Thứ Tư – Tuần X – Mùa Thường Niên

Thứ Tư  – Tuần XVII Mùa Thường Niên

GIỮ LUẬT BẰNG MỘT TÌNH YÊU TRỌN VẸN

“Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn”

1V 18,20-39 ; Mt 5,17-19

Lm.John Trần

Trong Thánh lễ Thứ Tư Tuần X Thường Niên hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cùng suy ngắm về một chủ đề cốt lõi của đời sống đức tin: Sự trung thành tuyệt đối và kính cẩn tuân giữ các giới răn của Thiên Chúa.

Trong bài đọc 1 trích sách Các Vua quyển thứ nhất (1V 18,20-39), chúng ta được chứng kiến một cuộc đối đầu lịch sử trên núi Các-mê-lô giữa tiên tri Êlia và các ngôn sứ của thần Ba-an. Đứng giữa một dân tộc đang chao đảo niềm tin, sống thỏa hiệp và bỏ quên lề luật của Đức Chúa, tiên tri Êlia đã nổi lên như một ngọn hải đăng của lòng trung tín. Ông đã dâng lời khẩn nguyện trong niềm xác tín tuyệt đối, và Thiên Chúa đã đáp lời bằng phép lạ giáng lửa từ trời thiêu đốt của lễ.

Từ biến cố hùng tráng ấy, chúng ta rút ra được một chân lý sâu sắc: Thiên Chúa luôn lắng nghe và nhận lời những ai trọn đời trung thành với lề luật của Ngài. Những người giữ luật Chúa trong sự âm thầm, khiêm tốn, không lùi bước trước thử thách, chính là những khí cụ sắc bén để Chúa thực hiện những điều kỳ diệu giữa thế gian.

Bước sang bài Tin Mừng theo thánh Mátthêu (Mt 5,17-19), Chúa Giêsu đã khẳng định một cách mạnh mẽ về giá trị trường tồn của Lề Luật: “Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn”. Ngài răn dạy các môn đệ rằng, dù một chấm hay một phết trong lề luật cũng sẽ không qua đi.

Sự kiện toàn mà Chúa Giêsu mang đến không phải là lối giữ đạo hình thức, luật lệ khô khan theo kiểu cân đong đo đếm, mà là giữ luật bằng một tình yêu trọn vẹn. Cuộc sống hiện đại với muôn vàn cám dỗ dễ làm chúng ta muốn cắt xén lề luật cho phù hợp với sự dễ dãi của bản thân. Nhưng người môn đệ đích thực không dám thay đổi dù chỉ một chi tiết nhỏ trong luật Chúa, bởi họ hiểu rằng Lời Chúa là chân lý vĩnh cửu.

Nhìn vào lịch sử Giáo hội, đời sống của các Thánh chính là những bản tình ca tuyệt đẹp về việc tuân giữ giới răn. Ta thấy các ngài đã cẩn thận giữ các giới răn Chúa như thế nào, lúc nào các ngài cũng mang trong mình một nỗi sợ thánh thiện: sợ Chúa buồn lòng vì mình phạm tội. Nổi bật trong số đó là vị thánh trẻ tuổi Đaminh Saviô. Dù tuổi đời còn rất nhỏ, ngài đã thấu hiểu giá trị của sự thanh sạch và lòng trung thành, được tóm gọn qua quyết tâm nổi tiếng trong ngày rước lễ lần đầu: “Thà chết chứ không phạm tội!

Quyết tâm sắt đá ấy không xuất phát từ sự sợ hãi đòn roi hay hình phạt hỏa ngục, mà bắt nguồn từ một tình yêu rực cháy dành cho Đấng Tạo Hóa. Đối với thánh nhân, lề luật của Chúa không phải là xiềng xích gò bó, mà là hàng rào bảo vệ linh hồn khỏi sự chết. Ngài thà hy sinh mạng sống nơi thân xác còn hơn là để linh hồn vương tỳ ố tội lỗi và đánh mất đi ân nghĩa với Thiên Chúa.

Kính thưa cộng đoàn, những ai không thay đổi dù một chấm hay một phết trong lề luật, sống triệt để và truyền lại tình yêu lề luật ấy cho người khác, sẽ làm được những điều kỳ diệu và nhận được một phần thưởng vinh quang. Đó chính là lời hứa chắc chắn của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Ai giữ và dạy người ta giữ những điều đó, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời”. Sự cao cả trong Nước Chúa không đong đếm bằng địa vị trần thế, mà được đo bằng mức độ trung tín với những giới răn nhỏ bé nhất.

