Thứ Hai – Tuần XV Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XVII Mùa Thường Niên

THẬP GIÁ CỦA TÌNH YÊU

“Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”.

Is 1,10-17; Mt 10,34-11,1

Lm. John Trần

Bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe (Mt 10,34-11,1), Chúa Giêsu đưa ra những đòi hỏi vô cùng quyết liệt, thậm chí có phần gây “sốc” cho thính giả. Ngài thẳng thắn phá vỡ ảo tưởng về một thứ tôn giáo an nhàn, dễ dãi, để đặt chúng ta trước một sự lựa chọn sinh tử.

Từ những lời dạy sâu sắc của Thầy Chí Thánh, chúng ta cùng suy tư qua ba điểm mấu chốt sau đây:

  1. “Gươm giáo”

Chúa Giêsu tuyên bố: “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo”. Lời này thoạt nghe thật mâu thuẫn, bởi Ngài vốn là “Thái Tử Hòa Bình”. Thế nhưng, bình an mà Chúa mang đến không phải là thứ bình an thỏa hiệp với tội lỗi hay nhắm mắt làm ngơ trước cái ác.

“Gươm giáo” mà Chúa nói đến ở đây chính là sự sắc bén của Lời Chúa, của Chân Lý. Khi ánh sáng Tin Mừng chiếu rọi, bóng tối bắt buộc phải bị bóc trần. Lời Chúa đòi hỏi người ta phải dứt khoát chọn lựa: hoặc ánh sáng, hoặc bóng tối; hoặc theo Chúa, hoặc theo thế gian. Sự chọn lựa quyết liệt này tất yếu sẽ tạo ra những rạn nứt, sự chống đối, và thậm chí là chia rẽ ngay giữa những người ruột thịt, khi kẻ chối từ Chân Lý quay lưng lại với người bước theo đường lối Chúa. Theo Chúa chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng, mà là một cuộc chiến đấu thiêng liêng đầy gian khổ để bảo vệ Đức Tin.

2. “Trật tự của Tình Yêu”

Đòi hỏi thứ hai của Chúa đi thẳng vào trái tim mỗi người: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”.

Thiên Chúa không hề dạy chúng ta sự bất hiếu hay quay lưng lại với gia đình. Trái lại, Ngài đang muốn thiết lập một “trật tự tình yêu” đúng đắn nhất. Thiên Chúa phải là số một, là gia nghiệp tối thượng. Bởi lẽ, nếu chúng ta không yêu Chúa trên hết mọi sự, tình yêu của chúng ta dành cho tha nhân rất dễ biến thành sự vị kỷ và chiếm đoạt. Chỉ khi yêu Chúa trọn vẹn, chúng ta mới biết cách yêu thương cha mẹ, vợ chồng, con cái bằng một tình yêu cao thượng và bao dung nhất.

Lời Chúa hôm nay đánh động lương tâm để chúng ta tự vấn: Hiện giờ, tôi đang yêu chuộng và đam mê điều gì hơn Chúa? Là tiền tài, danh vọng, là những mối quan hệ bất chính, hay những thú vui hưởng thụ mau qua? Xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh, dám can đảm từ bỏ những “ngẫu tượng” đó, để xứng đáng với Tình Yêu mà Ngài đã dành cho chúng ta.

3. Vác Thập Giá

Cuối cùng, Chúa Giêsu đưa ra một điều kiện cốt lõi: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”. Để hiểu thấu đáo đòi hỏi này, tôi xin mượn một câu chuyện đầy ý nghĩa:

