Chúa Nhật XI _ Mùa Thường Niên – Năm A

Chúa Nhật XI _ Mùa Thường Niên – Năm A

DÂN THÁNH THIỆN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

“Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa của Người… Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy

Xh 19,2-6a; Rm 5,6-11; Mt 9,36-10,8

Lm.John Trần

Hôm nay, trong ngày Chúa Nhật XI Thường Niên, chúng ta đến đây không chỉ để chu toàn một lề luật, mà sâu xa hơn, là để lắng nghe Lời Chúa và bước vào mầu nhiệm Giao Ước Mới được ký kết trong Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cùng nhìn lại bức tranh toàn cảnh về căn tính của người Kitô hữu: từ quá khứ, đến hiện tại và hướng về tương lai. Chúng ta là ai trong kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa?

1. Quá khứ: từ thân phận bơ vơ đến dân được tuyển chọn

Trong bài Tin Mừng, Thánh Mátthêu khắc họa một ánh nhìn đầy chạnh lòng thương của Chúa Giêsu: “Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9,36).

Nếu thành thật nhìn lại, trước khi được Thiên Chúa quy tụ, quá khứ của chúng ta mang dáng dấp của bầy chiên bơ vơ ấy. Cuộc sống hiện đại dẫu có muôn vàn tiện nghi, nhưng tâm hồn con người lại thường xuyên rơi vào cảnh lộn xộn, lo âu. Hàng trăm ưu tư về cơm áo gạo tiền, những yếu đuối cá nhân và cả những sa ngã tội lỗi đã xâu xé lương tâm chúng ta. Như Thánh Phaolô trong bài đọc hai (Rm 5,6-11) đã thẳng thắn nhắc nhớ: “Trước đây chúng ta là những kẻ có tội“. Quá khứ của chúng ta mang nhiều nét buồn thảm, giống hệt như dân Do Thái thuở còn làm nô lệ tại Ai Cập – lam lũ, nhục nhã và không có lối thoát.

Thế nhưng, giữa tận cùng của sự bơ vơ ấy, Thiên Chúa đã ra tay hành động. Bài trích sách Xuất Hành (Xh 19,2-6a) gợi lại một hình ảnh tuyệt đẹp: “Các ngươi đã thấy Ta… mang các ngươi trên cánh chim bằng mà đem đến với Ta“. Đối với dân Israel, Chúa đã dùng quyền năng vĩ đại như đôi cánh phượng hoàng mạnh mẽ để đưa họ thoát ách nô lệ. Còn đối với chúng ta ngày nay, sự giải thoát ấy không đến từ một cuộc xuất hành vật lý, mà đến từ việc Chúa Giêsu đã giang rộng hai cánh tay trên Thập giá, chịu chết để cứu chúng ta khỏi ách nô lệ của ma quỷ và tội lỗi. Ngài đã không bỏ mặc chúng ta lang thang trong sa mạc cuộc đời, mà đã quy tụ chúng ta lại, lập nên Giáo hội để chúng ta trở thành Dân Riêng của Ngài.

2. Hiện tại: một dân thánh thiện và sứ mạng được sai đi

Nếu quá khứ chúng ta là những kẻ tội lỗi được cứu chuộc, thì hiện tại, chúng ta được nâng lên một phẩm giá vô cùng cao trọng. Dưới chân núi Sinai xưa, Thiên Chúa đã tuyên hứa với dân Ngài: “Nếu các ngươi thực sự nghe tiếng Ta và giữ giao ước của Ta… các ngươi sẽ là vương quốc tư tế, là dân thánh đối với Ta” (Xh 19,5-6).

Ngày hôm nay, những lời hứa ấy được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Giáo hội và nơi mỗi người chúng ta. Qua Bí tích Rửa Tội, chúng ta không chỉ là những tín hữu bình thường, mà là một “dân tư tế”, một “dân thánh thiện”. Chúng ta được tách biệt khỏi tội lỗi thế gian để thuộc trọn về Đấng Thánh.

