Thứ Năm – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Năm - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

CẦU XIN ƠN HIỆP NHẤT

“Để hết thảy chúng nên một như chúng ta là một”.

Cv 22,30 ; 23, 6- 11; Ga 17,20-26

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục đưa chúng ta vào thẳm sâu trái tim Đức Giêsu qua Lời nguyện Hiến tế. Đây không chỉ là lời cầu nguyện tha thiết nhất, mà còn là bản “di chúc thiêng liêng” Ngài để lại cho Giáo hội trước khi bước vào cuộc Khổ nạn. Tâm điểm của bản di chúc ấy chính là khát vọng hiệp nhất: “Xin cho tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha”. Nguồn mạch và khuôn mẫu tối cao cho sự hiệp nhất nơi trần thế chính là tình yêu viên mãn của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Nhìn lại thực trạng đời sống đức tin hôm nay, chúng ta cần chân thành tự vấn: Sự hiệp nhất trong gia đình, trong hội đoàn và giáo xứ của chúng ta đang ở mức độ nào? Chúng ta có đang thực sự phản chiếu hình ảnh tình yêu Ba Ngôi, hay vẫn còn đó những rạn nứt, chia rẽ? Để xây dựng một cộng đoàn hiệp nhất trọn vẹn, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta bước đi trên ba phương thế cốt lõi:

Hiệp nhất bằng một tình yêu tự hiến:

Sự hiệp nhất đích thực không thể xây dựng trên những nguyên tắc hành chính hay sở thích cá nhân, mà phải bắt nguồn từ lòng yêu mến tha nhân. Tình yêu ấy phải rập khuôn theo mẫu gương của Ba Ngôi Thiên Chúa: yêu là trao ban, là bao dung và đón nhận trọn vẹn. Chính nhờ dấu chỉ yêu thương vô vị lợi này, thế gian mới nhận biết chúng ta là một cộng đoàn thuộc về Chúa và là những môn đệ chân chính của Đức Kitô.

Hiệp nhất bằng sự khiêm tốn và tinh thần cộng tác:

Trong một cộng đoàn, mỗi người là một nốt nhạc độc đáo làm nên bản hòa ca. Sẽ không thể có hiệp nhất nếu ai cũng muốn giành vị trí trung tâm, giữ khư khư ý riêng và cho mình là đúng tuyệt đối. Hiệp nhất đòi hỏi chúng ta phải biết lùi lại, làm cho cái “tôi” của mình bé đi để anh chị em được lớn lên. Sẵn sàng sửa chữa những khuyết điểm cá nhân, tôn trọng sự khác biệt của người khác và nhiệt thành đóng góp phần nhỏ bé của mình – đó chính là chất keo gắn kết mọi thành viên thành một khối vững chắc.

Hiệp nhất ngang qua lời cầu nguyện:

Tự sức người, chúng ta rất dễ sa vào chia rẽ. Chúa Giêsu đã phải thiết tha cầu nguyện cho Giáo hội được nên một. Ước gì chúng ta cũng biết hiệp ý cùng Ngài, cầu nguyện không ngừng cho sự hiệp nhất của toàn thể Kitô hữu, cách riêng là cho giáo xứ và gia đình mình. Xin Chúa gìn giữ cộng đoàn khỏi những mầm mống của sự đố kỵ, gièm pha, để không một mưu mô thâm độc nào có thể làm “tan đàn xẻ nghé” đoàn chiên mà Chúa đã dùng Máu Thánh để quy tụ.

Lạy Chúa, xin gìn giữ chúng con trong tình hiệp nhất đích thực. Xin cứu chúng con khỏi thứ “hiệp nhất rẻ tiền” – tức là sự bằng mặt mà không bằng lòng, cố nín nhịn, tránh va chạm chỉ để tạo ra một vỏ bọc bình yên giả tạo.

Xin ban cho chúng con một sự hiệp nhất can đảm: dám chấp nhận những khác biệt, dám chân thành góp ý cho nhau trong chân lý và tình bác ái, để cùng nhau xây dựng một cộng đoàn thực sự thấm đẫm tình Chúa và tình người. Amen.

