Chúa Nhật Tuần XII – Mùa Thường Niên A

Chúa Nhật Tuần XII – Mùa Thường Niên A

ĐỪNG SỢ HÃI!

Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28).

Gr 20,10-13; Rm 5,12-15; Mt 10,26-33

Lm. John Trần

Tất cả cuộc sống chúng ta đều được bao trùm trong lòng nhân nghĩa bao la của Thiên Chúa. Người đã thương chúng ta vô vàn, đã giải thoát chúng ta khỏi ách nô lệ tội lỗi, đang phù trợ chúng ta trong từng biến cố, và sẽ dẫn đưa chúng ta tới bến bờ hạnh phúc viên mãn.

Tuy nhiên, đó là cái nhìn trong đôi mắt của đức tin. Còn đối với nhãn quan nông cạn và xác thịt của con người, có lẽ chúng ta chỉ thấy cuộc đời này sao mà nhiều đắng cay, oan trái, và đầy dẫy những nỗi lo âu, sợ hãi. Hôm nay, qua các bài đọc Kinh Thánh, Lời Chúa muốn dọi một luồng ánh sáng chói lòa vào những góc khuất tối tăm ấy, để chúng ta nhận ra rằng: Lòng nhân nghĩa của Chúa không hề né tránh, mà luôn bao trùm lên cả những nét buồn thảm và bi đát nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta.

1. Lời Chúa không che giấu sự thật về những đau khổ ở đời

Kính thưa cộng đoàn, Kinh Thánh không hề vẽ ra một ảo ảnh về một cuộc sống không đau khổ, mà ngược lại, luôn đi sâu vào khía cạnh cam go của kiếp nhân sinh một cách vô cùng chân thực.

Bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a (Gr 20,10-13) gợi lên hình ảnh một cuộc đời đầy rẫy những giọt nước mắt. Vị ngôn sứ ấy đã được Thiên Chúa tuyển chọn ngay từ khi còn trong lòng mẹ để đảm nhiệm một sứ vụ vô cùng gay go và bạc bẽo. Ông phải đi rao giảng và tiên báo những hoạn nạn sẽ xảy tới cho dân tộc nếu họ không chịu hoán cải. Vì nói lên sự thật mất lòng, người ta dần dần đồng hóa ông với kẻ mang lại tai ương vạ gió. Người ta tránh ông như tránh tà. Láng giềng, họ hàng, và ngay cả những người bạn thân thiết nhất cũng rình rập chờ ông vấp ngã. Ông thốt lên chua xót: “Khủng bố tứ bề!” (Gr 20,10). Xã hội bắt bớ, tẩy chay, nhốt ông và kết án ông là kẻ phản bội. Ông là một vị ngôn sứ chịu nhiều đau khổ, là hình bóng báo trước của Đức Kitô – Đấng sẽ đến gánh lấy tội lỗi thiên hạ, là người được chọn để bước đi trên con đường hẹp của thập giá.

Thân phận đau khổ ấy không chỉ của riêng Giê-rê-mi-a. Đời sống của chúng ta không chỉ mang vác những gánh nặng mưu sinh như bao người khác, mà còn có những gánh nặng thiêng liêng mà ta gọi là “Thánh giá“. Đức Kitô cũng đã từng cảnh báo các môn đệ: Vì danh Thầy, thế gian sẽ ghét bỏ các con và giải các con ra trước các tòa án. Thậm chí, thánh Phao-lô trong bài đọc thứ hai hôm nay (Rm 5,12-15) còn chạm đến một nỗi lo sợ từ sâu thẳm nội tâm con người: đó là sự đè nặng của tội lỗi. Từ sự sa ngã của A-đam, sự chết đã tràn vào thế gian, khiến chúng ta luôn bị dằn vặt bởi sự yếu đuối và nỗi lo sợ mất đi ân sủng vĩnh cửu của Thiên Chúa.

2. Ánh sáng của sự quan phòng chiếu rọi vào bóng tối thử thách

Thế nhưng, Lời Chúa không bao giờ để chúng ta chìm sâu trong tuyệt vọng. Giê-rê-mi-a bị ghét bỏ và tấn công tứ phía, nhưng ông không hề nao núng hay bỏ cuộc. Đức tin mạnh mẽ của ông đã bật lên thành một lời tuyên xưng kiên cường: “Đức Chúa ở cùng tôi như một trang chiến sĩ oai hùng; vì thế, những kẻ từng bắt bớ tôi sẽ lảo đảo, sẽ không thắng nổi tôi” (Gr 20,11).