Và vì đã trở thành Dân Thánh của Chúa, chúng ta không được phép sống khép kín hay giữ ơn thánh cho riêng mình. Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã gọi nhóm Mười Hai – biểu tượng của 12 chi tộc Israel mới – và trao cho các ông quyền năng xua đuổi tà thần, chữa lành bệnh tật. Ngài truyền lệnh: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin Chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa của Người… Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 9,37-38; 10,8).

Đây chính là sứ mạng hiện tại của mỗi chúng ta: Trở thành những thợ gặt được sai đi.

Đi vào cánh đồng gia đình: Chữa lành những rạn nứt giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái bằng sự bao dung và tha thứ.

Đi vào cánh đồng xã hội: Xua trừ “tà thần” của sự gian dối, ghen ghét, ích kỷ nơi trường học, công sở bằng đời sống công chính và yêu thương.

Chúng ta được mời gọi ban phát cách nhưng không tình yêu và sự nâng đỡ mà chính chúng ta đã được lãnh nhận một cách nhưng không từ Thiên Chúa.

3. Hướng tới tương lai: niềm hy vọng chắc chắn

Kính thưa cộng đoàn, nhìn về quá khứ để tạ ơn, sống hiện tại để dấn thân, và rồi chúng ta hướng về tương lai với một niềm cậy trông vững vàng. Thánh Phaolô đã đưa ra một lập luận không thể chối cãi: “Ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, Đức Kitô đã chết vì chúng ta… Huống hồ nay chúng ta đã được nên công chính nhờ Máu Đức Kitô, hẳn chúng ta sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa” (Rm 5,8-9).

Nếu Thiên Chúa đã yêu thương và dám chết cho chúng ta khi chúng ta còn là những kẻ phản nghịch, thì cớ gì Ngài lại từ bỏ chúng ta khi chúng ta đã trở nên con cái của Ngài? Tương lai của chúng ta đã được bảo đảm bằng chính Máu Thánh Chúa Kitô. Tương lai ấy là sự vinh hiển bất diệt trong Nước Trời.

Vinh quang tương lai ấy không ở đâu xa, mà đang được nếm thử ngay lúc này, nơi Bàn Tiệc Thánh Thể. Lát nữa đây, những lễ vật bé nhỏ của chúng ta sẽ được dâng lên. Những ưu tư, vui buồn, lo lắng, và cả sự bơ vơ rời rạc của mỗi cá nhân sẽ được quy tụ lại. Giống như giọt nước nhỏ nhoi được linh mục nhỏ vào chén rượu nho, bản tính mỏng giòn của chúng ta sẽ được hòa quyện vào thần tính của Đức Kitô. Chúng ta sẽ làm thành một thân thể huyền nhiệm. Sự sống và phúc lành chan chứa của Thiên Chúa sẽ được tuôn đổ sang chúng ta.

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì đã yêu thương cất nhắc chúng con từ những con chiên lạc lối trở thành Dân Thánh của Ngài. Xin ban Thánh Thần để Lời Chúa và sự sống của Thánh Thể được thấm đẫm vào từng suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng con. Nhờ đó, chúng con có đủ can đảm trở thành những thợ gặt nhiệt thành, biết đem tình yêu và bình an của Đức Kitô phục sinh xoa dịu những nỗi đau của nhân loại, và cùng nhau tiến bước về quê hương vĩnh cửu mà Chúa đã hứa ban. Amen.

Lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

Lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

MỘT TRÁI TIM LUÔN GHI NHỚ VÀ XIN VÂNG

“Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.” (Lc 2,51).

Is 61,9-11; Lc 2,41-51 ( 1V 19,19-21; Mt 5,33-37)

Lm.John Trần

Liền sau ngày Lễ Trọng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, Giáo Hội ân cần mời gọi chúng ta chiêm ngắm Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. Hai trái tim ấy không bao giờ tách rời nhau, mà luôn đập chung một nhịp đập của tình yêu cứu độ. Nếu Thánh Tâm Chúa Giêsu là đại dương xót thương tuôn trào máu và nước để gội rửa trần gian, thì Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ là máng chuyển thông ân sủng, là bến đỗ bình an, và là hình mẫu hoàn hảo nhất cho nhân loại trong hành trình đáp lời “Xin Vâng” với Thiên Chúa.