Thứ Tư – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

Thứ Tư - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

LỜI NGUYỆN CỦA CHÚA GIÊSU

Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha… để họ được nên một như chúng ta”.

Cv 20,28-38; Ga 17,11b-19

Lm. John Trần

Trong cuộc sống thường ngày, thước đo chân thực nhất của tình yêu chính là sự khao khát được hiện diện bên nhau. Hai người yêu nhau luôn mong mỏi được kề cận để sẻ chia, để trao trao ánh mắt và nụ cười. Những bậc làm cha làm mẹ cũng thế, dẫu cuộc mưu sinh có vất vả trăm bề, họ vẫn luôn chắt chiu từng giây phút để được trở về nhà,… Yêu thương, tự bản chất, là không bao giờ muốn chia xa.

Hôm nay, ngang qua trang Tin Mừng của Thánh Gioan, chúng ta được mời gọi chạm vào “khát vọng hiện diện” vô bờ bến ấy trong trái tim của Chúa Giêsu.

Trong Bữa Tiệc Ly, tâm trí Chúa Giêsu không hướng về những đau đớn Ngài sắp phải chịu, mà lại hoàn toàn hướng về các môn đệ. Lời cầu nguyện của Ngài dâng lên Chúa Cha chất chứa một sự thao thức tột độ của một người sắp đi xa nhưng lòng vẫn để lại nơi những người mình yêu dấu. Lời nguyện ấy nổi bật lên hai thao thức lớn lao:

Thao thức cho sự hiệp nhất

    Chúa Giêsu thưa lên: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha… để họ được nên một như chúng ta”. Hơn ai hết, Chúa hiểu thấu sự mỏng giòn của phận người. Ngài biết rằng, sự kiêu ngạo và ích kỷ rất dễ làm tổn thương cộng đoàn.

    Vì thế, lời cầu nguyện hiệp nhất của Chúa không phải là một điều gì đó xa vời, mà nhắm thẳng vào đời sống thực tế của chúng ta hôm nay. Đó là lời mời gọi mỗi người hãy xóa bỏ những chia rẽ, bè phái trong cộng đoàn giáo xứ; từ bỏ thói quen nói hành nói xấu, gieo rắc sự nghi kỵ; và dập tắt những hiềm khích, cãi vã ngay trong chính tổ ấm gia đình mình. Chỉ khi chúng ta sống yêu thương và hiệp nhất, chúng ta mới trọn vẹn mang lấy khuôn mặt của Đức Kitô, và như Lời Ngài hứa, khi đó chúng ta mới được “hưởng trọn vẹn niềm vui của Ngài”.

    Thao thức bảo vệ con cái khỏi ác thần

    Thao thức thứ hai của Chúa Giêsu là một sự thấu hiểu đầy xót thương: “Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần”.

    Chúa Giêsu không dọn sẵn cho chúng ta một con đường trải đầy hoa hồng, cũng không mang chúng ta ra khỏi những lo toan, vất vả của cuộc sống trần thế. Ngài biết trần gian có những cạm bẫy, có sự thù ghét đối với những ai dám sống theo sự thật của Tin Mừng. Thay vì “cách ly” chúng ta, Chúa Giêsu xin Chúa Cha bảo vệ tâm hồn chúng ta khỏi sự dữ, để dẫu có sống giữa bùn lầy, chúng ta vẫn không bị vấy bẩn; dẫu sống giữa thế gian, tâm hồn chúng ta vẫn thuộc về Nước Trời.

    Niềm trăn trở lớn nhất của Chúa Giêsu là làm sao để kéo chúng ta về sống rập đời mình theo khuôn mẫu tình yêu của Thiên Chúa. Ước gì, khi cảm nhận được tình thương sâu thẳm mà Chúa dành cho mình ngang qua lời cầu nguyện hiến tế này, chúng ta cũng biết đáp lại bằng một đời sống xứng đáng. Hãy biến mọi phút giây trong cuộc đời thành niềm khao khát được kết hiệp mật thiết với Đức Kitô, vì ngoài Ngài ra, chúng ta chẳng có hạnh phúc nào đích thực.

    Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con ý thức sứ mạng của mình là sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Xin gìn giữ tâm trí, môi miệng và hành động của chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi mọi sự dữ. Amen.