Niềm xác tín ấy được Chúa Giêsu kiện toàn trong bài Tin Mừng hôm nay. Đến ba lần trong một đoạn Tin Mừng ngắn, Chúa Giêsu lặp đi lặp lại mệnh lệnh chan chứa tình phụ tử: “Anh em đừng sợ!” (Mt 10,26.28.31). Thử thách và đau khổ thoạt nhìn thì rất đáng sợ. Nhưng khi được ánh sáng đức tin chiếu rọi, chúng ta sẽ thấy chúng đang dần dần tan biến. Chúa Giêsu nói: “Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28). Quyền lực trần gian có thể làm hại thân xác, nhưng không ai có thể cướp được linh hồn chúng ta ra khỏi bàn tay Thiên Chúa.

Thiên Chúa không chỉ là một vị tướng oai hùng bảo vệ ta, mà Ngài còn là một Người Cha nhân hậu, chăm sóc tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ bé nhất trong cuộc đời ta: “Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi” (Mt 10,29-30).

Nhấn mạnh về sự quan phòng đầy yêu thương này, trong Huấn từ buổi đọc kinh Truyền Tin ngày 21 tháng 06 năm 2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ, bởi vì không có gì lọt khỏi sự chăm sóc yêu thương của Chúa Cha. Ngài quan tâm đến toàn bộ cuộc sống của chúng ta… Ngài ban cho chúng ta sự bình an và sức mạnh dồi dào để tiến bước một cách can đảm và kiên cường vượt qua những khó khăn gian khổ.”…

Ngài cũng nói về “Khó khăn thứ hai mà các nhà truyền giáo của Chúa Kitô sẽ gặp phải là mối đe dọa về thể xác, tức là sự bách hại trực tiếp nhắm vào cá nhân họ, đến mức bị giết chết….Chúng ta không nên để mình bị sợ hãi bởi những kẻ tìm cách dập tắt sức mạnh truyền giáo bằng sự kiêu ngạo và bạo lực. Thật vậy, chúng không thể làm gì chống lại linh hồn, tức là chống lại sự hiệp thông với Thiên Chúa: không ai có thể cướp đoạt điều này khỏi các môn đệ, bởi vì đó là một ân tứ từ Thiên Chúa. Nỗi sợ hãi duy nhất mà một môn đệ nên có là mất đi món quà thiêng liêng này, sự gần gũi, tình bạn với Chúa, từ bỏ việc sống theo Phúc Âm, do đó gánh chịu cái chết về mặt đạo đức, vốn là hậu quả của tội lỗi”.

Ngay cả đối với nỗi lo sợ thẳm sâu nhất là tội lỗi, Thánh Phao-lô cũng đã khẳng định một chân lý đầy an ủi: “Sự sa ngã của A-đam không thể nào sánh được với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người” (Rm 5,15). Nước mắt và tội lỗi ở đời có thể mênh mông như đại dương, nhưng đại dương ân sủng của Đức Kitô còn vô tận, dư dật và bao la gấp ngàn lần. 

3. Thái độ của người môn đệ: Tuyên xưng danh Chúa bằng cuộc đời

  Kính thưa cộng đoàn, nếu quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng ta được bao bọc trong tình yêu của Cha trên trời, thì thái độ đáp trả của chúng ta phải như thế nào? 

Chúa Giêsu đã tuyên bố rõ ràng: “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 10,32). Tuyên xưng Chúa ra trước mặt người đời có nghĩa là gì? Đó không chỉ đơn thuần là việc chúng ta đeo một cây Thánh giá thật đẹp, làm dấu Thánh giá trước bữa ăn, hay đi lễ Chúa Nhật theo thói quen. Tuyên xưng Chúa trước hết là một thái độ sống phó thác trọn vẹn, là can đảm sống sự thật, công bình và tình yêu thương bác ái giữa một thế giới đầy dối trá và lọc lừa. Là không thỏa hiệp với cái ác, không chối bỏ lề luật Chúa khi gặp gian nan, thử thách hay cám dỗ lợi ích vật chất. Giá trị của việc tuyên xưng không nằm ở những hành vi phô trương bề ngoài, mà nằm ở một niềm tin sắt đá rằng: Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, con vẫn thuộc trọn về Chúa. 

