Thứ Năm Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Năm - Tuần XV  Mùa Thường Niên

SỐNG THEO KINH LẠY CHA

Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Hc 48,1-15; Mt 6,7-15

Lm.John Trần

Lịch sử Giáo Hội luôn rạng ngời bởi những chứng nhân đã sống trọn vẹn tinh thần Tin Mừng, và Thánh Luy Gôn-za-ga (Aloysius Gonzaga) ( kính 21/6) – là một mẫu gương tuyệt đẹp như thế. Sinh ra trong một gia đình quý tộc với tương lai rạng rỡ chốn quan trường, ngay từ nhỏ, ngài đã được rèn luyện trong trại lính để trở thành một nhà lãnh đạo quân sự. Thế nhưng, giữa chốn triều đình đầy danh vọng và cạm bẫy, tâm hồn ngài lại thay đổi lạ lùng và hướng trọn về Chúa. Ngài đã chiến đấu gay gắt với bản thân, với sự phản đối của gia đình, và với những cám dỗ của quyền lực để dâng mình cho Chúa. Qua đời lúc mới 23 tuổi vì lây nhiễm bệnh dịch khi tận tình phục vụ bệnh nhân, Thánh Luy Gôn-za-ga đã minh chứng rằng: con đường nên thánh đòi hỏi một sự chiến đấu liên lỷ với thế gian và xác thịt, gắn liền với đời sống cầu nguyện thâm sâu.

Kính thưa cộng đoàn, cuộc chiến nội tâm ấy không của riêng vị thánh nào, mà là của mọi Kitô hữu. Trong bài đọc thứ nhất, Sách Huấn Ca ca ngợi ngôn sứ Ê-li-a, người đã đứng vững vàng giữa một thời đại tội lỗi, chẳng sợ hãi và không khuất phục trước bất kỳ quyền lực trần thế nào (Hc 48,12). Ông đã hoàn thành sứ mạng vĩ đại vì tâm hồn ông thuộc trọn về Thiên Chúa.

Để giữ vững tâm hồn giữa muôn vàn cám dỗ đời thường như thế, Chúa Giêsu dạy chúng ta phương thế tuyệt hảo trong bài Tin Mừng hôm nay: cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Ngài nhắc nhở: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại” (Mt 6,7), vì Thiên Chúa biết rõ chúng ta cần gì. Đỉnh cao của lời cầu nguyện này không phải là xin tiền tài hay lợi ích ở đời này, mà là lời khẩn cầu thiết yếu nhất cho ơn cứu rỗi và sự bình an linh hồn: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt 6,13).

Nhắc nhở về lời kinh tuyệt diệu này, trong Buổi Tiếp kiến Chung ngày 15 tháng 05 năm 2019, Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy:

Kinh Lạy Cha giống như một bản giao hưởng tìm cách được hoàn thiện trong mỗi chúng ta. Một người Kitô hữu biết sức mạnh nô dịch của ma quỷ lớn đến mức nào, đồng thời, cũng cảm nhận được Chúa Giêsu, Đấng không bao giờ khuất phục trước sự cám dỗ của nó, luôn ở bên cạnh chúng ta và đến giúp đỡ chúng ta.

Như vậy, lời cầu nguyện của Chúa Giê-su để lại cho chúng ta di sản quý giá nhất: sự hiện diện của Con Thiên Chúa, Đấng đã giải thoát chúng ta khỏi điều ác, chiến đấu để hoán cải nó. Trong giờ phút chiến đấu cuối cùng, Ngài truyền lệnh cho Phê-rô cất gươm vào vỏ; Ngài đảm bảo thiên đàng cho tên trộm; và với tất cả những người có mặt ở đó, không hề hay biết về thảm kịch đang diễn ra, Ngài ban lời bình an: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ; vì họ không biết mình đang làm gì” (Lc 23:34)..” Lời cầu nguyện chân chính sẽ ban cho chúng ta sức mạnh của Chúa Thánh Thần để phân định, can đảm lướt thắng mọi đam mê tham sân si và chiến thắng ác thần.