Bài đọc 1 trích sách ngôn sứ Isaia hôm nay diễn tả một niềm vui khôn tả, một sự hớn hở vượt lên trên mọi phiền muộn của trần thế: “Tôi mừng rỡ muôn phần nhờ Đức Chúa, nhờ Thiên Chúa tôi thờ, tôi hớn hở biết bao! Vì Người mặc cho tôi hồng ân cứu độ, choàng cho tôi đức chính trực công minh.” (Is 61,10). Trái tim Mẹ rộn rã niềm vui bởi Mẹ đã hoàn toàn nhường chỗ cho ân sủng của Thiên Chúa hoạt động. Sự “vô nhiễm” của Mẹ không chỉ là đặc ân được gìn giữ khỏi vết nhơ nguyên tội, mà còn là sự quy hướng trọn vẹn và tuyệt đối về ánh sáng chân lý, không để một bóng tối mờ ám nào của sự ích kỷ chen vào.

Tuy nhiên, có một trái tim vô nhiễm không có nghĩa là Mẹ được miễn trừ khỏi những đau khổ hay thử thách của phận người. Đoạn Tin Mừng theo Thánh Luca đưa chúng ta vào một biến cố đầy kịch tính: Đức Mẹ và Thánh Giuse lạc mất Chúa Giêsu suốt ba ngày tại Đền Thờ Giêrusalem. Hãy thử hình dung nỗi thắt lòng, sự lo âu tột độ của một người mẹ khi mất con. Và rồi khi tìm thấy, câu trả lời của Chúa Giêsu lại vượt quá sự hiểu biết thông thường: “Hẳn cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?” (Lc 2,49). Đứng trước mầu nhiệm quá lớn lao ấy, Mẹ đã làm gì? Thánh Luca ghi lại một câu tuyệt đẹp: “Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.” (Lc 2,51).

Mẹ không gạt bỏ những điều khó hiểu, cũng không oán trách. Mẹ đón nhận và cưu mang mọi biến cố vào trong trái tim thinh lặng để suy đi nghĩ lại, chờ đợi ánh sáng của Chúa Thánh Thần soi chiếu. Đó chính là sự vĩ đại của Trái Tim Vô Nhiễm!

Chính trong sự thinh lặng và chiêm niệm này mà Sứ điệp Fatima trở nên rực rỡ và gần gũi với mỗi người chúng ta. Khi Đức Mẹ hiện ra tại Fatima và kêu gọi tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm, Mẹ không đưa ra một hình thức đạo đức xa lạ, mà Mẹ mời gọi ta học lấy cách sống nội tâm của Mẹ. Trong tài liệu Bình luận Thần học về Sứ điệp Fatima, Đức Hồng y Joseph Ratzinger (sau này là Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI) đã soi sáng cho chúng ta rằng: “Có một trái tim ‘vô nhiễm’ nghĩa là một trái tim, nhờ ân sủng Thiên Chúa, đã đạt tới sự hiệp nhất nội tâm trọn vẹn và nhờ đó ‘nhìn thấy Thiên Chúa’. Vì vậy, ‘tôn sùng’ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Maria có nghĩa là đón nhận thái độ này của trái tim, làm cho tiếng xin vâng—’ý Cha thể hiện’—trở thành trung tâm chi phối toàn bộ đời sống” [*].

Giữa một thế giới đầy dẫy những tiếng ồn ào, những lo âu về cơm áo gạo tiền, và đôi khi là cả những đổ vỡ trong gia đình, trái tim chúng ta rất dễ trở nên xáo trộn, chai đá và mất phương hướng. Lời mời gọi “Hãy để Trái Tim Nguyên Tội của Mẹ trở thành con đường đưa các con đến với Thiên Chúa” chính là tia sáng hy vọng cho mỗi người chúng ta. Tôn sùng Trái Tim Mẹ không chỉ dừng lại ở việc đọc kinh râm ran, mà là hành trình thanh luyện trái tim mình. Là biết học nơi Mẹ cách “ghi nhớ mọi việc trong lòng” để nhận ra thánh ý Chúa qua từng biến cố vui buồn của cuộc sống.