Có một thiếu nữ đài các, con của một gia đình quyền quý, quyết định xin nhập vào một dòng tu vô cùng khắc khổ. Để thử thách ơn gọi của cô, Mẹ Bề Trên đã vẽ ra một bức tranh chân thực và đáng sợ về những đòi hỏi khắt khe, những hy sinh thiếu thốn của tu viện. Nghe xong, cô gái trẻ im lặng. Mẹ Bề Trên liền hỏi: – Con không nói gì ư? Con có sợ không? Cô gái nhẹ nhàng đáp: – Thưa Mẹ, con chỉ có một câu hỏi: Trong nhà dòng này có nhiều Thánh Giá không?Ồ, khắp nơi trong nhà dòng, chỗ nào cũng có Thánh Giá cả, con ạ. Nghe vậy, đôi mắt cô gái sáng lên: – Vậy thì thưa Mẹ, con hy vọng mình sẽ không gặp khó khăn gì cả, bởi vì mọi nơi và trong mọi giây phút, con đều có Thánh Giá của Chúa ở bên cạnh. Có Chúa, con có thể chịu đựng được tất cả.

Cô gái trẻ đã thấu hiểu một chân lý vĩ đại: Thập giá không chỉ là đau khổ, mà Thập giá chính là sự hiện diện của Đức Kitô. Ở đâu có Thánh Giá, ở đó có tình yêu hiến tế, có sức mạnh và có hạnh phúc đích thực.

Thập giá của mỗi chúng ta ngày hôm nay là gì? Có thể là một căn bệnh nan y đang bào mòn thể xác; là sự nhẫn nhục chịu đựng tính tình trái khuấy của người bạn đời; là gánh nặng mưu sinh nhọc nhằn để nuôi dạy con cái; hay là sự kiên trì giữ vững sự trung thực giữa một môi trường làm ăn đầy lừa lọc.

Xin Chúa Thánh Thần soi sáng để mỗi chúng ta nhận ra Thập giá đời mình. Ước gì chúng ta không trốn chạy, nhưng xin cho chúng ta đủ sức mạnh và ân sủng để vác lấy nó mỗi ngày. Cho dù bước đường theo Chúa có đắng đót, vất vả và hy sinh, xin cho chúng ta luôn nghiệm thấy rằng: Thập giá chính là sự chọn lựa cuối cùng, là con đường duy nhất dẫn chúng ta đến vinh quang Phục Sinh cùng Thầy Chí Thánh. Amen.

Chúa Nhật XV – Mùa Thường Niên (Năm A)

Chúa Nhật XV - Mùa Thường Niên (Năm A)

SỰ HÀO PHÓNG CỦA THIÊN CHÚA

“Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa”.

Is 55, 10-11; Rm 8, 18-23; Mt 13, 1-9 ( Mt 13,1-23)

Lm. John Trần

Hôm nay, Phụng vụ Lời Chúa đưa chúng ta trở về với dụ ngôn Người gieo giống, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta chiêm ngắm hai chiều kích: Sự quảng đại vô bờ bến của Thiên Chúa và Lời mời gọi biến đổi tâm hồn của mỗi chúng ta.

Nếu nhìn dụ ngôn này dưới lăng kính của một người nông dân, chúng ta sẽ thấy người gieo giống này quả thật… “khác thường”. Lẽ thường, hạt giống vốn quý giá, người ta phải cày sâu cuốc bẫm, nhặt sạch cỏ dại, bới cạn sỏi đá rồi mới dám gieo hạt xuống. Chẳng ai có đầu óc tính toán bình thường lại đi vung vãi những hạt giống quý giá của mình xuống vệ đường, ném vào sỏi đá hay ném vào bụi gai.

Thế nhưng, người nông dân kỳ lạ ấy chính là Thiên Chúa. Ngài là một người gieo giống vô cùng hào phóng. Ngài không tính toán thiệt hơn, không so đo lỗ lãi. Ngài tung gieo Hạt Giống – chính là Ngôi Lời, là ân sủng và tình yêu của Ngài – xuống trên mọi nẻo đường của nhân loại.