Ước gì mỗi khi đọc Kinh Lạy Cha, chúng ta không chỉ đọc bằng môi miệng mà sống bằng cả trái tim. Xin cho chúng ta biết noi gương Thánh Luy Gôn-za-ga, đừng mải mê tìm kiếm những lợi ích chóng qua, nhưng biết khẩn nài ơn vượt thắng cám dỗ, để cùng gia đình và người thân sống an bình trong tình yêu Chúa.

Lạy Cha, xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Đức Giáo hoàng Phanxicô (2019, 15 tháng 5). Buổi tiếp kiến chung  Vatican.va. Truy cập từ https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2019/documents/papa-francesco_20190515_udienza-generale.html

Thứ Tư Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Tư – Tuần XV Mùa Thường Niên

LÀM VIỆC LÀNH BẰNG TÌNH YÊU VÔ VỊ LỢI

 “Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6,3-4)

2V 2,1.6-14; Mt 6,1-6.16-18

 Lm.John Trần

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về hai con chuột nhà thờ. Một con sống dưới gầm tòa giải tội, lúc nào cũng than phiền vì mất ngủ do tiếng người xưng tội. Con chuột kia nghe vậy liền rủ rỉ: “Vậy bạn hãy dọn đến chỗ ở của tôi, ấm áp, sạch sẽ mà yên tĩnh lắm.” Khi được hỏi đó là đâu, nó tự hào đáp: “Tôi ở trong thùng tiền cứu giúp người nghèo.”

Câu chuyện vui ấy lại gợi lên một thực tế chua xót: thùng tiền giúp người nghèo bị lãng quên, cũng như việc bố thí, chia sẻ – một thực hành đạo đức vô cùng cao quý – đôi khi cũng đang rơi vào quên lãng. Người đời thường bảo “đồng tiền liền khúc ruột”, nên người ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy lo toan cho riêng mình, vun vén cho gia đình mình mà quên đi giá trị to lớn của việc trao ban. Việc bố thí không chỉ là một sự hy sinh to lớn, giúp chúng ta bớt dính bén vào tiền bạc, mà còn là một phương thế thanh tẩy tâm hồn, như lời Sách Thánh đã dạy: “Việc bố thí cứu cho khỏi chết và tẩy sạch mọi tội lỗi” (Tb 12,9).

Thế nhưng, thực tế cho thấy có những người thực hành việc bố thí không phải vì lòng bác ái, mà lại để tìm kiếm vinh quang cho chính mình. Họ làm việc lành cốt để chứng tỏ lòng rộng rãi, mong đợi lời cảm ơn và sự ngợi khen từ người đời. Lối sống phô trương ấy làm mất đi ý nghĩa thánh thiêng của việc cho đi.

Chính vì thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh giác chúng ta: “Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6,3-4). Tinh thần “kín đáo” ấy cũng chính là tinh thần của ngôn sứ Ê-li-sa trong bài đọc thứ nhất(2 V 2,1-14), Ê-li-sa không phô trương uy danh bản thân, nhưng âm thầm thi hành sứ mạng mà Thiên Chúa trao phó.

Kính thưa cộng đoàn, việc thiện nguyện và bố thí phải xuất phát từ một trái tim chân thành, hướng về tha nhân thay vì cái tôi của mình. Thiên Chúa đã trao ban tất cả cho chúng ta một cách nhưng không. Ngài đã âm thầm hiến mình vì chúng ta với một tình thương vô vị lợi.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết cho đi mà không tính toán, không đòi đền đáp, và không trông chờ sự khen thưởng của người đời, để chúng con chỉ tìm kiếm một phần thưởng duy nhất là chính tình yêu của Chúa. Amen.

Thứ  Ba Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Ba - Tuần XVI - Mùa Thường Niên

CON ĐƯỜNG HOÀN THIỆN

Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48).