Xin cho mỗi người chúng ta, khi chiêm ngắm Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ hôm nay, tìm được sự an ủi và sức mạnh. Đừng sợ hãi trước những khó khăn của cuộc đời, vì chúng ta có một Người Mẹ luôn mở rộng trái tim làm nơi nương náu an toàn. Xin Mẹ uốn nắn trái tim chúng ta trở nên giống Trái Tim Mẹ: một trái tim biết yêu mến thiết tha, biết thinh lặng lắng nghe, và luôn sẵn sàng thưa hai tiếng “Xin Vâng” trọn vẹn với Thiên Chúa. Amen.


TÀI LIỆU THAM KHẢO

[*].Hồng y Joseph Ratzinger, (2000). The Message of Fatima (Theological Commentary). Congregation for the Doctrine of the Faith. Vatican. Truy xuất từ: https://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20000626_message-fatima_en.html

LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU –  Năm A

LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU -  Năm A

Ngày Thế Giới Xin Ơn Thánh Hóa Các Linh Mục

“Hãy đến cùng tôi, hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,25-30).

Đnl 7,6-11; 1Ga 4,7-16; Mt 11,25-30

Lm.John Trần

Hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta cùng mừng Lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Về mặt lịch sử, lòng sùng kính này bắt đầu lan rộng mạnh mẽ trong Giáo hội từ thế kỷ XVII (thế kỷ 17), sau khi Chúa Giêsu hiện ra với Thánh nữ Margarita Maria Alacoque và tỏ cho ngài thấy Trái Tim rực lửa tình yêu của Ngài. Trái tim vốn luôn được coi là biểu tượng trọn vẹn nhất của tình yêu. Vì thế, tôn kính Thánh Tâm Chúa chính là tôn kính Tình Yêu vô biên và lòng thương xót vô bờ bến của Ngài dành cho nhân loại tội lỗi chúng ta.

Đến với Thánh lễ hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta thực hiện ba tâm tình cốt lõi. Thứ nhất, hân hoan đón nhận, chúc tụng và cảm tạ Tình Yêu tột cùng của Thiên Chúa. Thứ hai, tha thiết xin Tình Yêu ấy nuôi dưỡng và biến đổi trái tim mỗi người chúng ta nên giống Trái Tim Đức Giêsu hơn. Và sau cùng, dâng những hy sinh để đền tạ Thánh Tâm vì những sự thờ ơ, tệ bạc và bất xứng của chúng ta.

Trên đời, người ta thường cất công sưu tầm những món đồ thật hiếm và có giá trị. Có người từng hỏi vui rằng: “Giả như Thiên Chúa muốn sưu tầm, Người sẽ sưu tầm điều gì?” Câu trả lời đưa ra thật sâu sắc: “Chắc Người sẽ sưu tầm những trái tim tan nát“.

Thiên Chúa có một “bảo tàng” rộng lớn lưu giữ trọn vẹn lịch sử và những tổn thương của từng con người. Trong kho tàng vô giá ấy, lịch sử ơn cứu độ ghi nhận ba trái tim nổi bật nhất. Đó là trái tim của tổ phụ Áp-ra-ham, quặn thắt và tan nát khi nghe lệnh sát tế người con trai duy nhất. Đó là trái tim của ông Mô-sê, ngậm ngùi tan nát khi nhìn thấy Đất Hứa nhưng lại không được bước chân vào. Và vĩ đại nhất, đó là Trái Tim Chúa Giêsu – tan nát vì yêu thương nhân loại. Nỗi đau ấy hiện hữu tột cùng trong vườn Cây Dầu, khi Ngài mồ hôi rướm máu thốt lên với các môn đệ: “Thầy buồn sầu đến chết được“.

Trái Tim Chúa mang trọn vẹn những nhịp đập, những vui mừng và phiền não của con người, đồng thời đậm màu bao dung vô thủy vô chung của Thiên Chúa. Đó là sự hội tụ giữa màu đỏ của tình thương nhân loại và nét thánh thiêng cao vời của Đấng Tối Cao.

