. Ngài là vị ngôn sứ vĩ đại và cũng là vị ngôn sứ cuối cùng. Ngài không chỉ nói tiên tri về Chúa, mà còn chỉ cho nhân loại thấy Đấng Cứu Thế đang hiện diện bằng xương bằng thịt: “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”.

Sứ thần loan báo về Gioan: “Ông sẽ đi trước mặt Chúa, đầy thần trí và quyền năng của ngôn sứ Êlia, để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu… chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa” (Lc 1,17). Cả cuộc đời Gioan là một tiếng hô trong hoang địa, là ngọn đèn cháy sáng chấp nhận lu mờ đi để Mặt Trời Công Chính được tỏ rạng.

Mừng lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại căn tính và ơn gọi của chính mình:

  • Xác tín vào tình yêu Thiên Chúa: Cũng như Giêrêmia và Gioan Tẩy Giả, mỗi người chúng ta hiện diện trên trần gian này không phải là một sự tình cờ vô nghĩa. Thiên Chúa đã biết rõ tên ta, đã yêu thương và thánh hiến ta qua Bí tích Rửa Tội ngay từ buổi ban đầu.
  • Can đảm dọn đường cho Chúa: Giữa một thế giới đang vắng bóng tình yêu và sự thật, chúng ta được mời gọi trở thành những “Gioan Tẩy Giả” của thời đại hôm nay. Hãy dọn đường cho Chúa đến với gia đình, nơi công sở và khu xóm bằng đời sống công chính, khiêm nhường và bác ái.
  • Hàn gắn những rạn nứt: Gioan mang sứ mạng “làm cho lòng cha ông quay về với con cháu”. Mỗi Kitô hữu cũng phải là những sứ giả của sự hòa giải, biết xóa bỏ những hận thù, ghen ghét để nối lại nhịp cầu yêu thương giữa những người thân trong gia đình và cộng đoàn.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã ban cho Giáo hội một mẫu gương tuyệt vời là Thánh Gioan Tẩy Giả. Xin cho chúng con luôn ý thức được phẩm giá cao trọng của mình là những người được Chúa biết đến và yêu thương từ trong lòng mẹ. Xin ban sức mạnh Thánh Thần, để chúng con can đảm sống sứ mạng dọn đường cho Chúa, làm chứng cho sự thật và đem niềm hy vọng cứu độ đến cho mọi người chung quanh. Amen.

Thứ Năm Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

SỐNG THEO KINH LẠY CHA

Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Hc 48,1-15; Mt 6,7-15

Lm.John Trần

Lịch sử Giáo Hội luôn rạng ngời bởi những chứng nhân đã sống trọn vẹn tinh thần Tin Mừng, và Thánh Luy Gôn-za-ga (Aloysius Gonzaga) ( kính 21/6) – là một mẫu gương tuyệt đẹp như thế. Sinh ra trong một gia đình quý tộc với tương lai rạng rỡ chốn quan trường, ngay từ nhỏ, ngài đã được rèn luyện trong trại lính để trở thành một nhà lãnh đạo quân sự. Thế nhưng, giữa chốn triều đình đầy danh vọng và cạm bẫy, tâm hồn ngài lại thay đổi lạ lùng và hướng trọn về Chúa. Ngài đã chiến đấu gay gắt với bản thân, với sự phản đối của gia đình, và với những cám dỗ của quyền lực để dâng mình cho Chúa. Qua đời lúc mới 23 tuổi vì lây nhiễm bệnh dịch khi tận tình phục vụ bệnh nhân, Thánh Luy Gôn-za-ga đã minh chứng rằng: con đường nên thánh đòi hỏi một sự chiến đấu liên lỷ với thế gian và xác thịt, gắn liền với đời sống cầu nguyện thâm sâu.

Kính thưa cộng đoàn, cuộc chiến nội tâm ấy không của riêng vị thánh nào, mà là của mọi Kitô hữu. Trong bài đọc thứ nhất, Sách Huấn Ca ca ngợi ngôn sứ Ê-li-a, người đã đứng vững vàng giữa một thời đại tội lỗi, chẳng sợ hãi và không khuất phục trước bất kỳ quyền lực trần thế nào (Hc 48,12). Ông đã hoàn thành sứ mạng vĩ đại vì tâm hồn ông thuộc trọn về Thiên Chúa.

Để giữ vững tâm hồn giữa muôn vàn cám dỗ đời thường như thế, Chúa Giêsu dạy chúng ta phương thế tuyệt hảo trong bài Tin Mừng hôm nay: cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Ngài nhắc nhở: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại” (Mt 6,7), vì Thiên Chúa biết rõ chúng ta cần gì. Đỉnh cao của lời cầu nguyện này không phải là xin tiền tài hay lợi ích ở đời này, mà là lời khẩn cầu thiết yếu nhất cho ơn cứu rỗi và sự bình an linh hồn: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Nhắc nhở về lời kinh tuyệt diệu này, trong Buổi Tiếp kiến Chung ngày 15 tháng 05 năm 2019, Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy:

Kinh Lạy Cha giống như một bản giao hưởng tìm cách được hoàn thiện trong mỗi chúng ta. Một người Kitô hữu biết sức mạnh nô dịch của ma quỷ lớn đến mức nào, đồng thời, cũng cảm nhận được Chúa Giêsu, Đấng không bao giờ khuất phục trước sự cám dỗ của nó, luôn ở bên cạnh chúng ta và đến giúp đỡ chúng ta.