1V 21,17-29; Mt 5,43-48

Lm.John Trần

Người xưa thường truyền tụng câu chuyện về Hàn Tín thời Hán Cao Tổ. Thuở hàn vi, có lúc ông không đủ ăn, phải nhờ bát cơm của một bà lão thợ giặt. Lại có lúc, để tránh cảnh đẫm máu vô ích, ông sẵn sàng nhẫn nhục chui qua háng tên đồ tể Ác Thiểu ngạo mạn. Về sau, khi đã lập công lớn và được phong làm Vua Tam Tề, Hàn Tín mang vàng đi tạ ơn bà lão. Đặc biệt hơn, ông không những không trả thù tên đồ tể mất dạy ngày xưa, mà lại còn phong cho hắn chức Trung Úy. Đứng trước sự khúm núm ngạc nhiên của kẻ từng sỉ nhục mình, Hàn Tín ôn tồn bảo: “Ta chẳng phải là kẻ tiểu nhân hay cố chấp, đem lòng cừu hận… Ngươi chớ tị hiềm mà hãy nhận chức ta ban.”

Lối đền đáp ân oán của Hàn Tín thật đáng khâm phục. Đối với người làm ơn thì ban thưởng, nhưng đối với kẻ gieo oán cũng vẫn ban ơn chứ không trả thù. Hành động của một bậc quân tử trần thế ấy như một nhịp cầu tuyệt đẹp, giúp chúng ta hướng tâm hồn về lời mời gọi thần linh của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48).

Làm sao con người mỏng giòn lại có thể hoàn thiện như Thiên Chúa? Thưa, sự hoàn thiện đó không nằm ở quyền năng phép tắc, mà nằm ở tình yêu và lòng thương xót vô biên. Thế gian thường chuộng lẽ công bằng “mắt đền mắt, răng đền răng“, nhưng Chúa Giêsu đưa ra một chuẩn mực vượt bậc: yêu thương cả kẻ thù. Ngài chất vấn chúng ta: “Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao? Lại nếu các ngươi tiếp đãi anh em mình mà thôi thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao?” (Mt 5,46-47).

Sự tha thứ và tình yêu vô vị lợi ấy chính là bản chất của Thiên Chúa. Trong bài đọc thứ nhất, vua A-háp và hoàng hậu Giê-za-ven đã làm những điều cực kỳ tàn ác khi mưu sát Na-bốt để cướp vườn nho. Thế nhưng, khi A-háp biết xé áo, ăn chay và hạ mình ăm năn, Thiên Chúa lập tức chạnh lòng thương: “Ngươi có thấy A-háp đã hạ mình rập đầu trước nhan Ta không?… Ta sẽ không giáng hoạ xuống nhà nó” (1 V 21,29). Thiên Chúa của chúng ta luôn sẵn lòng thứ tha, Ngài luôn cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ ác cũng như người thiện.

Kính thưa cộng đoàn, sống “lấy ơn báo oán” không phải là sự nhu nhược, mà là sức mạnh của ân sủng giúp ta chiến thắng sự dữ. Cũng vậy, nhà tư tưởng John Ray cũng có lý khi nói: “Quên đi một lỗi lầm là một sự phục thù lương hảo nhất.” Tha thứ giải thoát chúng ta khỏi ngục tù của sự cay đắng và gieo mầm bình an cho thế giới.

Ước gì trong đời sống thường nhật, chúng ta làm mọi việc không phải để báo thù hay mong muốn sự ác cho người ta, nhưng đem lại điều tốt lành cho họ, từ đó chúng ta cũng có bình an trong tâm hồn, được “nên hoàn thiện như Cha của chúng ta là Đấng hoàn thiện.”

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con trái tim của Chúa, để con dám yêu mến và tha thứ cho những người ngược đãi chúng con. Amen.

Thứ Hai Tuần XI – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XVII Mùa Thường Niên

NÊN KHÍ CỤ CỦA LÒNG NHÂN ÁI

“Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa” (Mt 5,39).

1V 21,1-16 ; Mt 5,38-42

Lm.John Trần

Hôm nay, bước vào Thứ Hai Tuần XI Thường Niên, Lời Chúa mời gọi chúng ta đối diện với một trong những thử thách cam go nhất của đời sống Kitô hữu: Từ bỏ sự trả thù để chọn lấy lòng nhân ái.