Lạy Chúa,đứng trước những cạm bẫy của thế gian, sức riêng chúng con thật mỏng giòn và yếu đuối. Xin ban Thánh Thần Ngài xuống trên chúng con, xin giúp sức cho chúng con, để chúng con có đủ sức mạnh, can đảm và tình yêu mà giữ gìn luật Chúa cho nên trọn vẹn trong suốt cuộc đời. Amen.

Thứ Ba – Tuần X – Mùa Thường Niên

Thứ Ba – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN

“Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

1V 17,7-16; Mt 5,13-16

Lm.John Trần

Lịch sử triều Minh bên Trung Hoa có lưu truyền một giai thoại đẹp về vị tể tướng chính trực Dương Phổ. Một ngày nọ, con trai ông từ quê lên kinh đô thăm cha. Khi Dương Phổ hỏi con về tiếng tăm của các quan lại địa phương, người con liền buông lời chê bai huyện lệnh Giang Lăng là Phạm Lý vì vị quan này tiếp đón công tử rất sơ sài, không chút kiêng nể. Dương Phổ nghe xong không nói gì, nhưng ông hiểu rằng một vị quan không xu nịnh con trai tể tướng chắc chắn là một người thanh liêm, chính trực. Ông âm thầm thăng chức cho Phạm Lý lên Tri phủ rồi đến Tả bộ chánh. Điều đặc biệt là suốt quá trình ấy, Phạm Lý không hề gửi một bức thư riêng hay món quà nào để chạy chọt, cảm ơn. Mãi cho đến khi Dương Phổ qua đời, vị quan ấy mới đến chịu tang để bày tỏ lòng biết ơn đối với người tri kỷ đã thấu hiểu lòng ngay thẳng của mình.

Thời nào cũng vậy, việc dùng tiền bạc, quyền lực hay sự dối gian để thăng quan tiến chức, trục lợi cá nhân dường như đã trở thành một thứ luật ngầm “bình thường”. Thế nhưng, giữa bóng tối dày đặc của sự tham nhũng và giả trá ấy, cuộc đời của những con người chính trực giống như những luồng sáng rực rỡ, bất chấp dòng đời đục trong. Đó cũng chính là căn tính mà Chúa Giêsu muốn người môn đệ phải mang lấy trong bài Tin Mừng hôm nay: “Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13.14).

Chúa Giêsu không nói chúng ta “hãy cố gắng trở thành”, mà Ngài khẳng định chúng ta “là” muối và ánh sáng. Muối chỉ có ích khi nó giữ được vị mặn để ướp cho đời khỏi hư nát. Ánh sáng chỉ có giá trị khi nó được đặt trên đế để soi chiếu cho mọi người trong nhà. Một Kitô hữu đánh mất đi sự công minh, chính trực, thỏa hiệp với sự gian dối và bất công của xã hội thì chẳng khác nào thứ muối đã ra nhạt nhẽo, chỉ còn biết quăng ra ngoài cho người ta chà đạp dưới chân.

Sống căn tính ánh sáng đòi hỏi một sự can đảm dấn thân, không sợ thua thiệt về quyền lợi hay địa vị trần gian. Mẫu gương về sự quảng đại và phó thác hoàn toàn cho ánh sáng quan phòng của Thiên Chúa được khắc họa sống động nơi bà góa nghèo thành Xa-rép-ta trong bài đọc một. Giữa nạn đói khủng khiếp, bà chỉ còn nắm bột trong hũ và chút dầu trong vò để làm bữa ăn cuối cùng cho hai mẹ con rồi chờ chết. Vậy mà khi ngôn sứ Ê-li-a đề nghị bà làm cho ông một chiếc bánh nhỏ trước, bà đã vâng lời bằng một niềm tin tuyệt đối. Phần thưởng cho lòng đạo đức chân thành ấy là một phép lạ phi thường: “Hũ bột đã không vơi và vò dầu đã không cạn, đúng như lời Đức Chúa đã dùng ông Ê-li-a mà phán” (1V 17,16). Bà góa ấy không có hào quang quyền lực, nhưng hành động sẻ chia trong cảnh khốn cùng của bà đã trở thành ngọn hải đăng đức tin tỏa sáng muôn đời.

Lời Chúa hôm nay thúc bách chúng ta nhìn lại phẩm giá và sứ mạng của mình. Trong công việc làm ăn, buôn bán, trong giao tiếp hằng ngày cũng như trong đời sống Kitô hữu, chúng ta có đang làm rạng danh Chúa bằng sự công chính? Hay chúng ta đang giấu nhẹm đức tin của mình dưới cái thùng của sự sợ hãi: sợ nguy hiểm, sợ mất lòng, sợ mất quyền lợi và địa vị?

