Chúa Nhật Tuần III – Mùa Phục Sinh – Năm A

Chúa Nhật Tuần III – Mùa Phục Sinh – Năm A

ĐỒNG HÀNH VỚI ĐẤNG PHỤC SINH – TỪ TUYỆT VỌNG ĐẾN HY VỌNG

Mời ông dừng lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24,29).

(Cv 2,14.22b-33 – 1Pr1,17-21 – Lc 24,13-35)

Lm. John Trần

Trong hành trình đức tin của mỗi người, có lẽ không ít lần chúng ta thấy mình giống như hai môn đệ trên đường về làng Em-mau năm xưa: bước chân nặng nề, khuôn mặt ủ dột và tâm hồn đầy rẫy những mảnh vỡ vụn.

Tin Mừng theo thánh Lu-ca thuật lại một thực tại đau lòng: dù Chúa Giê-su Phục Sinh đã tiến đến gần và cùng đi với họ, nhưng “mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người” (Lc 24,16). Nỗi đau buồn vì cái chết của Thầy trên thập giá quá lớn, khiến họ chỉ còn thấy một nấm mồ u tối mà quên mất lời hứa phục sinh.

Hôm nay, chúng ta cùng nhìn sâu vào bức tranh cuộc đời để thấy rằng, con đường Em-mau ấy vẫn đang trải dài trong thế giới hiện đại.

1. Bóng tối trên những nẻo đường cuộc đời

Nhìn vào xã hội hôm nay, chúng ta thấy những bước chân trĩu nặng của nhân loại. Con người đang vật vã với bóng đen của chiến tranh, đói nghèo và những thiên tai dồn dập. Ngay trong lòng các gia đình – vốn là “Hội thánh tại gia” – sự đổ vỡ cũng đang diễn ra như một cơn sóng dữ. Có những gia đình mà cha mẹ cãi vã, đối xử với nhau như kẻ thù, dẫn đến sự chia lìa, để lại những đứa trẻ bơ vơ. Những tâm hồn non nớt ấy có cha mà như không cha, có mẹ mà không được hơi ấm vỗ về.

Những đau thương và thù hận ấy đè nặng lên vai con người, khiến họ cảm thấy thất vọng ê chề. Nhiều lúc, niềm tin vào Chúa cũng lung lay, họ không còn thấy hình bóng Thiên Chúa hiện diện trong đời mình nữa và tự hỏi: “Chúa ở đâu giữa những khổ đau này?”. Họ trở thành những người lữ hành tuyệt vọng giữa một thế giới vốn dĩ vẫn đầy ắp ân sủng của Thiên Chúa.

2. Sự đồng hành kiên nhẫn của Đấng Phục Sinh

Thế nhưng, chính trong lúc hai môn đệ tuyệt vọng nhất, Chúa Giê-su đã đến. Người không đến để trách móc sự chậm tin, cũng không đến để giảng giải một mớ lý thuyết khô khan, nhưng Người đến để đồng hành. Người bước đi cùng nhịp với họ, lắng nghe những lời than vãn, những tiếng thở dài. Người để họ trút hết nỗi lòng, rồi mới dùng Kinh Thánh để soi sáng cho họ hiểu rằng Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình rồi mới vào trong vinh quang (Lc 24,26).

Chúa Giê-su không cất đi thập giá ngay lập tức, nhưng Người soi sáng ý nghĩa của thập giá để trái tim họ được sưởi ấm lại. Trong Bài huấn dụ tại Quảng trường Thánh Phê-rô ngày 24 tháng 5 năm 2017, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Có bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu thất bại, bao nhiêu sai lầm trong cuộc đời mỗi người! Sâu thẳm trong lòng, tất cả chúng ta đều có phần nào đó giống hai môn đồ ấy. Bao nhiêu lần chúng ta đã hy vọng trong đời? Bao nhiêu lần chúng ta cảm thấy mình chỉ còn một bước nữa là đến hạnh phúc, rồi lại thấy mình bị đánh gục, thất vọng? Nhưng Chúa Giê-su đồng hành cùng tất cả những người nản lòng, cúi đầu buồn bã. Và bằng cách đồng hành một cách kín đáo, Ngài có thể khôi phục lại hy vọng cho họ….”[*].

Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người trong cơn bĩ cực. Sự hiện diện của Người đôi khi lặng lẽ, nhưng luôn bền bỉ qua Lời Chúa và Bí tích. Khi chúng ta cảm thấy bế tắc nhất, chính là lúc Người đang ở gần nhất, chỉ chờ chúng ta mở lòng để Người bước vào con thuyền đời mình.

3. Sức mạnh biến đổi từ Lời Chúa và Thánh Thể

Bài đọc I hôm nay cho thấy một Phê-rô hoàn toàn khác sau khi gặp Đấng Phục Sinh. Ông không còn là một kẻ chối Thầy vì sợ hãi, nhưng đứng ra làm chứng đầy can đảm trước đám đông rằng: “Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết” (Cv 2,24). Sức mạnh của Đấng Phục Sinh đã biến đổi một kẻ nhát đảm thành một nhân chứng đức tin kiên cường.

Để có được sự biến đổi ấy, chúng ta cần học cách của hai môn đệ Em-mau: lắng nghe Lời Chúa và tham dự bàn tiệc Thánh Thể. Khi Chúa Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ, thì “mắt họ mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24,31). Chỉ khi ngồi lại bên bàn tiệc của Chúa, khi tâm hồn được nuôi dưỡng bằng chính Thịt Máu Người, chúng ta mới đủ nhạy bén để nhận ra Chúa đang hiện diện trong những người anh em nghèo khổ, trong người bạn đời đang lầm lỗi, hay trong chính những nghịch cảnh của mình.

Thánh Phê-rô trong bài đọc II nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự cứu chuộc: “Anh em đã được cứu chuộc… không phải bằng những thứ mau hư nát như vàng hay bạc, nhưng bằng máu châu báu của Con Chiên vẹn toàn, tì ố là Đức Ki-tô” (1Pr 1,18-19). Nếu Thiên Chúa đã trả một cái giá đắt như thế để cứu chúng ta, thì không có nỗi đau nào Người không thấu hiểu, không có bóng tối nào Người không thể chiếu sáng.

4. Sứ mạng trở thành “Người đồng hành”

Anh chị em thân mến, niềm hy vọng Kitô giáo không phải là một sự lạc quan tếu táo, nhưng là niềm xác tín vào một Đấng đã chiến thắng cái chết và đang sống.

Hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta không chỉ nhận ra Người, mà còn phải trở thành hình ảnh của Người đi bên cạnh tha nhân. Đồng hành với tha nhân có nghĩa là không áp đặt những con đường định sẵn, nhưng là cùng đi bên cạnh, tôn trọng tự do và lắng nghe với tình yêu thương anh chị em khổ đau, cô đơn cần chúng ta nâng đỡ ủi an.

Chúng ta hãy tự hỏi: Tôi có đang đồng hành với người bạn đời đang mệt mỏi của mình không? Tôi có lắng nghe nỗi lòng của con cái trước khi buông lời trách mắng? Tôi có hiện diện bên những người đang thất vọng để thắp lên trong họ một tia sáng của niềm tin?

Tóm lại:

Dù thế giới vẫn đầy rẫy thiên tai, dù gia đình có lúc sóng gió, hãy nhớ rằng Chúa Phục Sinh vẫn đang đi bên cạnh. Đừng để nỗi sợ hãi che khuất đôi mắt đức tin. Hãy thưa với Người như hai môn đệ: “Mời ông dừng lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24,29).