Khuynh hướng tự nhiên của con người khi bị xúc phạm là muốn trả đũa, và thường là trả đũa nặng nề hơn mức người ta gây cho mình. Tục ngữ có câu: “Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại” là vì thế. Luật Cựu Ước xưa đã cố gắng hạn chế sự trả đũa thái quá này bằng ranh giới của sự công bằng: “Mắt đền mắt, răng đền răng”. Tuy nhiên, nếu con người cứ để sự ghen ghét và lòng tham chiếm ngự, tội ác sẽ lên ngôi. Bài Đọc 1 (1V 21,1-16) là một minh chứng xót xa: Chỉ vì thèm muốn một vườn nho nhỏ bé, hoàng hậu Giê-sa-ben đã dùng quyền lực, mưu hèn kế bẩn để vu oan và tước đoạt mạng sống của ông Na-bốt. Đó là hố sâu của sự ích kỷ và bạo lực khi không có tình yêu thương soi đường.

Để bẻ gãy vòng xoáy bạo lực ấy, trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã đưa ra một giáo huấn lội ngược dòng: “Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa” (Mt 5,39).

Có một câu chuyện thời Xuân Thu Chiến Quốc minh họa rất sinh động cho chân lý này:

Nước Sở và nước Lương có chung biên giới và cùng trồng dưa. Người nước Lương siêng năng nên dưa tốt tươi, trĩu quả. Người nước Sở lười biếng nên ruộng dưa xơ xác. Sinh lòng ghen ghét, tối đến, người nước Sở lẻn sang bứt lá, nhổ gốc phá hoại ruộng dưa của nước Lương. Khi phát hiện, người dân nước Lương tức giận, định sang phá lại dưa bên nước Sở để trả thù. Nhưng vị quan sở tại đã can ngăn: “Nếu lấy ác xử ác thì chỉ gây thù chuốc oán, gieo mầm binh đao. Thay vì trả thù, ta cứ lẳng lặng sang tưới dưa cho họ, đó mới là thiện chí”.

Nghe lời, đêm đêm người Lương lén sang chăm sóc ruộng dưa cho nước Sở. Dưa nước Sở dần xanh tốt lại. Dân nước Sở sinh nghi, rình rập và phát hiện ra sự thật. Vua nước Sở vô cùng hổ thẹn, liền xuống chiếu trách phạt quan quân nước mình, rồi sai sứ giả mang thư và lễ vật sang nước Lương xin lỗi. Thế là hai nước giữ được sự bang giao yên bình lâu dài.

Kính thưa cộng đoàn, “Lấy oán báo oán, oán chập chùng; lấy ân báo oán, oán tiêu tan”. Chúa Giêsu dạy chúng ta không trả đũa, không phải vì Ngài muốn chúng ta trở thành những kẻ nhu nhược hay hèn nhát. Trái lại, nhân ái là thái độ của kẻ mạnh. Chỉ có người nào rất từ tâm, đầy bản lĩnh và tràn ngập tình yêu mới có thể chế ngự được khuynh hướng háo thắng nằm sẵn trong bản tính tự nhiên của mình.

Ước gì chúng ta luôn biết chiêm ngắm và bắt chước tình yêu của Chúa Giêsu trên Thập giá, Đấng đã cầu nguyện và xin ơn tha thứ cho những kẻ đóng đinh mình, để ngày càng có thêm lòng quảng đại tha thứ cho anh chị em chung quanh.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con có được trái tim nhân hậu như Chúa. Giữa một thế giới đầy những hơn thua và đố kỵ, xin cho chúng con không lấy oán báo oán, nhưng luôn dùng lòng nhân ái và tình yêu mến Chúa làm kim chỉ nam để cư xử với đồng loại của mình. Amen.

Thứ Năm – Tuần X – Mùa Thường Niên

Thứ Năm – Tuần XVII Mùa Thường Niên

LÀM HÒA VỚI ANH EM

“… đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.

1V 18,41-46; Mt 5,20-26

Lm.John Trần

Người Mông Cổ có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn rất sâu sắc thế này: Một hôm, chim Phượng Hoàng hỏi con Quạ: “Tại sao anh sống trên cõi đời này đến 300 năm, còn chúng tôi chỉ có 33 năm thôi?” Quạ đáp: “Vì cô chỉ uống máu tươi, còn chúng tôi sống bằng xác chết”. Nghe vậy, Phượng Hoàng rủ Quạ đi tìm xác chết ăn thử để được sống lâu. Khi thấy một con ngựa chết thối, Quạ lao xuống ăn ngon lành. Phượng Hoàng cố mổ thử một miếng rồi lắc đầu bay đi, nói: “Này anh Quạ, tôi không thể tiếp tục được, thà một lần được uống máu tươi còn hơn 300 năm ăn đồ hôi thối!”