Ước gì lời tuyên xưng của thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để luôn sống thánh thiện và can đảm, để qua lối sống công chính của chúng ta, “thiên hạ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16). Amen.

Thứ Hai – Tuần 10 – Mùa Thường Niên

Thứ Hai – Tuần XIV - Mùa Thường Niên

PHÚC THAY AI SẦU KHỔ

“Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an” (Mt 5,4).

1V 17,1-6; Mt 5,1-12

Lm.John Trần

Mở đầu Bài Giảng Trên Núi trong Tin Mừng theo thánh Mát-thêu, Chúa Giêsu đã đảo lộn mọi quan niệm thông thường của thế gian về hạnh phúc khi tuyên bố: “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an” (Mt 5,4). Thế gian coi sầu khổ là tai họa, là điều phải trốn chạy, nhưng Chúa Giêsu lại gọi đó là một mối phúc.

Thực ra, sầu khổ tự nó không mang lại hạnh phúc. Nhưng đau khổ đã bị tiêu diệt bởi thập giá và cái chết của Chúa Kitô. Khi chúng ta can đảm liên kết những thử thách, bệnh tật và biến cố đau buồn của đời mình với cuộc thương khó của Thầy Chí Thánh, đau khổ sẽ được thánh hóa và biến thành công nghiệp thiêng liêng đem lại ơn cứu độ. Thiên Chúa hứa sẽ trung thành đồng hành và nâng đỡ chúng ta, để rồi mai sau: “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa” (Kh 21,4).

Sự quan phòng kỳ diệu ấy được thể hiện rõ nét qua bài đọc một. Khi ngôn sứ Ê-li-a phải đối diện với nạn đói kinh hoàng do sự khô hạn trong xứ, Thiên Chúa đã không bỏ rơi người đầy tớ trung kiên. Ngài truyền cho ông đến ẩn náu bên dòng suối Cơ-rít và dùng những con quạ để nuôi sống ông: “Quạ đem bánh và thịt cho ông vào buổi sáng, đem bánh và thịt vào buổi chiều; còn nước thì ông uống ở vệ suối” (1V 17,6). Giữa cảnh ngộ ngặt nghèo và cô độc nhất, Thiên Chúa luôn có cách nuôi dưỡng và ban ơn nâng đỡ những tâm hồn cậy trông vào Ngài.

Trong cuộc sống lữ hành dương thế, mỗi người chúng ta đều phải gánh vác những thập giá nặng nề khác nhau. Đó có thể là gánh nặng của mưu sinh, nỗi đau của bệnh tật thể xác hay sự cô đơn, tan vỡ trong tâm hồn. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng tuyệt vọng, cũng đừng oán trách. Thập giá của bạn sẽ nhẹ đi rất nhiều khi bạn biết kết hợp nó với Đức Giêsu. Trong muôn vàn sầu khổ, người Kitô hữu vẫn có thể sống lạc quan, giữ vững sự bình an sâu thẳm nhờ sức mạnh phát xuất từ Chúa phục sinh.

Hơn thế nữa, khi đã nhận được sự an ủi từ Thiên Chúa, chúng ta có sứ mạng chia sẻ và nâng đỡ những anh chị em đang chịu cảnh khốn cùng chung quanh. Hãy giúp họ nhận ra ý nghĩa thiêng liêng đằng sau những giọt nước mắt, để cùng nhau biến đau khổ thành lời kinh tế lễ dâng lên Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng tin kiên vững của ngôn sứ Ê-li-a và tinh thần của các Mối Phúc, để giữa những thử thách của cuộc đời, chúng con luôn tìm thấy sự ủi an và bình an đích thực nơi Ngài. Amen.

Thứ  Bảy – Tuần IX – Mùa Thường Niên

Thứ Bảy – Tuần XIII -Mùa Thường Niên

SỐNG THẬT VÀ CHO ĐI BẰNG TẤT CẢ TẤM LÒNG

“Bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết… bà đã bỏ vào tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi sống mình” (Mc 12,43-44).

2Tm 4,1-8; Mc 12,38-44

Lm.John Trần

Xã hội ngày nay đang phải đối diện với một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng mang tên “sự giả dối”. Ngoài các vụ thịt hay thực phẩm giả gần đây, trước đây, chúng ta nhớ có một vụ án làm giả nhãn mác sữa Ensure quy mô lớn đã bị phanh phui. Hàng ngàn lon sữa nhập lậu, sữa không rõ nguồn gốc đã được đánh tráo bằng những nhãn mác giả in tinh vi để lừa gạt người tiêu dùng*. Người ta sẵn sàng làm giả từ hàng hóa, bằng cấp cho đến danh phận, bất chấp việc hành vi ấy gây tổn hại đến tiền bạc, thậm chí là sức khỏe và tính mạng của đồng loại. Sống trong một thế giới mà cái giả lấn lướt cái thật, chúng ta dễ rơi vào trạng thái mất phương hướng và hoài nghi lẫn nhau.