Hình ảnh vung vãi hạt giống cho thấy Thiên Chúa không bao giờ tuyệt vọng về con người. Ngài không phân biệt đây là mảnh đất tâm hồn thánh thiện hay mảnh đất của một kẻ tội lỗi ngập tràn gai góc. Ngài ban ân sủng cho tất cả, vì “Người làm cho mặt trời mọc lên trên người lành cũng như kẻ dữ, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương”. Tình yêu của Thiên Chúa lớn lao đến mức Ngài chấp nhận rủi ro, chấp nhận sự chối từ, miễn sao ân sủng của Ngài có cơ hội chạm đến mọi ngóc ngách của cõi nhân sinh. Bài đọc 1 trích sách ngôn sứ Isaia đã khẳng định điều đó: Lời Chúa như mưa tuyết từ trời rơi xuống, sẽ không trở về tay không, nhưng sẽ làm cho đất phì nhiêu và đâm chồi nảy lộc.

Chiêm ngắm sự quảng đại của Thiên Chúa, mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng được mời gọi bước theo Thầy Chí Thánh trên cánh đồng truyền giáo.

Chúng ta được sai đi để gieo rắc Tin Mừng, gieo sự tha thứ, gieo niềm hy vọng và tình yêu. Đừng bao giờ mang thái độ phán xét hẹp hòi: “Người này đạo đức giả, gieo làm gì cho mất công”, “Kẻ kia tội lỗi ngập đầu, nói làm sao họ nghe”. Không! Nhiệm vụ của chúng ta là cứ quảng đại trao ban, cứ kiên nhẫn làm chứng bằng đời sống hy sinh, không tính toán nhỏ nhen, không phân biệt đối xử.

Chúng ta chỉ là những dụng cụ bé nhỏ trong tay Chúa. Hãy cứ trung thành gieo hạt, còn sự nảy mầm và lớn lên là công việc của Thánh Thần. Đúng như Thánh Phaolô đã từng xác quyết: “Tôi trồng, anh Apôlô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên”.

Kính thưa cộng đoàn,

Thiên Chúa đã gieo không tiếc tay, nhưng mùa màng có bội thu hay không lại phụ thuộc vào sự tự do đón nhận của mảnh đất tâm hồn chúng ta. Hàng tuần, hàng ngày, chúng ta được nghe Lời Chúa, nhưng tại sao cuộc đời ta vẫn mãi khô cằn, giáo xứ ta vẫn thiếu vắng niềm vui và bình an? Lời Chúa hôm nay là một chiếc gương soi để mỗi người tự vấn: Tâm hồn tôi đang là loại đất nào trong bốn mảnh đất kia?

  • Có những tâm hồn như vệ đường: Lời Chúa vừa gieo xuống đã bị sự chai lì, dửng dưng và kiêu ngạo từ chối. Nghe Lời Chúa mà như gió thoảng mây bay, ra khỏi nhà thờ là quên hết. Ngay lập tức, ma quỷ – như những con chim trời – sà xuống cướp mất hạt giống cứu độ.
  • Có những tâm hồn như sỏi đá: Đó là những người giữ đạo bằng cảm xúc hời hợt. Khi rước kiệu, khi tĩnh tâm thì rất sốt sắng, hân hoan. Nhưng rễ đức tin lại cạn cợt. Chỉ cần một cơn nắng gắt của thử thách, một lời thị phi, một cơn bạo bệnh hay một thất bại trong làm ăn, họ liền héo hắt, ngã lòng và oán trách Chúa.
  • Có những tâm hồn như bụi gai: Đây có lẽ là căn bệnh phổ biến nhất của thời đại chúng ta. Hạt giống Lời Chúa vẫn mọc, nhưng lại bị bóp nghẹt bởi muôn vàn thứ gai góc: gai của tham vọng tiền tài, gai của đam mê nhục dục, gai của những lo toan trần thế. Chúng ta quá bận rộn với chiếc điện thoại, với những cuộc nhậu, với việc kiếm tiền, đến nỗi không còn một kẽ hở nào để Lời Chúa được thở và sinh hoa trái.
  • Và cuối cùng, là mảnh đất tốt: Đó là những tâm hồn biết dọn mình, biết cởi mở, lắng nghe, suy đi nghĩ lại và đem Lời Chúa ra thực hành. Ở đó, ân sủng được đâm rễ sâu và trổ sinh hoa trái gấp trăm, gấp sáu mươi, gấp ba mươi lần.