Khi chúng ta mở cửa lòng đón Người vào, bóng tối tuyệt vọng sẽ tan biến, và như hai môn đệ, chúng ta sẽ lập tức “trỗi dậy” để loan báo cho thế giới rằng: “Chúa trỗi dậy thật rồi!” (Lc 24,34).

Lời ĐTC Phanxicô vẫn còn đó: “Bí quyết của con đường dẫn đến Emmaus đơn giản là: bất chấp vẻ bề ngoài trái ngược, chúng ta vẫn được yêu thương và Chúa sẽ không bao giờ ngừng yêu thương chúng ta. Chúa sẽ luôn đồng hành cùng chúng ta, ngay cả trong những khoảnh khắc đau đớn nhất, ngay cả trong những khoảnh khắc tồi tệ nhất, ngay cả trong những khoảnh khắc thất bại. Đó là nơi Chúa hiện diện. Và đó là niềm hy vọng của chúng ta. Hãy tiến bước với niềm hy vọng này! Bởi vì Ngài ở bên cạnh chúng ta và đồng hành cùng chúng ta. Luôn luôn!” [*].

Ước mong niềm vui Phục Sinh biến đổi cuộc đời chúng ta thành những chứng nhân của hy vọng, để ánh sáng Tin Mừng lan tỏa đến mọi ngõ ngách của tâm hồn. Amen.


Tham khảo tài liệu:

[*]. ĐTC.Phanxicô. (2017, 24 tháng 5). Bài giáo lý về Hy vọng Kitô giáo: Các môn đệ làng Em-mau. Vatican. Truy cập từ: https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2017/documents/papa-francesco_20170524_udienza-generale.html

Thứ Hai – Tuần Bát Nhật Phục Sinh

Thứ Hai - Tuần Bát Nhật Phục Sinh

HAI THÁI ĐỘ TRƯỚC TIN MỪNG PHỤC SINH

 “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”.

Cv 2,14.22-33; Mt 28,8-15

Lm. John Trần

Trong niềm hân hoan rạng rỡ của Tuần Bát Nhật Phục Sinh, Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai thái độ hoàn toàn trái ngược nhau trước cùng một biến cố: Ngôi mộ trống. Đó là thái độ của những người phụ nữ đạo đức và thái độ của nhóm lính canh vô cảm.

Từ nỗi sợ hãi đến niềm vui loan báo

Thứ Hai sau Lễ Phục Sinh còn được gọi là Thứ Hai của Thiên Thần vì chúng ta tưởng nhớ cuộc gặp gỡ giữa thiên thần với những người phụ nữ đến mộ Chúa Giêsu (xem Mt 28:1-15) [*]. 

Đối diện với ngôi mộ trống và sứ điệp của thiên thần, các phụ nữ đã trải qua một sự xúc động sâu xa. Ban đầu, các bà mang trong mình sự sợ hãi. Nhưng đây không chỉ là nỗi sợ tâm lý thuần túy trước một hiện tượng lạ, mà là một cảm nghiệm siêu nhiên – một sự “kính sợ” thánh thiện, giống như Môsê hay Êlia thuở xưa khi được diện kiến Đức Chúa.

Đứng trước ánh sáng rực rỡ của Đấng Phục Sinh, nỗi sợ hãi đớn đau của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự kính sợ trước quyền năng tuyệt hảo của Thiên Chúa. Quá trình biến đổi tâm lý ấy diễn ra thật đẹp: từ sợ hãi, đến đón nhận, kính sợ, và bừng lên niềm tin tưởng. Chính niềm tin ấy đã không để các bà rơi vào tình trạng ù lỳ hay thụ động. Ngược lại, nó thôi thúc các bà tràn ngập niềm vui và “vội vã chạy đi báo tin cho các môn đệ”. Các bà đã trở thành những sứ giả đầu tiên của Tin Mừng Phục Sinh.