Thế nhưng, căn bệnh “làm giả” này không phải chỉ mới xuất hiện thời nay. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã thẳng thắn vạch trần lối sống đạo đức giả của các kinh sư thời bấy giờ: “Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng… Họ nuốt hết tài sản của các bà góa, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ” (Mc 12,38-40). Đằng sau chiếc áo thụng cao sang, đằng sau những lời kinh dài dòng đầy vẻ thánh thiện là một tâm hồn kiêu căng, tham lam và bất công. Họ đã biến tôn giáo thành một thứ nhãn mác giả tạo để che đậy sự thối nát bên trong.

Đối lập hoàn toàn với hình ảnh rỗng tuếch của các kinh sư, Chúa Giêsu đã đưa các môn đệ đến bên thùng dâng cúng để chiêm ngắm một mẫu gương sống thật và yêu thật: một bà góa nghèo. Giữa những người giàu có ném vào hòm tiền những khoản tiền lớn từ của dư thừa, người đàn bà khốn khổ ấy lặng lẽ bỏ vào hai đồng tiền nhỏ, chỉ đáng một phần tư xu. Vậy mà Chúa Giêsu khẳng định: “Bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết… bà đã bỏ vào tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi sống mình” (Mc 12,43-44). Người giàu dâng cúng tiền bạc, còn bà góa dâng cúng chính trọn vẹn cuộc đời và niềm tín thác. Bà không có một cái vỏ bọc lộng lẫy, nhưng bà có một trái tim chân thật và quảng đại tuyệt đối trước mặt Thiên Chúa.

Sống thật và sống trọn vẹn cho chân lý luôn là một thách đố cam go, đòi hỏi một sự can đảm phi thường. Trong bài đọc một, thánh Phaolô khi đối diện với cái chết cận kề trong ngục tù, ngài đã dốc hết tâm can để nhắn nhủ người môn đệ Timôthê: “Tôi cam đoan với anh… hãy rao giảng lời Chúa, hãy bỏ công rao giảng, bất luận gặp thời thuận tiện hay không thuận tiện… vì sẽ đến thời người ta không chịu nghe giáo lý lành mạnh, nhưng theo sở thích của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ” (2Tm 4,1-3). Chính thánh Phaolô đã sống thật với sứ mạng cho đến giọt máu cuối cùng: “Tôi đã đấu trong trận đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững đức tin” (2Tm 4,7).

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta can đảm lột bỏ những chiếc mặt nạ của sự giả dối, kiêu căng và hình thức bề ngoài. Sống thật có thể khiến chúng ta chịu thua thiệt, bị chê là dại dột theo tiêu chuẩn người đời, nhưng đó là đòi hỏi cốt lõi của Tin Mừng. Xin cho mỗi người chúng ta biết học cách cho đi của bà góa nghèo: không chỉ chia sẻ những gì dư thừa, mà biết hiến dâng cả thời gian, tài năng, trí tuệ và tình yêu chân thành để phục vụ tha nhân và mưu ích cho công việc chung.

Lạy Chúa, xin thanh luyện trái tim chúng con, cứu chữa chúng con khỏi căn bệnh hình thức và giả tạo, để lời nói và cuộc đời chúng con luôn đồng nhất trong chân lý và tình yêu của Ngài. Amen.


*Nguyễn Long. (2012, 24 tháng 5). Điều tra vụ làm giả nhãn sữa Ensure. Báo Thanh Niên online. Truy cập từ http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120524/dieu-tra-vu-lam-gia-nhan-sua-ensure.aspx

Thứ  Sáu – Tuần IX – Mùa Thường Niên

Thánh Bonifacio, Giám mục, tử đạo, Ngày 5/6

Thánh Bonifacio, Giám mục, tử đạo, Ngày 5/6

TRUNG THÀNH VỚI CHÂN LÝ LỜI CHÚA

“Chính vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, thì Đấng Ki-tô lại là con vua ấy làm sao được?” (Mc 12,37)

2Tm 3,10-17; Mc 12,35-37

Lm.John Trần

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng Thánh Vịnh để đặt ra một câu hỏi sắc bén cho các kinh sư về Đấng Kitô: “Chính vua Đa-vít được Thánh Thần soi sáng đã nói: Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi: Bên hữu Cha đây, Con cứ ngự trị, để Thầy đặt quân thù làm bệ dưới chân Con. Chính vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, thì Đấng Ki-tô lại là con vua ấy làm sao được?” (Mc 12,36-37). Bằng việc mặc khải căn tính thần linh của mình, Chúa Giêsu nhắc nhở dân chúng rằng Lời Chúa trong Kinh Thánh không phải là một văn bản để tranh luận theo tư lợi, mà là Chân Lý hằng sống, đòi hỏi con người phải quy phục và trung thành phụng thờ.