Kinh Thánh hôm nay khắc họa rõ nét tình yêu ấy. Sách Đệ Nhị Luật (Đnl 7,6-11) nhắc nhở chúng ta rằng, Thiên Chúa chọn gọi nhân loại không phải vì chúng ta vĩ đại hay xứng đáng, mà hoàn toàn xuất phát từ tình yêu nhưng không và lòng thành tín của Ngài. Trái Tim ấy là minh chứng sống động cho lời tuyên xưng của Thánh Gioan: “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,7-16). Và để xoa dịu những trái tim đang rướm máu của chúng ta, chính Chúa Giêsu đã mở rộng vòng tay: “Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường… Hãy đến cùng tôi, hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,25-30).

Thánh Tâm ấy luôn trăn trở trước những thiếu thốn của đồng loại. Đó là trái tim rung động xót thương một đám đông bơ vơ không người chăn dắt. Đó là trái tim của một người bạn chí tình bồi hồi khóc lóc trước mộ La-da-rô. Đó là trái tim của người Cha mừng rỡ tột độ khi đứa con hoang đàng trở về, nhưng cũng thắt lại trong xót xa: “Hỡi Giê-ru-sa-lem… Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi…”. Hơn thế nữa, Thánh Tâm mang trọn sự dịu dàng của một người Mẹ hiền trước bầy con dại dột, như Thiên Chúa đã thốt lên qua miệng ngôn sứ: “Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi“. Dù người mẹ trần gian có nhẫn tâm quên bỏ con mình, thì Trái Tim Ngài vẫn mãi mãi khắc ghi tên chúng ta. Cuối cùng, đó là trái tim của một vị Anh Hùng, với vết thương mở rộng tột cùng trên Thập giá, tận hiến và không giữ lại cho mình chút gì.

Đức Giáo Hoàng Lê-ô XIII, vị cha chung đã dâng hiến toàn thể nhân loại cho Thánh Tâm Chúa trong thông điệp Annum Sacrum, từng nhấn mạnh rằng: Tôn kính và dâng mình cho Thánh Tâm là hành vi đạo đức cao trọng nhất, là phương thế để hoán cải thế giới. Tình thương của Đức Kitô là tình thương vượt quá sự hiểu biết của phàm nhân.

Đền Tạ Và Biến Đổi Tâm Hồn

Kính thưa cộng đoàn, đứng trước một tình yêu vĩ đại dường ấy, tại sao chúng ta vẫn cứ mãi thờ ơ, vô tình, hay cố tình phủ nhận tình Chúa?

Ước gì từ nay, chúng ta biết trở về nương náu nơi Trái Tim Chúa. Đừng bao giờ để cho trái tim mình ra nguội lạnh, nhưng hãy để dòng Máu Thánh của Ngài tuôn chảy và sưởi ấm. Tình yêu phải được đáp lại bằng tình yêu. Chúng ta hãy quyết tâm từ bỏ tội lỗi, bởi mỗi lần cố tình sa ngã là chúng ta lại vung thêm những nhát đòng lạnh lùng đâm thấu Thánh Tâm Ngài. Hãy thực hiện những hành vi đền tạ Thánh Tâm vì cách cư xử quá tệ bạc và tình yêu quá nhạt nhẽo của chúng ta trong quá khứ.

Để khép lại, xin được mượn lời tâm tình của Thánh Bê-na-đô để chúng ta cùng dâng lên Chúa:

Lạy Chúa, con nài xin Chúa chấp nhận lễ vật và những tháng năm còn lại của đời con. Lạy Chúa, xin đừng vì những năm tháng trước đây con đã quá mê muội mà chê chối trái tim hối hận và khiêm cung này. Xin cho con biết gớm ghét những tội lỗi cố tình của con. Xin dạy con biết đền bồi những sa ngã mỗi ngày, sự ươn ái lười biếng và những thiếu sót trong bổn phận. Xin biến đổi tim con, để tim con đập chung nhịp với Thánh Tâm Chúa: Sống hết mình vì Ngài và trao hiến trọn vẹn cho anh em. Amen

Lễ Thánh Barnaba, Tông Đồ – ngày 11/6

Lễ Thánh Barnaba, Tông Đồ - ngày 11/6

NGƯỜI CON CỦA NIỀM AN ỦI

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”.