Giờ đây, chúng ta đang chuẩn bị bước vào phần Phụng vụ Thánh Thể. Tham dự Thánh lễ không phải chỉ là “xem lễ” bằng đôi mắt thể lý, mà là “dự lễ” bằng sự dấn thân, mở rộng tâm hồn để đón nhận Mình và Máu Thánh Đức Kitô. Ai thực sự cảm nghiệm được tình yêu vô bờ bến của Chúa Giêsu – Đấng đã hiến trọn thân mình cho chúng ta – thì người đó sẽ không còn lo sợ trước bất kỳ sóng gió nào của cuộc đời. Bởi vì sâu thẳm trong tâm hồn, họ có bình an của Chúa Thánh Thần làm niềm ủi an ngọt ngào và là sức mạnh vô song.

Lạy Chúa, xin củng cố đức tin yếu kém của chúng con. Giữa một xã hội có quá nhiều sự bất an và sợ hãi, xin cho chúng con luôn nhớ rằng chân tơ kẽ tóc của chúng con đều được Chúa đếm và gìn giữ. Từ đó, chúng con can đảm sống và làm chứng cho ánh sáng Tin Mừng của Chúa mỗi ngày. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô. (Chủ nhật, ngày 21 tháng 6 năm 2020). Huấn từ trong buổi đọc kinh Truyền Tin (Angelus). Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/angelus/2020/documents/papa-francesco_angelus_20200621.html

Thứ Bảy Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Bảy – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

KHÔNG LÀM TÔI HAI CHỦ

Không ai có thể làm tôi hai chủ… Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của” (Mt 6,24).

2Sb 24,17-25; Mt 6,24-34

Lm. John Trần

Trong một cuốn ký sự thời Thập tự chinh, có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn sâu sắc. Tại hoang đảo Lambert Dussar, có một vị ẩn sĩ được nhiều người kính trọng vì sự khắc khổ. Nhưng bí quyết của ông lại nằm ở thái độ “hai mặt”: ông chia hang động làm hai ngăn, một bên dựng bàn thờ Chúa Giêsu, bên kia lập bàn thờ Mahômét. Khi lính Thập tự Công giáo đến, ông mời vào ngăn thờ Chúa; khi người Hồi giáo ghé qua, ông lại dẫn đến nơi thờ Mahômét.

Một ngày nọ, một người lính Thập tự bất ngờ bước vào và thấy ông đang phủ phục trước bàn thờ Mahômét. Cảm thấy bị lừa dối, người lính liền tuốt gươm chém vị ẩn sĩ. Quằn quại trong vũng máu, ông lê lết đến bàn thờ Chúa Giêsu để xin tha thứ. Đúng lúc ấy, một người lính Hồi giáo đi ngang qua, thấy vậy liền vung gươm kết liễu đời ông và mỉa mai: “Nào hãy xem, Chúa của ngươi có cứu lấy ngươi không, hỡi kẻ phản bội!”

Câu chuyện xót xa ấy phản ánh một cơn cám dỗ ngàn đời của con người: thái độ bắt cá hai tay trong đời sống đức tin. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh giác cách dứt khoát: “Không ai có thể làm tôi hai chủ… Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của” (Mt 6,24).

Thiên Chúa là Đấng duy nhất và Ngài muốn chúng ta dâng trọn trái tim cho Ngài. Bài đọc thứ nhất sách Sử Biên Niên quyển thứ hai đã cho thấy hậu quả thảm khốc của việc bỏ Chúa mà chạy theo ngẫu tượng. Vua Giô-ách, sau khi tư tế Giơ-hô-gia-đa qua đời, đã bỏ bê Đền Thờ Thiên Chúa để đi thờ các tượng thần, thậm chí ra lệnh ném đá ngôn sứ Da-ca-ri-a vì ông dám lên tiếng can ngăn (2 Sb 24,17-21). Từ bỏ Thiên Chúa để làm tôi ngẫu tượng chính là tự rước lấy sự diệt vong.

Ngày nay, có thể chúng ta không lập hai bàn thờ trong nhà như vị ẩn sĩ kia, cũng không thờ lạy các cột gỗ như vua Giô-ách. Nhưng thử hỏi, chúng ta có thực sự tôn thờ Chúa trên hết mọi sự không? Đôi khi chúng ta vẫn chừa lại một góc trong trái tim cho những đam mê trần thế. Chúng ta bỏ lễ Chúa nhật để đi ăn nhậu, để làm ăn buôn bán. Chúng ta vẫn sẵn sàng dối trá, gian lận để kiếm thêm một hai đồng bạc mà bỏ ngoài tai luật công bằng bác ái của Chúa.