Sự bưng bít của sự gian dối và quyền lực đồng tiền

Ngược lại hoàn toàn với các phụ nữ, ngôi mộ trống đã không thể trở thành điểm khởi đầu cho ơn cứu độ đối với nhóm lính canh. Biến cố vĩ đại ấy không đủ sức làm lay động những con người đã bị lòng tham làm cho mù quáng. Bị cám dỗ bởi chút lợi lộc vật chất, họ hối hả chạy về báo cho các thượng tế để tìm cách bưng bít sự thật. Thượng hội đồng liền nhóm họp, và họ dùng tiền để bóp méo chân lý.

Trong buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vào ngày Thứ Hai Phục Sinh năm 2021, Đức Thánh Cha Phanxicô đã suy niệm rất chua xót về sự tha hóa này. Ngài gọi đó là sự chen chân của “thần tài” (chúa tể tiền bạc). Ngài nói: Và những người đáng thương đó, những người đáng thương, đã bán đứng sự thật, và với số tiền trong túi, họ tiếp tục nói: “Không, các môn đệ đã đến và cướp xác chết”. “Chúa tể” là tiền bạc, ngay cả ở đây, trong sự phục sinh của Chúa Kitô, cũng có khả năng phủ nhận sự thật[*].

Sự gian dối và chai lì của họ đã đạt tới đỉnh điểm khi họ kiên quyết từ chối ánh sáng Phục Sinh. Bằng việc làm tay sai cho sự dối trá, họ đã tự loại trừ chính mình khỏi niềm vui của ơn cứu độ, tước đi cơ hội được cất tiếng reo hò cùng Đấng chiến thắng tử thần.

Soi rọi lại đời sống người Kitô hữu

Kính thưa cộng đoàn, mỗi Kitô hữu chúng ta hôm nay cũng là những người được lãnh nhận Tin Mừng Phục Sinh và được trao phó sứ mạng đem Tin Vui ấy đến cho tha nhân. Thế nhưng, giữa dòng đời ngược xuôi, biết bao lần chúng ta lại mang dáng dấp của nhóm lính canh kia?

Có thể vì sợ hãi trước những quyền lực trần thế, hay vì ham muốn một chút lợi lộc, tiện nghi tạm bợ, đôi lúc ta đã đành lòng phản bội Tin Mừng. Có thể vì quá cậy dựa vào sức mạnh của danh vọng, địa vị và thú vui thế gian, tâm hồn ta trở nên chai lì, tự mãn, ngỡ rằng mình chẳng cần đến ơn Chúa. Hậu quả là, chúng ta biến mình thành những kẻ sống đạo giả dối, chỉ thờ phượng Chúa bằng hình thức bên ngoài đầy vụ lợi, thay vì bằng một trái tim chân thật.

Ước gì trong niềm vui Phục Sinh hôm nay, chúng ta can đảm tháo gỡ mọi lớp mặt nạ của sự gian dối. Đừng bao giờ sống như thể Chúa Giêsu đang vắng mặt hay nấp sau bóng tối của nấm mồ. Hãy tin rằng Chúa Phục Sinh đang sống, đang hiện diện và chờ đón chúng ta mỗi ngày, để biến đổi cuộc đời chúng ta thành bài ca Alleluia rực rỡ nhất. Amen.


Tài liệu tham khảo:

[*] Đức Thánh Cha Phanxicô, Huấn dụ trước kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng (Regina Caeli) – Thứ Hai Phục Sinh, ngày 05/04/2021. https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2021/documents/papa-francesco_regina-caeli_20210405.html

Chúa Nhật Phục Sinh – Thánh Lễ Ban Sáng

Lễ Sáng Phục Sinh

CHẠY ĐẾN VỚI ÁNH SÁNG

“Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”

 Cv 10,34a.37-43; Cl 3,1-4; Ga 20,1-9

Lm. John Trần

Hôm nay, hòa chung niềm hân hoan cùng toàn thể Giáo Hội, chúng ta tưng bừng cử hành Đại lễ mừng Chúa Phục Sinh. Biến cố Phục Sinh chính là cốt lõi của Đức Tin, là Tin Mừng mang lại niềm vui, bình an và hy vọng, giúp con người có thêm sức mạnh để đương đầu với bao giông bão cuộc đời.