    Thứ Ba – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

    Thứ Ba - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

    CẦU NGUYỆN BẰNG TRÁI TIM CỦA CHÚA GIÊSU

    “Xin cho họ nên một như Chúng Ta là một”.

    Cv 20,17-27; Ga 17,1-11a

    Lm. John Trần

    Bài Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào Lời nguyện Hiến Tế của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly. Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc khổ nạn, thay vì lo lắng cho bản thân, Chúa Giêsu lại ngước mắt lên trời và dâng lời cầu nguyện. Chiêm ngắm lời kinh này, chúng ta được mời gọi đi sâu vào ba tâm tình của Đấng Cứu Thế.

    1. Cầu xin vinh quang không phải cho mình, mà để Tôn vinh Chúa Cha

    Mở đầu lời nguyện, Chúa Giêsu thưa: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha”. Thoạt nghe, chúng ta có thể nghĩ đây là một lời cầu xin vinh quang cho cá nhân. Nhưng không, vinh quang mà Chúa Giêsu nhắc đến ở đây chính là Thập Giá. Ngài không cầu xin một sự vinh hiển mang tính thế gian hay vinh quang ích kỷ. Ngài xin được hoàn tất thánh ý Cha, để qua sự hy sinh tận cùng của Ngôi Con, tình yêu bao la của Thiên Chúa Cha được bừng sáng và tỏ hiện cho toàn nhân loại.

    2. Lời nguyện dành cho môn đệ

    Sau khi hướng về Cha, ánh mắt Chúa Giêsu trìu mến hướng về các môn đệ – những người đã gắn bó với Ngài. Lời cầu nguyện của Ngài dành cho họ tập trung vào hai điều cốt lõi:

    Xin gìn giữ họ khỏi ác thần: Chúa biết các môn đệ là những người mang thân phận yếu đuối nhưng lại mang sứ mạng lớn lao giữa thế gian. Ngài không xin cất họ ra khỏi thế gian, nhưng xin Cha ban ơn trợ lực để họ không bị lây nhiễm những thói hư tật xấu của trần tục.

    Xin cho họ được ơn hiệp nhất: “Xin cho họ nên một như Chúng Ta là một”. Đây là lời mời gọi nên thánh. Các tông đồ là những người đã tự do chọn tin và theo Chúa, được tách biệt để tiếp nối sứ mạng cứu độ. Bằng lời cầu nguyện này, Chúa Giêsu khẳng định: Ngài không bao giờ bỏ rơi những kẻ thuộc về Ngài.

    3. “Con không cầu xin cho thế gian”

    Có một câu nói của Chúa khiến chúng ta phải chững lại: “Con không cầu xin cho thế gian” (c.9). Tại sao Đấng xót thương lại từ chối cầu nguyện cho thế gian?

    “Thế gian” ở đây không phải là trái đất hay nhân loại mà Thiên Chúa đã tạo dựng và yêu thương. “Thế gian” ở đây chính là biểu tượng của sự cố chấp, là bóng tối khước từ ánh sáng, là thái độ chai lỳ trong tội lỗi và quyết tâm quay lưng lại với ơn cứu độ. Ân sủng của Thiên Chúa luôn tuôn tràn vô tận, nhưng nó không thể bước vào một trái tim kiêu ngạo, bịt kín và từ chối tình yêu. Đối với sự cố chấp ấy, lời cầu nguyện đành phải bất lực cho đến khi con người chịu mở lòng ra.

    Từ Lời nguyện hiến tế mẫu mực của Chúa Giêsu, chúng ta soi rọi lại đời sống đức tin của chính mình:

    Thứ nhất, hãy xét lại cách chúng ta cầu nguyện: Chúng ta có thường xuyên đến với Chúa chỉ để đưa cho Ngài một “bản danh sách những điều cần thiết” và bắt Ngài làm theo chương trình ta vạch sẵn không? Cầu nguyện như Chúa Giêsu là biết đặt ý Chúa lên trên ý riêng, xin cho Danh Cha cả sáng và xin ơn ích thực sự cho những anh chị em đang cần đến Chúa chung quanh mình.