“Kìa, có người gieo giống đi gieo lúa”. Ngay trong Thánh Lễ này, Chúa Giêsu vẫn đang tiếp tục gieo Lời Hằng Sống và chính Mình Máu Thánh Ngài vào lòng chúng ta.

Xin Chúa Thánh Thần – Đấng ban sự sống – hãy cày xới những chai đá trong tâm hồn chúng ta. Xin Ngài nhổ đi những bụi gai của lòng tham và sự ích kỷ. Để từ hôm nay, cõi lòng mỗi người chúng ta thực sự trở nên mảnh đất tơi xốp, màu mỡ, sẵn sàng ôm ấp Hạt Giống Lời Chúa, và làm trổ sinh một mùa gặt rực rỡ của bình an, thánh thiện và tình yêu thương. Amen.

THÁNH BÊNÊĐICTÔ, VIỆN PHỤ

Thứ Bảy - Tuần XV - Mùa Thường Niên

Thứ Bảy Tuần XIV TN

ĐỪNG SỢ

“Đừng sợ!”

Is 6,1-8; Mt 10,24-33

 Lm. John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta mừng kính Thánh Bênêđictô (Biển Đức) – vị Tổ phụ của đời sống đan tu Tây phương. Cuộc đời của ngài chính là một minh chứng sống động và rực rỡ nhất cho sứ điệp Tin Mừng mà Chúa Giêsu rao giảng hôm nay: “Đừng sợ!” (Mt 10,24-33).

Trong bài Tin Mừng, khi sai các Tông đồ đi vào giữa một thế gian đầy thù nghịch, Chúa Giêsu biết rõ các ông sẽ hoang mang. Vì thế, Ngài đã ban cho họ một điều quan trọng “Đừng sợ” với bốn lý do:

Thứ nhất, chịu bách hại là một vinh dự, bởi môn đệ được chia sẻ chung một thân phận với Thầy mình.

Thứ hai, kẻ thù cùng lắm chỉ giết được thân xác mỏng giòn, nhưng hoàn toàn bất lực trước linh hồn bất tử.

Thứ ba, người tông đồ luôn được bao bọc trong vòng tay Quan phòng của Thiên Chúa, đến nỗi “ngay cả tóc trên đầu anh em cũng được đếm cả rồi”.

Và cuối cùng, phần thưởng vinh quang đang chờ đợi họ: Ai can đảm tuyên xưng danh Chúa trước mặt người đời, sẽ được Ngài tuyên xưng trước mặt Chúa Cha.

Nhìn vào tiểu sử của Thánh Bênêđictô, chúng ta thấy ngài đã sống triệt để những lời căn dặn này. Sinh ra trong một gia đình quý tộc tại Rôma vào thế kỷ thứ 5, giữa một xã hội đầy nhiễu nhương và sa đọa, chàng thanh niên Bênêđictô đã không hề sợ hãi khi lội ngược dòng. Ngài không sợ thua thiệt ở đời này khi dứt khoát vứt bỏ mọi đặc quyền, đặc lợi, danh vọng và tiền tài để rút vào hang đá Subiaco sống đời ẩn tu. Ngài cũng chẳng sợ hãi trước những kẻ ghen ghét rắp tâm tước đoạt mạng sống mình bằng ly rượu độc, bởi ngài xác tín mạnh mẽ vào sự bảo vệ của Thiên Chúa. Nhờ việc không sợ hãi thế gian, ngài đã quy tụ được hàng ngàn môn đệ, xây dựng nên các tu viện trứ danh, và dùng phương châm “Ora et Labora” (Cầu nguyện và Lao động) để thánh hóa cả Châu Âu.

Các Tông đồ và Thánh Bênêđictô đã vượt thắng sợ hãi để chọn Chúa. Còn chúng ta thì sao? Dù đã được Chúa khuyến khích, bảo vệ và hứa ban phần thưởng, nhưng xét lại, đời sống đạo của chúng ta vẫn còn mang nặng những nỗi sợ hãi yếu hèn, chỉ vì chúng ta quá so đo và tính toán với Chúa.