Từ bóng tối của sự tuyệt vọng

Tin Mừng Thánh Gioan mở ra bằng một khung cảnh ảm đạm: “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối”. Bóng tối của không gian lúc rạng đông cũng chính là bóng tối đang bao trùm tâm hồn bà Maria Mátđalêna và các tông đồ. Đối với họ lúc này, Thầy Giêsu đã chết. Bao nhiêu tình yêu, kỳ vọng và lý tưởng đặt nơi Thầy đều đã bị chôn vùi trong nấm mồ đá lạnh lẽo.

Khi thấy tảng đá lăn ra khỏi mộ, phản ứng tự nhiên của bà Maria mang đậm sự hoảng loạn của lý trí trần tục: “Người ta đã đem xác Chúa đi khỏi mộ, và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu”. Suy nghĩ của bà bị sự thất vọng bủa vây. Bà ra mộ không mang theo niềm tin Phục Sinh, mà chỉ đi tìm một xác chết. Sự hoảng loạn ấy cũng là tâm trạng chung của các tông đồ. Cái chết tàn khốc trên thập giá đã đánh gục ý chí, đẩy các ông vào sự sợ hãi tột cùng. Thân xác dẫu còn sống, nhưng tâm hồn các ông dường như đã chết lịm.

Đến hành trình chạy đến với Ánh Sáng

Thế nhưng, tình yêu luôn có sự thôi thúc mãnh liệt. Khi nghe tin báo, Phêrô và người môn đệ Chúa yêu đã vội vã chạy ra mộ. Sự khao khát cháy bỏng đã thúc đẩy đôi chân Gioan chạy nhanh hơn, nhưng lòng cung kính sâu xa đối với Phêrô – vị thủ lãnh của Giáo Hội – đã khiến ông dừng lại nhường bước. Đây là một nét đẹp tuyệt vời của sự hiệp thông và tôn trọng trật tự trong Giáo Hội.

Khi bước vào mộ, Phêrô không thấy một mớ hỗn độn của một vụ trộm xác. Ngược lại, ông thấy “những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giêsu được cuốn lại, xếp riêng ra một nơi”. Kẻ trộm vội vã sẽ chẳng bao giờ nán lại để xếp gọn gàng từng tấm khăn liệm như thế. Đây không phải là dấu vết của sự hoảng loạn hay chết chóc, mà là dấu chỉ của một người đang sống, vừa trỗi dậy một cách uy nghi và chủ động.

Tiếp bước Phêrô, Gioan bước vào, “ông đã thấy và đã tin”. Khác với Phêrô, Gioan đã đạt đến niềm tin Phục Sinh nhờ trực giác nhạy bén của tình yêu và thái độ cung kính tôn thờ. Đứng trước một mầu nhiệm vượt quá trí hiểu tự nhiên, cả hai ông đã được ơn soi sáng để hiểu ra Lời Kinh Thánh: “Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết”. Kinh Thánh chính là lời chứng mạnh mẽ nhất, là nền tảng vững chắc nhất cho Đức Tin.

Biến đổi cuộc đời nhờ ơn Phục Sinh

Niềm tin Phục Sinh đã biến đổi các tông đồ một cách diệu kỳ: từ những con người nhút nhát, quê mùa trở nên những chứng nhân can trường và thông thái. Sự biến đổi ấy cũng phải được hiện diện nơi mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay. Như lời Thánh Phaolô nhắn nhủ: “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Kitô, anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới”.