Cv 11, 21b-26; 13, 1-3 | Mt 10, 7-13

Lm.John Trần

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính Lễ Thánh Barnaba, vị Tông đồ nhiệt thành trong thời kỳ đầu của Giáo hội sơ khai. Ngang qua các bài đọc Kinh Thánh hôm nay và cuộc đời của thánh nhân, chúng ta tìm thấy một mẫu gương tuyệt đẹp về tinh thần dấn thân và sự nâng đỡ huynh đệ.

1. Cuộc đời và bước chân truyền giáo của Thánh Barnaba

Theo sách Tông Đồ Công Vụ, Thánh Barnaba tên thật là Giuse, một thầy Lêvi sinh tại đảo Sýp (Cyprus). Các Tông đồ đã gọi ngài là “Barnaba”, nghĩa là “Người con của sự nâng đỡ” hay “Người con của niềm an ủi”. Quả thật, cái tên đã nói lên trọn vẹn con người và sứ mạng của ngài:

Sự quảng đại: Ngài đã bán ruộng đất của mình, đem tiền đặt dưới chân các Tông đồ để chia sẻ cho cộng đoàn.

Người bắc nhịp cầu: Khi Saolô (Thánh Phaolô) mới trở lại, mọi người đều sợ hãi và nghi ngờ người từng bắt bớ đạo này. Chính Barnaba đã đứng ra bảo lãnh, giới thiệu Phaolô với các Tông đồ.

Sách Tông Đồ Công Vụ (Cv 11,21b-26) kể lại, khi thấy ơn Chúa hoạt động mạnh mẽ tại Antiôkhia, Barnaba không giữ thành quả cho riêng mình. Ngài đã cất công đến tận Tác-xô tìm Phaolô để cùng hợp tác. Nhờ sự khiêm tốn và nhạy bén ấy, cộng đoàn Antiôkhia đã phát triển rực rỡ, và cũng chính tại đây, những người tin theo Chúa lần đầu tiên được gọi là “Kitô hữu”.

2. Sứ mạng trao ban bình an và chữa lành

Trong bài Tin Mừng (Mt 10,7-13), Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng với lệnh truyền: “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người đau ốm, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ“.

Thánh Barnaba đã thực thi lệnh truyền này một cách xuất sắc. Ngài không chỉ chữa lành những căn bệnh thể xác, mà còn chữa lành những rạn nứt trong các mối quan hệ. Bằng lòng nhân hậu, ngài đã “khử trừ ma quỷ” của sự chia rẽ, nghi kỵ, và mang lại bình an cho các cộng đoàn ngài đặt chân đến. Ngài chính là hiện thân của Lời Chúa: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy”.

3. Bài học cho chúng ta hôm nay

Mừng kính Thánh Barnaba, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi trở thành một “Barnaba” trong thời đại hôm nay:

Trở thành người nâng đỡ: Trong gia đình, xứ đạo và nơi làm việc, hãy dùng lời nói và hành động để an ủi những người đang buồn sầu, khích lệ những ai đang thất vọng.

Biết trân trọng người khác: Đừng đố kỵ hay ghen ghét trước tài năng của anh em, nhưng hãy biết nhìn nhận, cộng tác và tạo cơ hội cho họ phát triển, giống như Barnaba đã làm với Phaolô.

Lạy Chúa, Chúa đã ban cho Thánh Barnaba tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần để ngài trở thành người con của sự nâng đỡ và an ủi. Xin cho chúng con hôm nay cũng biết mở rộng trái tim, sẵn sàng đồng hành, cảm thông và mang bình an của Chúa đến cho mọi người xung quanh. Amen.

Thứ Năm – Tuần X – Mùa Thường Niên

Thứ Năm – Tuần XVII Mùa Thường Niên

LÀM HÒA VỚI ANH EM

“… đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.

1V 18,41-46; Mt 5,20-26

Lm.John Trần

Người Mông Cổ có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn rất sâu sắc thế này: Một hôm, chim Phượng Hoàng hỏi con Quạ: “Tại sao anh sống trên cõi đời này đến 300 năm, còn chúng tôi chỉ có 33 năm thôi?” Quạ đáp: “Vì cô chỉ uống máu tươi, còn chúng tôi sống bằng xác chết”. Nghe vậy, Phượng Hoàng rủ Quạ đi tìm xác chết ăn thử để được sống lâu. Khi thấy một con ngựa chết thối, Quạ lao xuống ăn ngon lành. Phượng Hoàng cố mổ thử một miếng rồi lắc đầu bay đi, nói: “Này anh Quạ, tôi không thể tiếp tục được, thà một lần được uống máu tươi còn hơn 300 năm ăn đồ hôi thối!”