Có ba nỗi sợ thường tình đang trói buộc kiếp người chúng ta:

Thứ nhất là sợ thua thiệt: Ai cũng muốn bằng chị bằng em, nên ta sợ thua quyền, thua chức, thua tiền bạc của cải. Ta sợ nếu sống thật thà, sống đúng đường lối Chúa, ta sẽ bị thiệt thòi trong việc làm ăn.

Thứ hai là sợ mất mát: Nhiều người theo Chúa nhưng lại sợ mất đi cái danh dự hão huyền; sợ mất đi những mối liên hệ gian trá, những cuộc tình bất chính đang mang lại lợi lộc và thỏa mãn cho nhục dục của họ.

Thứ ba là sợ uy danh của kẻ mạnh: Rất nhiều người chỉ biết khúm núm, nể phục và vâng lời những kẻ có tiền, có quyền. Họ thà chà đạp lên lương tâm, đụng chạm đến lề luật Chúa, chứ không dám đụng chạm đến chén cơm manh áo trần gian.

Nhưng Lời Chúa hôm nay là một tiếng chuông cảnh tỉnh: Người Kitô hữu chẳng nên bận tâm và sợ hãi những gì chỉ có khả năng làm chết phần thân xác. Điều chúng ta phải kinh sợ chính là những gì có thể làm cho cả hồn lẫn xác phải tiêu vong trong hỏa ngục.

Ước gì qua lời chuyển cầu của Thánh Bênêđictô, mỗi người chúng ta luôn được đầy tràn ơn Chúa Thánh Thần. Xin cho chúng ta can đảm, không sợ hãi trước những thế lực uy hiếp đời sống tạm bợ này, nhưng biết sợ và tránh xa tội lỗi – thứ duy nhất có thể giết chết linh hồn chúng ta đời đời.

Lạy Chúa, xin giúp con biết “đừng sợ” những gì “chỉ giết được thân xác”, nhưng xin giúp con “biết sợ” tội để con luôn vững vàng bước đi trong đường lối của Ngài. Amen.

Thứ Sáu – Tuần XIV – Mùa Thường Niên

Thứ Sáu – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

KHÔN NGOAN NHƯ RẮN VÀ ĐƠN SƠ NHƯ BỒ CÂU

“Này Thầy sai các con đi như chiên vào giữa bầy sói”.

Hs 14,2-10; Mt 10,16-23

Lm. John Trần

Trong hành trình rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu chưa bao giờ vẽ ra một viễn cảnh trải đầy hoa hồng cho các môn đệ. Ngài đã phác họa một thực tại khốc liệt: “Này Thầy sai các con đi như chiên vào giữa bầy sói”. Chiên thì hiền lành và yếu ớt, trong khi sói lại hung dữ và tàn bạo. Để có thể tồn tại và hoàn thành sứ mạng giữa một thế gian đầy rẫy cạm bẫy, Chúa Giêsu đã trao cho các môn đệ một phương châm hành động, kết hợp hai đặc tính tưởng chừng như trái ngược: Khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như chim bồ câu (Mt 10,16).

1. Khôn ngoan như con rắn: Bài học của sự cẩn trọng

Xuyên suốt Kinh Thánh, rắn xuất hiện ở nhiều khoảnh khắc: là kẻ cám dỗ đầy mưu mô trong Vườn Địa Đàng; là cây gậy của Môsê biến thành rắn để thị uy trước mặt Pharaô; là những con rắn lửa trừng phạt dân Do Thái kiêu căng; và đặc biệt, là con rắn đồng được Môsê giương cao trong sa mạc để cứu sống những ai bị rắn cắn.

Trong thế giới tự nhiên, loài rắn có những bản năng sinh tồn vô cùng bén nhạy. Chúng di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động, biết ngụy trang ẩn mình để săn mồi, biết lột xác để lớn lên, và đặc biệt rất nhạy bén để lẩn trốn, tháo lui ngay khi đánh hơi thấy nguy hiểm.