Thật mâu thuẫn nếu chúng ta tuyên xưng Chúa Phục Sinh nhưng lại cứ sống giam mình trong sự buồn bã, thất vọng hay hận thù. Sẽ thật vô nghĩa nếu ta nói về sự sống mới nhưng lời nói và hành động lại thiếu vắng tình yêu và sự cảm thông. Sự phục sinh của Thầy Giêsu phải là động lực thôi thúc chúng ta canh tân nếp sống, phá bỏ “tảng đá” của sự chết chóc, của lòng ghen ghét, giận hờn đang đè nặng tâm hồn và gia đình mình.

Xin Chúa Phục Sinh ban cho chúng ta sự khiêm tốn như các tông đồ xưa: biết cúi mình thờ lạy trước mầu nhiệm vĩ đại, biết vâng nghe sự hướng dẫn của Giáo Hội, và luôn siêng năng suy gẫm Lời Chúa, để bước đi trong ánh sáng của sự thật, lòng bao dung và tình yêu tha thứ.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật! Amen.

Thứ Bảy Tuần Thánh – LỄ VỌNG PHỤC SINH

Thứ Bảy Tuần Thánh - LỄ VỌNG PHỤC SINH

ÁNH SÁNG KHẢI HOÀN

Mt 28,1-10

Lm. John Trần

Sau trọn bốn mươi ngày sống tâm tình sám hối Mùa Chay, và sau những ngày trầm lắng, chiêm ngắm cuộc Thương Khó, đêm nay, toàn thể Giáo hội vỡ òa trong niềm hân hoan tột độ. Bóng tối của ngôi thánh đường vừa bị xé toạc bởi Ánh Lửa Nến Phục Sinh – Ánh Sáng rạng ngời của Đức Giêsu Kitô khải hoàn. Đêm nay không còn là đêm của tang thương hay sợ hãi, mà là đêm của Ánh sáng, đêm của sự sống vĩnh cửu. Chúa đã sống lại thật! Ngài đã chiến thắng tử thần để mở ra cho chúng ta một cuộc “Vượt Qua” vĩ đại.

Và cuộc Vượt Qua của Chúa cũng chính là hành trình đức tin mà mỗi người chúng ta đang bước đi trong cuộc đời này: hành trình đi từ bóng tối vươn ra ánh sáng.

Để cảm nhận trọn vẹn niềm vui của Ánh Sáng Phục Sinh, chúng ta cần nhìn lại những bóng tối mà mình đang phải đối diện. Giống như Đức Giêsu Kitô đã bước vào cuộc khổ nạn đau thương và nấm mồ tăm tối, con người chúng ta cũng đang oằn mình gánh chịu những mảng tối của thế gian.

Đó là bóng tối của bệnh tật, đau đớn thể xác, của tuổi già sức yếu khiến mỗi bước chân đến nhà thờ trở nên nhọc nhằn. Đó là bóng tối trong tâm hồn người cha, người mẹ đang khóc thầm vì con cái hư hỏng, khô khan, nguội lạnh sa đà vào đường xấu. Là những mục tử, chúng tôi cũng mang trong mình những bóng tối của sự yếu đuối mỏng giòn, và cả những thao thức trăn trở ngày đêm về phần rỗi của anh chị em.

Nhưng có lẽ, bóng tối đáng sợ nhất bủa vây chúng ta ngày nay là sự xuống cấp của đạo đức và tình người. Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam (năm 2017) từng lên tiếng cảnh báo sự lo âu trước tình trạng đạo đức xuống dốc, tội ác gia tăng một cách dã man. Bóng tối vô cảm đang che lấp lương tri, và đến này tình trạng vẫn tiếp diễn… Chắc hẳn chúng ta đang cảm nghiệm được bóng tối của sự ích kỷ và bạo lực đang khiến con người luôn sống trong bất an, sợ hãi lẫn nhau, Bóng tối của chiến tranh, chết chóc, đói nghèo … vẫn đang phủ kín.