Sống trung thành với Chân Lý Lời Chúa đòi hỏi một sự can đảm phi thường, bởi lẽ thế gian luôn tìm cách chống đối. Thánh Phaolô trong bài đọc một đã thẳng thắn chia sẻ kinh nghiệm xương máu ấy cho người môn đệ Timôthê: “Về phần anh, anh đã theo sát tôi trong giáo lý, trong lối sống, trong dự định, trong đức tin, trong lòng nhẫn nại, trong đức ái, trong sự kiên trì, trong những cuộc bách hại, trong những đau khổ… và mọi người muốn sống đạo đức trong Đức Ki-tô Giê-su đều sẽ bị bách hại.” (2Tm 3,10-12). Ngài nhắn nhủ Timôthê phải bám chặt lấy nền tảng Kinh Thánh, vì “tất cả những gì viết trong Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh hứng, và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, sửa dạy, giáo dục để trở nên công chính.” (2Tm 3,16).

Gương mẫu tuyệt vời cho việc gắn kết cuộc đời với Lời Chúa giữa bách hại chính là vị thánh Giám mục, Tử đạo Bônifatiô mà chúng ta mừng kính hôm nay. Sinh tại Anh quốc vào thế kỷ thứ VIII, (năm 673 – 754). Ngài sớm dâng mình cho Chúa và trở thành một đan sĩ thông thái. Với lòng nhiệt thành truyền giáo, ngài được Đức Thánh Cha Grêgôriô II phái sang vùng đất nước Đức ngày nay để gieo vãi hạt giống Tin Mừng. Đối diện với những bộ tộc man di dữ tợn và các hủ tục thờ ngẫu tượng, thánh nhân không hề sợ hãi. Ngài đã dùng rìu chặt đổ cây sồi khổng lồ Thần Sấm Thor của dân ngoại tại Geismar, dùng chính gỗ cây ấy để xây dựng một nhà nguyện dâng kính Thánh Phêrô. Suốt cuộc đời, ngài trung kiên bảo vệ giáo lý thuần túy của Giáo hội. Đức giáo hoàng Gregoriô III phong đức Bônifacio lên chức Tổng giám mục và trao cho trách nhiệm thiết lập các toà giám mục ở nước Đức. Năm 754, khi đang chuẩn bị ban bí tích Thêm Sức cho các tân tòng tại Dokkum, ngài bị một nhóm người vũ trang tấn công. Ngài nghiêm cấm các môn đệ dùng vũ lực đáp trả và nhắn nhủ: “Đừng sợ những kẻ giết được thân xác. Can đảm lên, khí giới này không làm gì được linh hồn…. hãy neo chặt niềm hy vọng vào Thiên Chúa.” Các lương dân xông vào sát hại các nhà truyền giáo. Một nhát búa bổ xuống đầu Đức Tổng giám mục và cuốn Phúc âm Ngài đang cầm trong tay.*

Nhìn vào mẫu gương của thánh Bônifatiô, chúng ta được mời gọi chất vấn chính mình. Giữa một thế giới hôm nay đầy rẫy những trào lưu thực dụng, những quan niệm sai lệch về đạo đức, chúng ta có dám can đảm sống theo Lời Chúa, hay chúng ta chọn thỏa hiệp với sự dữ để tìm kiếm sự an toàn giả tạo?

Nguyện xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta, nhờ lời chuyển cầu của thánh Bônifatiô, một đức tin kiên vững, lòng yêu mến Sách Thánh thiết tha, để dẫu có gặp thử thách, bách hại ngầm hay công khai, chúng ta vẫn can đảm làm chứng cho Đức Kitô trong niềm vui, bình an và hy vọng bất diệt. Amen.

* Tổng giáo phận Sài Gòn. (2011, 4 tháng 6). Ngày 05/06: Thánh Bônifát, Giám mục, Tử đạo. Truy cập từ https://tgpsaigon.net/bai-viet/ngay-05-06-thanh-boniphatgiam-muctu-dao-36915