Mượn hình ảnh này, Chúa Giêsu không hề xúi giục chúng ta học lấy sự lươn lẹo, mánh mung, xỏ lá hay thâm độc của thế gian. Sự khôn ngoan mà Chúa đòi hỏi chính là sự cẩn trọng của Đức Tin. Người môn đệ phải nhạy bén để nhận diện những cạm bẫy của ma quỷ; biết “sợ tội” và biết bảo vệ linh hồn mình. Khi đối diện với những cám dỗ đe dọa đến tính mạng thiêng liêng hay ơn gọi làm con Chúa, sự khôn ngoan lớn nhất là biết dứt khoát tháo lui và tránh xa dịp tội.

2. Đơn sơ như chim bồ câu: Bài học của lòng thanh khiết

Trái ngược với loài rắn, chim bồ câu là một hình ảnh tràn ngập ánh sáng và ân sủng trong Kinh Thánh. Thần khí Thiên Chúa bay là là trên mặt nước lúc rạng đông của công trình sáng tạo; chim bồ câu ngậm cành ô-liu trở về báo hiệu cơn hồng thủy đã chấm dứt, mang lại niềm hy vọng cho nhân loại; và cũng chính dưới hình chim bồ câu, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống trên Chúa Giêsu tại dòng sông Giođan.

Bồ câu là biểu tượng vĩnh cửu của hòa bình, của sự hiền lành, trong trắng và thủy chung. Hơn thế nữa, từ ngàn xưa, bồ câu đã được con người sử dụng như một sứ giả đưa thư, có thể sải cánh bay hàng chục cây số để mang những thông điệp quan trọng.

Người Kitô hữu được mời gọi sống đơn sơ, không có nghĩa là ngây ngô hay khờ dại, mà là giữ cho mình một tâm hồn trong sáng, không mưu mô hãm hại ai. Người đơn sơ là người luôn mang trên mình “bức thư” của Tin Mừng, sải cánh bay vào đời để gieo rắc bình an, tình thương và niềm vui đến bất cứ nơi nào họ hiện diện.

Khôn ngoan và đơn sơ là hai mặt cần của đời sống Đức Tin. Hai đặc tính này phải luôn đi đôi với nhau: Khôn ngoan để không bị thế gian lừa lọc lôi kéo, nhưng phải đơn sơ để không trở nên kẻ gian ác hãm hại người. Thánh Phaolô từng khuyên nhủ: “Về mặt điều ác, hãy sống như trẻ nhỏ; nhưng về mặt trí tuệ, hãy là người trưởng thành” (1 Cr 14,20). Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy biến động và vô cảm, mỗi người chúng ta hãy sống sao cho hữu ích với tha nhân.

Xin Chúa ban Thánh Thần soi sáng, giúp mỗi người chúng ta luôn biết cẩn trọng, khôn khéo để giữ mình sạch tội giữa muôn vàn cám dỗ. Và đồng thời, ước gì mỗi người chúng ta đều trở thành một cánh chim câu trắng ngần, không ngừng đem lại sự bình an, tình yêu và niềm vui hy vọng cho mọi người xung quanh. Amen.

Thứ Năm – Tuần XIV – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

SỨ MẠNG LOAN BÁO TIN MỪNG

“Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần”.

Hs 11,1-4.8c-9; Mt 10,7-15

Lm. John Trần

Trong hành trình dương thế, sau một thời gian tuyển chọn và đích thân huấn luyện các môn đệ, Chúa Giêsu đã quyết định sai các ông đi thực tập sứ vụ tông đồ. Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 10,7-15) không chỉ là một bản chỉ dẫn lịch sử dành riêng cho Nhóm Mười Hai, mà còn là “cẩm nang truyền giáo” cho mọi Kitô hữu qua mọi thời đại. Trước lúc lên đường, Thầy Chí Thánh đã căn dặn các môn đệ nhiều điều quan trọng.