    Thứ hai, hãy cẩn trọng với sự “chai lỳ” trong tâm hồn: Ước gì mỗi người chúng ta đừng bao giờ để lòng mình trở thành “thế gian” mà Chúa Giêsu đã nhắc tới. Đừng bao giờ chai lỳ hay ngủ quên trong những yếu đuối, tội lỗi của mình. Hãy khiêm tốn mở lòng, để ân sủng Chúa có thể chạm tới và biến đổi chúng ta.

    Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đang không ngừng cầu bầu cho chúng ta trước tòa Chúa Cha, ban cho mỗi người một trái tim biết cầu nguyện, biết yêu thương và luôn ngoan ngùy ở lại trong tình yêu quan phòng của Thiên Chúa. Amen.

    Thứ Hai – Tuần VII – Mùa Phục Sinh

    Thứ Hai - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

    CHIẾN THẮNG THẾ GIAN

    Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).

    Cv 19,1-8; Ga 16,29-33

    Lm. John Trần

    Trong những ngày của Tuần 7 Mùa Phục Sinh này, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng lòng đón chờ Chúa Thánh Thần và suy niệm những lời tâm huyết cuối cùng của Chúa Giêsu trước cuộc Thương Khó. Lời Tin Mừng hôm nay vang lên một lời tiên báo thực tế, nhưng đồng thời cũng là một lời khích lệ tuyệt đẹp và tràn đầy hy vọng: “Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.” (Ga 16,33).

    “Thế gian” mà Chúa Giêsu nhắc đến ở đây không phải là vũ trụ tươi đẹp Chúa đã dựng nên, mà nhằm chỉ những thế lực chối bỏ sự thật, khước từ tình yêu và chống lại Thiên Chúa. Sống giữa lòng thế gian ấy, việc đối diện với những thử thách, gian nan là điều tất yếu. Các môn đệ xưa đã từng hoang mang, sợ hãi và tản mác khi thấy Thầy mình bước lên đồi Canvê. Nhưng Chúa Giêsu không để các ông chìm trong sự tuyệt vọng. Ngài ban cho các ông, và cho cả chúng ta hôm nay, một sự bình an nội tâm sâu thẳm.

    Chúa Giêsu đã thực sự chiến thắng! Nhưng Ngài không chiến thắng bằng quyền lực, tiền tài, hay lối hành xử kiêu hãnh để chà đạp kẻ yếu. Ngài đã chiến thắng bằng chính Thập Giá – bằng sự vâng phục tuyệt đối thánh ý Chúa Cha và bằng một tình yêu tự hiến tột cùng. Thập giá chính là vũ khí của sự sống. Để thông phần vào chiến thắng vinh quang ấy, chúng ta cũng phải dùng chính “vũ khí” mà Chúa đã dùng: đó là lấy tình thương để hóa giải thù hận, lấy sự hy sinh để khuất phục những cám dỗ và ích kỷ của thế gian. Giống như Thánh Phaolô trong Bài đọc thứ nhất đã đặt tay để Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các tín hữu Êphêsô nhằm củng cố sức mạnh cho họ (Cv 19,1-8), chúng ta hôm nay cũng cần Thần Khí Chúa ban ơn can đảm để đứng vững giữa dòng đời.

    Sự chiến thắng của Chúa không phải là một lời hứa viển vông. Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của niềm tin này: “Đức tin có nghĩa là tin tưởng Ngài đã chiến thắng thực sự: ‘Thầy đã thắng thế gian’ (Ga 16:33). Đó không phải là một ảo tưởng… Sự phục sinh của Ngài không phải là một biến cố của quá khứ; nó chứa đựng một sức mạnh sinh khí đã thấm nhập thế giới” (Tông huấn Evangelii Gaudium, số 278).

    Giữa những giằng co, mệt mỏi của cuộc sống thường nhật, xin cho Lời Chúa hôm nay thắp lên trong tâm hồn chúng ta niềm vui và sự cậy trông vững vàng:

    Hãy can đảm lên, vì dẫu thử thách có lớn lao đến đâu, mọi đau khổ khi được kết hiệp với Thập Giá Chúa đều mang lại ý nghĩa cứu độ. Hãy can đảm lên, vì Thiên Chúa thấu suốt mọi sự, Ngài yêu thương ta hết lòng và sẽ không bao giờ để ta phải chịu thử thách vượt quá sức mình. Hãy can đảm lên, vì dẫu có đôi lúc chúng ta yếu đuối vấp ngã, tình yêu thương xót của Chúa vẫn luôn lớn hơn mọi tội lỗi, và Ngài đã thực sự thắng thế gian!