Xin Chúa cho chúng ta can đảm chọn Chúa trên hết mọi sự, để rồi sống phó thác tuyệt đối vào sự quan phòng của Ngài, như lời Ngài đã hứa: “Anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34).

Lạy Chúa, xin cho chúng con một trái tim không chia sẻ, để chúng con chỉ biết làm tôi một mình Chúa mà thôi. Amen.

Thứ Sáu Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Sáu - Tuần XVI - Mùa Thường Niên

KHO TÀNG Ở TRÊN TRỜI

“Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời.” (Mt 6,19-20).

2V 11,1-4.9-18.20; Mt 6,19-23

Lm.John Trần

Người Do Thái có truyền tụng một câu chuyện danh tiếng về vua Monobar ở Adiabene. Trong một năm đói kém, vua đã đem phân phát tất cả kho tàng của hoàng gia cho người nghèo. Thấy vậy, các anh em của vua tiếc xót trách móc: “Các tổ phụ đã thâu góp của cải và gia tăng kho tàng, còn anh lại làm tiêu tan đi.” Nhà vua điềm tĩnh đáp: “Tổ phụ ta thâu chứa của cải ở thế hạ này, ta thâu chứa của cải ở trên trời. Tồ phụ ta thâu góp của cải bằng tiền bạc, ta thâu góp của cải bằng linh hồn… Tổ phụ ta thâu góp của cải trong thế gian này, còn ta thâu góp của cải cho thế giới tương lai.”

Lời giải thích đầy khôn ngoan của vị vua nhân từ ấy làm chúng ta nhớ tới giáo huấn cốt lõi của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời.” (Mt 6,19-20).

Quả thật, những ai khôn ngoan sẽ luôn chọn xây dựng hạnh phúc của mình trên những giá trị vĩnh cửu và thờ ơ với những thứ chóng qua. Lịch sử đã nhiều lần chứng minh sự phù vân của của cải và quyền lực trần thế. Trong bài đọc thứ nhất, hoàng hậu A-tha-li-a vì tham lam quyền lực đã nhẫn tâm tiêu diệt dòng giống hoàng gia để chiếm ngai vàng (2 V 11,1). Thế nhưng, kho tàng quyền lực đẫm máu ấy đã sụp đổ nhanh chóng, bà bị lật đổ và phải trả giá bằng chính mạng sống mình. Danh vọng trần gian suy cho cùng cũng chỉ là bọt nước. Thi sĩ Robert Burns đã từng viết:

“Lạc thú như cánh phù dung,

đưa tay cầm lấy nó bung khỏi đài;

Lạc thú như tuyết rơi sông,

trắng trong nháy mắt tan luôn theo dòng.”

Người nào tùy thuộc hạnh phúc vào những sự vật có thể đổi thay chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại, vì vật chất không thể tồn tại đến đời đời. Chúa Giêsu đã tuyên bố một chân lý sâu thẳm: “Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.” (Mt 6,21). Nếu lòng ta chỉ gắn chặt với tiền bạc hay vinh hoa phú quý, ta sẽ dễ dàng đánh mất tự do của con cái Chúa.

Cảnh tỉnh chúng ta về sự trói buộc này, trong Bài giảng Thánh lễ ngày 06 tháng 03 năm 2019, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắn nhủ rằng: “Chúa Giê-su phán: “Kho báu của các ngươi ở đâu, lòng các ngươi cũng ở đó” ( Mt 6:21). Lòng chúng ta luôn hướng về một hướng nào đó: nó giống như một chiếc la bàn tìm kiếm phương hướng của mình. Chúng ta cũng có thể so sánh nó với một nam châm: nó cần phải gắn kết với một thứ gì đó. Nhưng nếu nó chỉ gắn kết với những thứ trần gian, sớm muộn gì nó cũng trở thành nô lệ của chúng: những thứ để sử dụng trở thành những thứ chúng ta phục vụ. Vẻ bề ngoài, tiền bạc, sự nghiệp hay sở thích: nếu chúng ta sống vì chúng, chúng sẽ trở thành những thần tượng nô lệ hóa chúng ta, những nàng tiên cá quyến rũ chúng ta rồi bỏ rơi chúng ta. Trong khi đó, nếu lòng chúng ta gắn kết với những gì không bao giờ tàn phai, chúng ta sẽ tìm lại được chính mình và được giải phóng. Mùa Chay là thời gian ân sủng giải phóng trái tim khỏi sự phù phiếm. Đó là thời gian chữa lành khỏi những nghiện ngập cám dỗ chúng ta. Đó là thời gian để hướng ánh mắt vào những gì trường tồn.”