Chỉ thị đầu tiên Chúa trao phó: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần”. Nước Trời ở đây không phải là một cõi xa xăm ảo mộng, cũng không còn là một lời hứa hẹn thuộc về tương lai. Nước Trời đã thực sự hình thành và hiện diện ngay giữa trần gian qua chính con người và sứ vụ của Đức Giêsu Kitô. Nơi nào có Chúa Giêsu, nơi đó có Nước Trời.

Sứ điệp này mang một sức mạnh chữa lành vô giá. Ngôn sứ Hôsê trong bài đọc thứ nhất (Hs 11,1-4.8c-9) đã diễn tả Nước Trời ấy qua hình ảnh một vị Thiên Chúa yêu thương con người bằng tình phụ tử thiêng liêng: “Ta đã lấy dây nhân nghĩa, lấy bính tình yêu mà lôi kéo chúng, Ta đã đỡ nâng hàm chúng, và cúi xuống mớm mồi cho chúng”. Người tông đồ ra đi là để loan báo cho thế giới biết rằng: Thiên Chúa đang ở rất gần, Ngài đang cúi xuống để tuôn đổ muôn hồng ân xuống trên nhân loại.

Chỉ thị thứ hai xoay quanh hành trang lên đường. Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ một thái độ từ bỏ triệt để: không mang theo vàng bạc, bao bị, không có cả hai áo hay giày dép. Tại sao Chúa lại đẩy các môn đệ vào một cuộc sống bấp bênh như thế?

Thưa, bởi vì Chúa muốn sự bảo đảm duy nhất của người tông đồ không phải là tiền tài hay quyền lực trần thế, mà là sự phó thác hoàn toàn vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa. Sự thanh thoát, nghèo khó tự nguyện chính là bài giảng hùng hồn nhất. Người tông đồ chỉ mang trên mình thứ hành trang vô hình: đó là niềm tin, tình thương và Lời của Chúa. Những nhu cầu vật chất còn lại, Thiên Chúa sẽ ban cho họ qua lòng hiếu khách của những tâm hồn thiện chí.

Chỉ thị thứ ba chuẩn bị tâm lý cho các môn đệ trước những khó khăn của sứ vụ. Việc rao giảng không bao giờ là con đường trải hoa hồng. Sẽ có những người mở cửa đón nhận, nhưng cũng không thiếu những kẻ chối từ.

Chúa dạy các ông cách ứng xử vô cùng khôn ngoan: Nơi nào đón tiếp, hãy ở lại để bày tỏ lòng trân trọng, trung thành và biết ơn lòng hiếu khách của họ. Ngược lại, nếu bị khước từ và ngược đãi, hãy đi nơi khác và “giũ bụi chân lại”. Việc giũ bụi chân không phải là một hành động nguyền rủa hay hận thù, mà là một cử chỉ ngôn sứ để thức tỉnh sự lầm lỗi của những kẻ đã chối từ ân sủng. Người tông đồ phải giữ cho mình một tâm hồn bình an, không tự mãn kiêu ngạo khi thành công, cũng chẳng nản lòng thối chí khi thất bại.

Ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, mỗi người chúng ta cũng đã lãnh nhận lệnh truyền sai đi của Chúa Giêsu. Sứ mạng rao giảng Nước Trời không phải là “độc quyền” của các linh mục hay tu sĩ, mà là bổn phận của tất cả mọi người. Có người rao giảng bằng lời nói, có người bằng hành động bác ái, nhưng cao trọng nhất vẫn là rao giảng bằng chính chứng từ của một đời sống đượm nồng tình yêu.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn: Tôi đã làm gì để rao giảng Nước Trời trong gia đình và nơi xóm ngõ? Giữa một thế giới đang chạy theo chủ nghĩa vật chất, tôi có dám sống thanh thoát, từ bỏ những dính bén thế gian để phó thác trọn vẹn cuộc đời mình vào tay Thiên Chúa hay không?

Xin Chúa Thánh Thần đốt lên trong tim chúng ta ngọn lửa nhiệt thành, để mỗi ngày sống của chúng ta đều là một bước chân hân hoan đem bình an của Nước Trời đến cho mọi người. Amen.