    Nguyện xin bình an của Chúa Kitô Phục Sinh luôn ngự trị trong tâm hồn mỗi người chúng ta. Amen.

    Thứ Bảy – Tuần VI – Mùa Phục Sinh

    Thứ Bảy - Tuần VII - Mùa Phục Sinh

    CẦU NGUYỆN NHÂN DANH  CHÚA

    “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.” (Ga 16,23).

    Cv 18,23-28 ; Ga 16,23B – 28

    Lm. John Trần

    Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta mang trong lòng biết bao nhiêu nỗi lo toan và nhu cầu cần thiết. Chúng ta xin cho gia đình được bình an, xin cho công việc được thuận lợi, xin cho sức khỏe được dồi dào. Có rất nhiều điều để xin và cũng có muôn vàn cách để cầu nguyện.

    Tuy nhiên, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta một bí quyết tuyệt hảo để lời cầu nguyện đạt thấu trời cao: “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.” (Ga 16,23).

    Vậy, cầu nguyện “nhân danh Chúa Giêsu” có nghĩa là gì?

    Thông thường, khi đến với Chúa, chúng ta dễ mang theo một danh sách những nhu cầu mang tính cá nhân, đôi khi chỉ quy hướng về bản thân mình. Lời cầu xin như thế nhiều lúc tỏ ra hẹp hòi, thiếu đi sự tin tưởng vào kế hoạch của Thiên Chúa. Ngược lại, xin nhân danh Chúa Giêsu chính là đặt trọn vẹn ý nguyện của chúng ta vào trong sự quan phòng của Ngài, với một lòng tín thác vô bờ bến.

    Thiên Chúa không bao giờ lừa dối chúng ta. Ngài là Người Cha nhân từ, thấu suốt mọi sự và biết rõ điều gì là hữu ích và cần thiết nhất cho linh hồn chúng ta. Đôi khi Chúa không ban cho chúng ta đúng cái chúng ta xin, nhưng Ngài ban cho chúng ta điều chúng ta thực sự cần. Trong buổi Tiếp kiến chung ngày 26 tháng 5 năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Cầu nguyện không phải là một cây đũa thần, nhưng là một cuộc đối thoại với Chúa. Thật vậy, khi cầu nguyện, chúng ta có thể rơi vào nguy cơ là không phải chúng ta phục vụ Thiên Chúa, nhưng lại mong đợi Ngài phục vụ chúng ta.”*

    Một số người thậm chí ngừng cầu nguyện vì họ nghĩ rằng lời cầu xin của họ không được lắng nghe” ( Giáo lý của Giáo hội Công giáo , 2734). Vì thế, cầu nguyện nhân danh Chúa còn đòi hỏi chúng ta phải biết khiêm tốn thuần phục Thánh ý. Chúng ta không đến với Chúa để “lên kế hoạch” và bắt Ngài phải ký duyệt, mà là để thưa lên như chính Chúa Giêsu trong Vườn Dầu: “Xin đừng làm theo ý con, mà làm theo ý Cha.” (Lc 22,42).

    Anh chị em hãy nhìn lại đời sống cầu nguyện của mình. Có điều gì chúng ta đã kiên trì xin mà dường như vẫn chưa được toại nguyện không? Nếu có, xin anh chị em đừng vội nản chí hay đánh mất niềm hy vọng. Trong lúc chờ đợi, chúng ta hãy tiếp tục tín thác và tuân phục ý Ngài.

    Nguyện xin Chúa Giêsu ban cho mỗi người chúng ta một trái tim luôn biết cảm tạ tri ân. Dù gặp lúc may mắn thịnh vượng hay khi phải đứng trước muôn vàn thất bại khổ đau, xin cho chúng ta luôn tìm thấy bình an khi biết đón nhận mọi sự từ bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. Amen.

    *https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2021/documents/papa-francesco_20210526_udienza-generale.html