Ước gì mỗi người chúng ta luôn biết hướng lòng trí chăm chú về cõi vĩnh cửu và coi nhẹ những điều thuộc trần gian. Chúng ta được mời gọi biến của cải trần thế thành kho báu trên trời qua lòng bác ái, sự sẻ chia và tình yêu thương vị tha, để ngày chúng ta ra đi về cõi vĩnh cửu, ta đã có sẵn một gia tài ở đó, nơi mối mọt không bao giờ làm hư hại được.

Lạy Chúa, xin đừng để chúng con mải mê tìm kiếm những thứ chóng qua đời này, mà lãng quên mất hạnh phúc Nước Trời. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô. (2019, 06 tháng 3). Bài giảng trong Thánh lễ, làm phép và xức Tro. Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2019/documents/papa-francesco_20190306_omelia-ceneri.html

Thứ Năm Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

SỐNG THEO KINH LẠY CHA

Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Hc 48,1-15; Mt 6,7-15

Lm.John Trần

Lịch sử Giáo Hội luôn rạng ngời bởi những chứng nhân đã sống trọn vẹn tinh thần Tin Mừng, và Thánh Luy Gôn-za-ga (Aloysius Gonzaga) ( kính 21/6) – là một mẫu gương tuyệt đẹp như thế. Sinh ra trong một gia đình quý tộc với tương lai rạng rỡ chốn quan trường, ngay từ nhỏ, ngài đã được rèn luyện trong trại lính để trở thành một nhà lãnh đạo quân sự. Thế nhưng, giữa chốn triều đình đầy danh vọng và cạm bẫy, tâm hồn ngài lại thay đổi lạ lùng và hướng trọn về Chúa. Ngài đã chiến đấu gay gắt với bản thân, với sự phản đối của gia đình, và với những cám dỗ của quyền lực để dâng mình cho Chúa. Qua đời lúc mới 23 tuổi vì lây nhiễm bệnh dịch khi tận tình phục vụ bệnh nhân, Thánh Luy Gôn-za-ga đã minh chứng rằng: con đường nên thánh đòi hỏi một sự chiến đấu liên lỷ với thế gian và xác thịt, gắn liền với đời sống cầu nguyện thâm sâu.

Kính thưa cộng đoàn, cuộc chiến nội tâm ấy không của riêng vị thánh nào, mà là của mọi Kitô hữu. Trong bài đọc thứ nhất, Sách Huấn Ca ca ngợi ngôn sứ Ê-li-a, người đã đứng vững vàng giữa một thời đại tội lỗi, chẳng sợ hãi và không khuất phục trước bất kỳ quyền lực trần thế nào (Hc 48,12). Ông đã hoàn thành sứ mạng vĩ đại vì tâm hồn ông thuộc trọn về Thiên Chúa.

Để giữ vững tâm hồn giữa muôn vàn cám dỗ đời thường như thế, Chúa Giêsu dạy chúng ta phương thế tuyệt hảo trong bài Tin Mừng hôm nay: cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Ngài nhắc nhở: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại” (Mt 6,7), vì Thiên Chúa biết rõ chúng ta cần gì. Đỉnh cao của lời cầu nguyện này không phải là xin tiền tài hay lợi ích ở đời này, mà là lời khẩn cầu thiết yếu nhất cho ơn cứu rỗi và sự bình an linh hồn: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Nhắc nhở về lời kinh tuyệt diệu này, trong Buổi Tiếp kiến Chung ngày 15 tháng 05 năm 2019, Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy:

Kinh Lạy Cha giống như một bản giao hưởng tìm cách được hoàn thiện trong mỗi chúng ta. Một người Kitô hữu biết sức mạnh nô dịch của ma quỷ lớn đến mức nào, đồng thời, cũng cảm nhận được Chúa Giêsu, Đấng không bao giờ khuất phục trước sự cám dỗ của nó, luôn ở bên cạnh chúng ta và đến giúp đỡ chúng ta.