1. Thoát khỏi “bùn nhơ” của sự giận dữ

Câu chuyện ngụ ngôn trên để lại cho chúng ta một triết lý sống mạnh mẽ: Chỉ một khoảnh khắc được sống sung mãn trong sự thanh sạch, yêu thương, còn giá trị hơn là cả một cuộc đời kéo lê trong bùn nhơ hôi thối. Bùn nhơ ấy không chỉ là trụy lạc hay tham nhũng, mà đôi khi, nó ẩn mình dưới những cảm giác nặng nề của sự bất bình, hận thù và giận dữ.

“Giận” là một trong bảy trạng thái cảm xúc tự nhiên (thất tình: hỷ, nộ, ái, ố…) của con người. Nhưng người đời vẫn thường nhắc nhở: “Giận quá mất khôn”. Khi cơn giận nổi lên, chúng ta thường đánh mất tự chủ, nói quá lời, hành động quá đáng. Để rồi sau đó là những ngày tháng tâm hồn bị giam lỏng trong sự hối hận, day dứt và thiếu vắng bình an. Càng giữ sự giận dữ trong lòng, chúng ta càng tự uống thuốc độc mà lại mong người khác phải chết.

2. Lời mời gọi làm hòa của Chúa Giêsu

Chính vì thấu hiểu sức tàn phá của hận thù, Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay đã đưa ra một đòi hỏi vô cùng quyết liệt đối với những ai muốn trở nên công chính:

Vậy nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.” (Mt 5,23-24)

Lời dạy này cho thấy Thiên Chúa coi trọng đức ái và sự hiệp nhất huynh đệ đến mức nào. Lễ vật dâng lên Chúa dù có quý giá đến đâu cũng sẽ trở nên vô nghĩa nếu bàn tay dâng lễ vật ấy vẫn còn đang nắm chặt thành nắm đấm với anh em mình. 

Chúng ta có thể giận vì những bất công, nhưng đừng ghét bỏ con người. Hãy nhìn vào tấm gương của Đức Giêsu: Ngài lên án gay gắt tội lỗi, nhưng lại luôn xót thương, bao dung và đứng về phía những tội nhân để cứu vớt họ. “Giận thì giận, mà thương thì thương” – đó mới là cốt cách của người môn đệ Chúa Kitô. 

3. Thực hành đời sống tha thứ hằng ngày

Để có được sự thanh thản trong tâm hồn, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hai điều thực hành cụ thể:

Đừng đợi đối phương đến xin lỗi. Hãy chủ động tìm đến họ trước. Phải làm hòa không chỉ khi mình bất bình với anh em, mà ngay cả khi biết anh em đang bất bình với mình. Sự chủ động này không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là đỉnh cao của lòng can đảm và đức ái.

Giữa những xích mích đời thường, hãy nhớ lại lời khuyên tuyệt vời của Thánh Thomas Villanova: “Bạn hãy gác bỏ tất cả sự nóng giận để nhìn lại bản thân một chút. Hãy nhớ rằng đương sự bạn đang nói đến kia, là một người anh chị em của bạn, và khi người ấy đang còn lữ hành trên con đường của ơn cứu độ, thì Thiên Chúa vẫn có thể làm cho người ấy trở nên một vị thánh, bất chấp sự yếu đuối hiện tại của họ“.Lạy Chúa, xin gột rửa trái tim chúng con khỏi những nhỏ nhen, tị hiềm và giận dữ. Xin ban cho chúng con ơn can đảm để biết nói lời xin lỗi và vòng tay rộng mở để sẵn sàng tha thứ, nhờ đó, những của lễ chúng con dâng lên bàn thờ mỗi ngày luôn được Thiên Chúa vui lòng chấp nhận. Amen.