Sống giữa một xã hội như thế, cuộc “Vượt Qua” của mỗi người Kitô hữu quả là cam go. Tuy nhiên, đêm nay, Ánh Sáng khải hoàn của Đức Kitô đã bừng lên!

Ánh Sáng ấy không giống như một phép thuật xóa sạch mọi bệnh tật hay đau khổ vật chất ngay tức khắc, mà Ánh Sáng ấy ban cho chúng ta sức mạnh và ý nghĩa để vươn tới sự sống mới. Trong Cựu Ước, Thiên Chúa không cất ngay đau khổ cho Ông Gióp, nhưng Ông Gióp đã nhờ đó mà trưởng thành và mãnh liệt bảo vệ đức tin cách kiên trung trong đau khổ và sự sỷ nhục. Ngày nay, nhờ sức mạnh của Thập giá và niềm vui Phục Sinh, nhiều người mang bạo bệnh vẫn nở nụ cười kiên cường đến giây phút cuối. Nhiều người chịu muôn vàn trái ngang vẫn không đánh mất niềm tin vào tình yêu… Chúa Phục Sinh đem đến cho chúng ta Niềm Hy vọng!

Giữa một xã hội mà đạo đức dường như vắng bóng, Ánh Sáng Phục Sinh vẫn đang chiếu rọi qua vô vàn tấm gương thánh thiện. Trong khi nhiều kẻ mải mê vơ vét tư lợi, đắm chìm trong đam mê xác thịt hay ma túy, thì vẫn còn đó những người xem Chúa là gia nghiệp lớn nhất. Trong khi có những cô gái nhẫn tâm chối bỏ giọt máu của mình, thì vẫn ngời sáng những người mẹ anh hùng sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu lấy thai nhi. Trong khi nhiều bạn trẻ ăn chơi đua đòi, thì vẫn còn vô số những người trẻ ngoan ngoãn, siêng năng đến với Thánh thể và khao khát dấn thân phục vụ Giáo hội.

Kính thưa cộng đoàn, họp nhau đêm nay để tôn vinh Ánh Sáng Phục Sinh không phải chỉ là một nghi thức bề ngoài, mà là một lời xác tín mãnh liệt. Để Ánh Sáng của Đức Kitô thực sự đẩy lùi bóng đêm tội lỗi, mỗi chúng ta phải mang lấy ngọn lửa ấy vào đời.

Trong bầu khí rất đang sốt sắng của đêm nay, đây là thời khắc tuyệt vời nhất để mọi người tái lập lại tình làng nghĩa xóm, chan hòa sống chung với nhau.

Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho những người còn đang bị thế lực bóng đêm thống trị, những người đang chống đối con cái Ánh Sáng.

Xin Ánh Sáng Phục sinh, Hòa Bình… đẩy lui bóng đêm của chiến tranh và thù hận.

Ước mong mỗi người trở nên một ngọn nến nhỏ,

luôn tỏa sáng bằng những lời cầu nguyện chân thành,

một đời sống ngay chính,

một nghĩa cử yêu thương…

để tất cả sẽ hợp lại thành một vùng sáng rực rỡ đẩy lùi mọi tăm tối của thế gian.

Alleluia! Chúa đã sống lại thật! Amen.

Thứ Bảy Tuần V – Mùa Chay

Thứ Bảy Tuần V – Mùa Chay

MỘT NGƯỜI CHẾT THAY CHO DÂN

“Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt” (Ga 11,50)

Ed 37,21-28 ; Ga 11,45 -56

Lm.John Trần

Hôm nay, phụng vụ đưa chúng ta đến sát ngưỡng cửa của Tuần Thánh. Bầu khí Tin Mừng trở nên căng thẳng khi các thượng tế và biệt phái nhóm họp để tìm cách sát hại Chúa Giêsu. Dựa trên các bài đọc hôm nay, tôi xin chia sẻ với anh chị em chủ đề: “MỘT NGƯỜI CHẾT THAY CHO DÂN”.