Như vậy, lời cầu nguyện của Chúa Giê-su để lại cho chúng ta di sản quý giá nhất: sự hiện diện của Con Thiên Chúa, Đấng đã giải thoát chúng ta khỏi điều ác, chiến đấu để hoán cải nó. Trong giờ phút chiến đấu cuối cùng, Ngài truyền lệnh cho Phê-rô cất gươm vào vỏ; Ngài đảm bảo thiên đàng cho tên trộm; và với tất cả những người có mặt ở đó, không hề hay biết về thảm kịch đang diễn ra, Ngài ban lời bình an: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ; vì họ không biết mình đang làm gì” (Lc 23:34)..” Lời cầu nguyện chân chính sẽ ban cho chúng ta sức mạnh của Chúa Thánh Thần để phân định, can đảm lướt thắng mọi đam mê tham sân si và chiến thắng ác thần.

Ước gì mỗi khi đọc Kinh Lạy Cha, chúng ta không chỉ đọc bằng môi miệng mà sống bằng cả trái tim. Xin cho chúng ta biết noi gương Thánh Luy Gôn-za-ga, đừng mải mê tìm kiếm những lợi ích chóng qua, nhưng biết khẩn nài ơn vượt thắng cám dỗ, để cùng gia đình và người thân sống an bình trong tình yêu Chúa.

Lạy Cha, xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô (2019, 15 tháng 5). Buổi tiếp kiến chung  Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2019/documents/papa-francesco_20190515_udienza-generale.html

Lễ Thánh Barnaba, Tông Đồ – ngày 11/6

Lễ Thánh Barnaba, Tông Đồ - ngày 11/6

NGƯỜI CON CỦA NIỀM AN ỦI

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”.

Cv 11, 21b-26; 13, 1-3 | Mt 10, 7-13

Lm.John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính Lễ Thánh Barnaba, vị Tông đồ nhiệt thành trong thời kỳ đầu của Giáo hội sơ khai. Ngang qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay và cuộc đời của thánh nhân, chúng ta tìm thấy một mẫu gương tuyệt đẹp về tinh thần dấn thân và sự nâng đỡ huynh đệ.

1. Cuộc đời và bước chân truyền giáo của Thánh Barnaba

Theo sách Tông Đồ Công Vụ, Thánh Barnaba tên thật là Giuse, một thầy Lêvi sinh tại đảo Sýp (Cyprus). Các Tông đồ đã gọi ngài là “Barnaba”, nghĩa là “Người con của sự nâng đỡ” hay “Người con của niềm an ủi”. Quả thật, cái tên đã nói lên trọn vẹn con người và sứ mạng của ngài:

Sự quảng đại: Ngài đã bán ruộng đất của mình, đem tiền đặt dưới chân các Tông đồ để chia sẻ cho cộng đoàn.

Người bắc nhịp cầu: Khi Saolô (Thánh Phaolô) mới trở lại, mọi người đều sợ hãi và nghi ngờ người từng bắt bớ đạo này. Chính Barnaba đã đứng ra bảo lãnh, giới thiệu Phaolô với các Tông đồ.

Sách Tông Đồ Công Vụ (Cv 11,21b-26) kể lại, khi thấy ơn Chúa hoạt động mạnh mẽ tại Antiôkhia, Barnaba không giữ thành quả cho riêng mình. Ngài đã cất công đến tận Tác-xô tìm Phaolô để cùng hợp tác. Nhờ sự khiêm tốn và nhạy bén ấy, cộng đoàn Antiôkhia đã phát triển rực rỡ, và cũng chính tại đây, những người tin theo Chúa lần đầu tiên được gọi là “Kitô hữu”.

2. Sứ mạng trao ban bình an và chữa lành

Trong bài Tin Mừng (Mt 10,7-13), Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng với lệnh truyền: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người đau ốm, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ“.

Thánh Barnaba đã thực thi lệnh truyền này một cách xuất sắc. Ngài không chỉ chữa lành những căn bệnh thể xác, mà còn chữa lành những rạn nứt trong các mối quan hệ. Bằng lòng nhân hậu, ngài đã “khử trừ ma quỷ” của sự chia rẽ, nghi kỵ, và mang lại bình an cho các cộng đoàn ngài đặt chân đến. Ngài chính là hiện thân của Lời Chúa: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”.

3. Bài học cho chúng ta hôm nay

Mừng kính Thánh Barnaba, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi trở thành một “Barnaba” trong thời đại hôm nay:

Trở thành người nâng đỡ: Trong gia đình, xứ đạo và nơi làm việc, hãy dùng lời nói và hành động để an ủi những người đang buồn sầu, khích lệ những ai đang thất vọng.

Biết trân trọng người khác: Đừng đố kỵ hay ghen ghét trước tài năng của anh em, nhưng hãy biết nhìn nhận, cộng tác và tạo cơ hội cho họ phát triển, giống như Barnaba đã làm với Phaolô.

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho Thánh Barnaba tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần để ngài trở thành người con của sự nâng đỡ và an ủi. Xin cho chúng con hôm nay cũng biết mở rộng trái tim, sẵn sàng đồng hành, cảm thông và mang bình an của Chúa đến cho mọi người xung quanh. Amen.