1. Thoát khỏi “bùn nhơ” của sự giận dữ

Câu chuyện ngụ ngôn trên để lại cho chúng ta một triết lý sống mạnh mẽ: Chỉ một khoảnh khắc được sống sung mãn trong sự thanh sạch, yêu thương, còn giá trị hơn là cả một cuộc đời kéo lê trong bùn nhơ hôi thối. Bùn nhơ ấy không chỉ là trụy lạc hay tham nhũng, mà đôi khi, nó ẩn mình dưới những cảm giác nặng nề của sự bất bình, hận thù và giận dữ.

“Giận” là một trong bảy trạng thái cảm xúc tự nhiên (thất tình: hỷ, nộ, ái, ố…) của con người. Nhưng người đời vẫn thường nhắc nhở: “Giận quá mất khôn”. Khi cơn giận nổi lên, chúng ta thường đánh mất tự chủ, nói quá lời, hành động quá đáng. Để rồi sau đó là những ngày tháng tâm hồn bị giam lỏng trong sự hối hận, day dứt và thiếu vắng bình an. Càng giữ sự giận dữ trong lòng, chúng ta càng tự uống thuốc độc mà lại mong người khác phải chết.

2. Lời mời gọi làm hòa của Chúa Giêsu

Chính vì thấu hiểu sức tàn phá của hận thù, Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay đã đưa ra một đòi hỏi vô cùng quyết liệt đối với những ai muốn trở nên công chính:

Vậy nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.” (Mt 5,23-24)

Lời dạy này cho thấy Thiên Chúa coi trọng đức ái và sự hiệp nhất huynh đệ đến mức nào. Lễ vật dâng lên Chúa dù có quý giá đến đâu cũng sẽ trở nên vô nghĩa nếu bàn tay dâng lễ vật ấy vẫn còn đang nắm chặt thành nắm đấm với anh em mình. 

Chúng ta có thể giận vì những bất công, nhưng đừng ghét bỏ con người. Hãy nhìn vào tấm gương của Đức Giêsu: Ngài lên án gay gắt tội lỗi, nhưng lại luôn xót thương, bao dung và đứng về phía những tội nhân để cứu vớt họ. “Giận thì giận, mà thương thì thương” – đó mới là cốt cách của người môn đệ Chúa Kitô. 

3. Thực hành đời sống tha thứ hằng ngày

Để có được sự thanh thản trong tâm hồn, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hai điều thực hành cụ thể:

Đừng đợi đối phương đến xin lỗi. Hãy chủ động tìm đến họ trước. Phải làm hòa không chỉ khi mình bất bình với anh em, mà ngay cả khi biết anh em đang bất bình với mình. Sự chủ động này không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là đỉnh cao của lòng can đảm và đức ái.

Giữa những xích mích đời thường, hãy nhớ lại lời khuyên tuyệt vời của Thánh Thomas Villanova: “Bạn hãy gác bỏ tất cả sự nóng giận để nhìn lại bản thân một chút. Hãy nhớ rằng đương sự bạn đang nói đến kia, là một người anh chị em của bạn, và khi người ấy đang còn lữ hành trên con đường của ơn cứu độ, thì Thiên Chúa vẫn có thể làm cho người ấy trở nên một vị thánh, bất chấp sự yếu đuối hiện tại của họ“.Lạy Chúa, xin gột rửa trái tim chúng con khỏi những nhỏ nhen, tị hiềm và giận dữ. Xin ban cho chúng con ơn can đảm để biết nói lời xin lỗi và vòng tay rộng mở để sẵn sàng tha thứ, nhờ đó, những của lễ chúng con dâng lên bàn thờ mỗi ngày luôn được Thiên Chúa vui lòng chấp nhận. Amen.