Trước đây, chúng ta có nghe hãng thông tấn AP đưa tin tại thành phố Jefferson City, tiểu bang Missouri, có một cô bé 15 tuổi tên là Alyssa Bustamante, đã giết chết một cô bé khác, tên là Elizabeth Olten, 9 tuổi chỉ vì cô muốn tìm một cảm giác lạ, cảm giác của kẻ giết người. Cô viết trong cuốn nhật ký của mình như thế này: “Đó là một cảm giác lạ lùng, một cảm giác thú vị pha lẫn với sự hồi hộp, sợ hãi và run rẩy…”

Quan tòa, Pat Joyce, đã dành cho kẻ giết người này bản án tù chung thân, không có cơ hội giảm khinh. Luật sư của Bustamante đã xin mức án nhẹ hơn với lý do xem ra không mấy thuyết phục. Đó là thân chủ của ông đã dùng thuốc giảm buồn phiền Prozac, đã chịu nhiều áp lực của nghịch cảnh và đã định tự tử nhiều lần vì uống quá nhiều thuốc giảm đau.

Nhưng công tố viên đã cho rằng phải dành mức án cao hơn cho Bustamante vì cô đã cố tình giết người, đã lập mưu dẫn Elizabeth ra ngoài chơi để giết Elizabeth, đã đào hố chôn trước hai ngày để sẵn sàng vùi xác nạn nhân xuống và nhất là lời thú tội trong cuốn nhật ký của cô……….

Thưa anh chị em, chúng ta vừa nghe một câu chuyện đau lòng về cô bé Alyssa Bustamante, kẻ đã tước đoạt mạng sống của một đứa trẻ khác chỉ để tìm “cảm giác lạ”. Khi sự ác lên ngôi, mạng sống con người trở thành món đồ chơi cho những thú tính thấp hèn.

Nhìn vào Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy một sự băng hoại khác còn tinh vi hơn: sự băng hoại nhân danh tôn giáo và sự ổn định chính trị. Các thượng tế sợ mất đi địa vị và quyền lợi nên đã quyết định: “Thà một người chết thay cho dân còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt” (Ga 11,50). Họ muốn giết Chúa Giêsu không phải vì Ngài có tội, mà vì Ngài là “mối đe dọa” cho sự an ổn giả tạo của họ.

Ngày nay, thế giới vẫn tiếp tục “ném đá” và loại trừ Chúa qua việc phá thai, triệt sản, hay những lời vu khống độc địa để bảo vệ danh dự cá nhân. Mỗi khi chúng ta chọn tội lỗi để thỏa mãn cái tôi, là mỗi khi chúng ta đang lập mưu loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu không chết vì rủi ro hay vì mưu đồ của loài người, nhưng Ngài tự nguyện bước vào cái chết để thực hiện lời hứa như trong bài đọc I: “Ta sẽ quy tụ chúng lại từ khắp nơi và đưa chúng về quê hương” (Ez 37,21). Cái chết của Ngài là nhịp cầu nối kết sự tan tác thành hiệp nhất. Chúa Giêsu đã chấp nhận bị “kết án” để chúng ta được trắng án. Ngài chấp nhận bị “loại trừ” để chúng ta được quy tụ.

Đừng để lòng mình trở nên chai đá như những kẻ biệt phái, cũng đừng để lương tâm bị lu mờ trước những “cảm giác lạ” của tội lỗi thế gian. Mùa Chay này, hãy để tình yêu tự hiến của Ngài đánh động tâm hồn, giúp chúng ta can đảm buông bỏ những khí giới của hận thù và ích kỷ.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần chúng con đã muốn loại trừ Ngài để chiều chuộng bản thân. Xin cho chúng con biết trân trọng giá trị của ơn cứu độ mà Chúa đã mua bằng giá máu, để chúng con biết sống hiệp nhất và yêu thương nhau hơn. Amen.