Như vậy, lời cầu nguyện của Chúa Giê-su để lại cho chúng ta di sản quý giá nhất: sự hiện diện của Con Thiên Chúa, Đấng đã giải thoát chúng ta khỏi điều ác, chiến đấu để hoán cải nó. Trong giờ phút chiến đấu cuối cùng, Ngài truyền lệnh cho Phê-rô cất gươm vào vỏ; Ngài đảm bảo thiên đàng cho tên trộm; và với tất cả những người có mặt ở đó, không hề hay biết về thảm kịch đang diễn ra, Ngài ban lời bình an: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ; vì họ không biết mình đang làm gì” (Lc 23:34)..” Lời cầu nguyện chân chính sẽ ban cho chúng ta sức mạnh của Chúa Thánh Thần để phân định, can đảm lướt thắng mọi đam mê tham sân si và chiến thắng ác thần.

Ước gì mỗi khi đọc Kinh Lạy Cha, chúng ta không chỉ đọc bằng môi miệng mà sống bằng cả trái tim. Xin cho chúng ta biết noi gương Thánh Luy Gôn-za-ga, đừng mải mê tìm kiếm những lợi ích chóng qua, nhưng biết khẩn nài ơn vượt thắng cám dỗ, để cùng gia đình và người thân sống an bình trong tình yêu Chúa.

Lạy Cha, xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô (2019, 15 tháng 5). Buổi tiếp kiến chung  Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2019/documents/papa-francesco_20190515_udienza-generale.html

Thứ Tư Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Tư – Tuần XV Mùa Thường Niên

LÀM VIỆC LÀNH BẰNG TÌNH YÊU VÔ VỊ LỢI

 “Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6,3-4)

2V 2,1.6-14; Mt 6,1-6.16-18

 Lm.John Trần

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về hai con chuột nhà thờ. Một con sống dưới gầm tòa giải tội, lúc nào cũng than phiền vì mất ngủ do tiếng người xưng tội. Con chuột kia nghe vậy liền rủ rỉ: “Vậy bạn hãy dọn đến chỗ ở của tôi, ấm áp, sạch sẽ mà yên tĩnh lắm.” Khi được hỏi đó là đâu, nó tự hào đáp: “Tôi ở trong thùng tiền cứu giúp người nghèo.”

Câu chuyện vui ấy lại gợi lên một thực tế chua xót: thùng tiền giúp người nghèo bị lãng quên, cũng như việc bố thí, chia sẻ – một thực hành đạo đức vô cùng cao quý – đôi khi cũng đang rơi vào quên lãng. Người đời thường bảo “đồng tiền liền khúc ruột”, nên người ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy lo toan cho riêng mình, vun vén cho gia đình mình mà quên đi giá trị to lớn của việc trao ban. Việc bố thí không chỉ là một sự hy sinh to lớn, giúp chúng ta bớt dính bén vào tiền bạc, mà còn là một phương thế thanh tẩy tâm hồn, như lời Sách Thánh đã dạy: “Việc bố thí cứu cho khỏi chết và tẩy sạch mọi tội lỗi” (Tb 12,9).

Thế nhưng, thực tế cho thấy có những người thực hành việc bố thí không phải vì lòng bác ái, mà lại để tìm kiếm vinh quang cho chính mình. Họ làm việc lành cốt để chứng tỏ lòng rộng rãi, mong đợi lời cảm ơn và sự ngợi khen từ người đời. Lối sống phô trương ấy làm mất đi ý nghĩa thánh thiêng của việc cho đi.

Chính vì thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh giác chúng ta: “Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6,3-4). Tinh thần “kín đáo” ấy cũng chính là tinh thần của ngôn sứ Ê-li-sa trong bài đọc thứ nhất(2 V 2,1-14), Ê-li-sa không phô trương uy danh bản thân, nhưng âm thầm thi hành sứ mạng mà Thiên Chúa trao phó.

Kính thưa cộng đoàn, việc thiện nguyện và bố thí phải xuất phát từ một trái tim chân thành, hướng về tha nhân thay vì cái tôi của mình. Thiên Chúa đã trao ban tất cả cho chúng ta một cách nhưng không. Ngài đã âm thầm hiến mình vì chúng ta với một tình thương vô vị lợi.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết cho đi mà không tính toán, không đòi đền đáp, và không trông chờ sự khen thưởng của người đời, để chúng con chỉ tìm kiếm một phần thưởng duy nhất là chính tình yêu của Chúa. Amen.